Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế Sinh Tồn: Ta Và Phản Diện NPC Đấu Trí Đấu Dũng > Chương 50

Chương 50

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 50 có bản audio.

Chương 50: Sinh tồn trên đường cao tốc 8

 

【Bíp — Phát hiện năng lượng có thể chuyển hóa do người chơi mang theo: đạn. Đã tiến hành quy đổi.】

 

Ngay sau đó, thanh điện vừa nãy còn đang nháy đỏ liền nhảy thẳng lên đầy vạch.

 

Cô cảm giác như chiếc xe ô tô điện ba bánh của mình sống lại rồi.

 

Tuy nhiên, cô không ngờ năng lượng lại được quy đổi từ chính số đạn của mình.

 

Cô tính nhẩm số lượng hiện tại, còn lại 14 viên, sạc pin đã tiêu tốn 5 viên đạn.

 

Dù xót nhưng Khương Kỳ An cảm thấy vụ này cũng đáng giá. Cô nghĩ có lẽ trên đường sẽ tìm được những nguồn năng lượng khác thay thế đạn.

 

Chỉ nghĩ đến thôi, cô đã thấy tương lai rộng mở.

 

Khương Kỳ An nhìn chiếc xe ô tô điện ba bánh đầy pin, háo hức hét lên: “Ôi — xuất phát!”

 

Vì trên đường cao tốc chẳng có gì, nên xe chạy rất nhẹ nhàng, thoải mái.

 

Khương Kỳ An một tay cầm chân giò cắn, một tay nắm vô lăng.

 

Cánh tay trái tùy tiện gác lên cửa sổ, khẽ ngân nga một điệu nhạc.

 

......

 

Một người chơi đang bước đi khó khăn vì chân mỏm nhão, nhìn giọt mồ hôi rơi xuống đất, hít một hơi thật sâu, nét mặt nhăn nhó lại. Anh ta không biết mình đã đi bao lâu, chỉ cảm thấy có thể gục ngã bất cứ lúc nào.

 

Trên đường đi, vận đen của anh ta nổ tung, chỉ mở được hai rương bảo vật, bên trong toàn những thứ vô dụng. Từ lúc vào game đến giờ chưa ăn được miếng nào, bụng đói đến mức cồn cào.

 

Anh ta khao khát được mở thêm một rương nữa, ánh mắt vô hồn nhìn con đường vô tận dưới chân. Trong cơn mơ màng, anh ta nghe thấy một âm thanh gì đó, rất giống tiếng lốp xe ép xuống mặt đường.

 

Anh ta quay đầu lại nhìn, nghĩ mình có lẽ đang ảo giác. Một chiếc xe nhỏ cực kỳ đáng yêu đang lao nhanh từ phía xa về phía anh ta.

 

Anh ta dụi mắt, đứng sừng lại, đầu óc quay cuồng.

 

Khương Kỳ An cũng nhìn thấy anh ta – một người chơi trông thật đáng thương.

 

Nhưng cô không giảm tốc độ, vụt qua người đàn ông như một cơn gió.

 

Những sợi tóc trước trán bị gió thổi bồng bềnh khiến anh ta tỉnh cả người, rồi điên cuồng đuổi theo xe của Khương Kỳ An.

 

“Đợi tôi với!”

 

Khương Kỳ An liếc nhìn gương chiếu hậu, không hề có ý định dừng lại.

 

Người đàn ông nhìn chiếc xe nhỏ dần khuất xa, nỗi tuyệt vọng trong lòng không biết tỏ cùng ai.

 

Anh ta quỵ xuống đất, ngửa mặt lên trời gào thảm: “Trời ơi — tại sao lại đối xử với tôi như vậy? Tại sao có người chơi lại được lái xe hả?! Tôi còn chẳng tìm được đồ ăn, lẽ nào tôi là người đáng khinh sao?!”

 

Nước mắt của người đàn ông lăng dài rơi xuống. Vào game bao nhiêu cực khổ, anh ta chưa bao giờ suy sụp, vẫn luôn kiên trì. Không ngờ chỉ một lần lướt qua Khương Kỳ An thôi mà đã khiến anh ta sụp đổ hoàn toàn, tinh thần tan vỡ.

 

“Bíp bíp —”

 

Người đàn ông bừng tỉnh, nhìn thấy chiếc xe nhỏ quay lại, và cả người phụ nữ ngang tàng phóng khoáng ở cửa sổ.

 

Anh ta lập tức quỵ gối bò vài bước đến bên cửa xe Khương Kỳ An, tay bám vào cửa. Đột nhiên một bóng đen lao ra từ trong xe, một con quạ với bộ móng duỗi ra mổ vào mu bàn tay anh ta.

 

Người đàn ông đau đớn rụt tay lại, ánh mắt van nài nhìn Khương Kỳ An.

 

Khương Kỳ An xoa đầu Tiểu Hắc: “Ngoan.”

 

“Chị ơi, không, em gái ơi, xe này của em ở đâu ra vậy?”

 

Người đàn ông dò dỏ hỏi.

 

Khương Kỳ An nhướng mày, không trả lời câu hỏi của anh ta, mà hỏi ngược lại: “Anh cần gì?”

 

Mắt người đàn ông sáng lên: “Cô có thể cho tôi chút đồ ăn không?”

