Chương 93: Học viện linh dị 2
Vì không biết chỗ ngồi chính xác của mình ở đâu, Khương Kỳ An lên tiếng hỏi: “Hiệu trưởng Lý, chỗ ngồi của tôi ở đâu ạ?”
Hiệu trưởng Lý không hề làm khó Khương Kỳ An như cô tưởng, ông chỉ chỉ một chỗ rồi nói: “Ngồi đó là được.”
Khương Kỳ An đi theo hướng ông chỉ, kéo ghế ra vừa định ngồi xuống thì thấy trên bàn có một xấp đề thi môn Văn.
Cô khựng lại, từ từ quay sang Hiệu trưởng Lý: “Hiệu trưởng Lý, đây là chỗ ngồi của giáo viên Văn mà? Tôi dạy Toán.”
Hiệu trưởng Lý bỗng cười, khóe miệng kéo rộng hơn nhưng chẳng có chút áy náy nào: “Xin lỗi nhé, tôi nhớ nhầm, là chỗ kia cơ.”
Khương Kỳ An đáp lại bằng một nụ cười giả tạo, thầm nghĩ: “Cảm ơn ông thật nhiều.”
Cô biết ngay, trong game này chỗ nào cũng có bẫy. Ông hiệu trưởng trông thì có vẻ lịch sự, thế mà vừa vào đã gài cô ngay.
Khương Kỳ An đi tới chỗ mới, mặt bàn không có gì khác, chỉ có một cuốn sổ nhỏ.
“Sổ tay giáo viên?”
“À, đúng rồi, sổ tay giáo viên phải mang theo bên người. Cuốn đó là của cô đấy, cô Khương nhớ cất cẩn thận nhé.” Hiệu trưởng Lý nhắc nhở.
Khương Kỳ An cầm lên, chỗ này chắc là đúng rồi. Cô ngồi xuống, mở sổ ra xem.
[Sổ tay giáo viên:]
[1. Là giáo viên, cần quản lý hình ảnh của bản thân, trang phục phải gọn gàng, lịch sự, không mặc đồ kỳ dị.]
[2. Nghiêm cấm trừng phạt thân thể hay mắng nhiếc học sinh, cần kiên nhẫn với học sinh.]