 

Khương Kỳ An gật đầu: “Được.”

 

Niềm vui chưa kịp hiện lên trên mặt, ai ngờ giây tiếp theo Khương Kỳ An lại nói: “Anh lấy gì đổi?”

 

“Đổi?”

 

Khương Kỳ An liếc nhìn anh ta: “Chứ sao? Định ăn không trả tiền à?”

 

Người đàn ông sụt vai. Anh ta chẳng có gì cả, lấy gì ra mà đổi.

 

Khương Kỳ An nhìn chiếc ba lô phồng phịnh sau lưng anh ta: “Trong đó có gì?”

 

Anh ta do dự: “Toàn những thứ vô dụng à.”

 

“Để tôi xem.”

 

Người đàn ông mở ba lô, lộ ra những que pháo hoa, pháo nổ – hóa ra là pháo hoa.

 

Anh ta ngượng ngùng gãi đầu: “Chỉ có vậy thôi, đều mở từ rương ra. Tôi không biết có ích gì, nhưng mở ra rồi thì cầm theo, nghĩ lỡ gặp quái vật thì dùng để dọa chúng.”

 

Anh ta còn đang lo lắng không biết người phụ nữ trong xe có cười nhẹ mình vì mang theo mấy thứ vô dụng này không, kết quả Khương Kỳ An lại hỏi mua hết.

 

“Anh đưa hết cho tôi, tôi cho anh những thứ này.”

 

Khương Kỳ An lấy từ phía sau ra hai gói mì tôm và hai chai nước.

 

Người đàn ông ngạc nhiên: “Cô lấy mấy thứ này làm gì? Đồ ăn quý giá vậy mà... cô... cứ đổi với tôi thế này à?”

 

Khương Kỳ An “tắc” một tiếng: “Đừng lải nhải, đổi không?”

 

“Đổi đổi đổi.” Anh ta vội vàng đồng ý, sợ Khương Kỳ An đổi ý.

 

Hai người trao đổi xong, Khương Kỳ An lập tức rời đi không dừng lại, cắt đứt ý định đòi đi nhờ của người đàn ông.

 

Nhìn hai gói mì tôm và hai chai nước khoáng trong tay, cũng như người phụ nữ phóng khoáng rời đi, người chơi nam lòng đầy phức tạp. Vừa nãy anh ta nhìn rõ phía sau xe cô ta chất đầy vật tư.

 

Anh ta khóc không ra nước mắt, sao lại có người may mắn đến vậy chứ?

 

Anh ta thầm thở dài, cuối cùng ngồi xổm bên đường, bóc một gói mì tôm ăn với nửa chai nước.

 

......

 

Khương Kỳ An mở cửa sổ, Tiểu Hắc buồn chán lại bay ra ngoài chơi một lúc.

 

Một người một chim cứ như đi du lịch, thật thoải mái.

 

Đi được nửa tiếng, Khương Kỳ An lại nhìn thấy một khu sản xuất. Cô dừng xe, mang theo số pháo vừa đổi được từ người chơi kia.

 

【Bíp — Chào mừng người chơi đến khu sản xuất. Phát hiện người chơi mang theo mảnh ghép “pháo 2000 tiếng” và “500 que pháo hoa”, có thể chế tạo gói năng lượng cho xe.】

 

Gói năng lượng cho xe?

 

Khương Kỳ An có một phỏng đoán, nhưng chưa chắc chắn. Không biết có dùng để sạc cho chiếc xe ô tô điện ba bánh được không. Cô lập tức chọn chế tạo.

 

Trong lúc chờ đợi, Khương Kỳ An đột nhiên cảm thấy đau bụng dữ dội. Cô vội vàng cầm giấy, ngồi xổm sau vòng sáng giải quyết nhu cầu.

 

Tiểu Hắc định lại gần nhưng ngửi thấy mùi lạ, bèn lùi lại.

 

Lần này chờ đợi lâu hơn, Khương Kỳ An lau xong rồi mà vòng sáng vẫn còn sáng.

 

Cô đứng dậy, đột nhiên cảm thấy chân mỏm nhão, suýt nghĩ mình giẫm phải phân của mình. Nhưng nhìn kỹ lại, cô chợt nhận ra là do mặt đất.

 

Cô thử dùng sức, kết quả phát hiện mặt đất quả nhiên mềm nhũn.

 

Khương Kỳ An hét lên một tiếng chói tai.

 

Tiểu Hắc lập tức bay đến.

 

“Quạ quạ quạ?”

 

Cách đường cao tốc một đoạn, Khương Kỳ An nhìn vòng sáng vẫn đang chế tạo, nghiến răng bỏ lại.

 

Cô nhấc chân đi về phía đường cao tốc, nhưng lòng bàn chân như dính chặt vào mặt đất, mỗi lần nhấc chân lên đều kéo theo một thứ chất lỏng sệt dính như nước mũi.

 

Mặt đất càng lúc càng mềm, mỗi bước đi của Khương Kỳ An đều vô cùng khó khăn.

 

Ban đầu chỉ lúi chân, sau đó Khương Kỳ An phát hiện mình bắt đầu lún xuống, mặt đất đã phủ kín mu bàn chân.

 

Vùng đất hoang vu dưới chân giờ đây như một con quái vật ăn thịt người, từng bước nuốt chửng Khương Kỳ An.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi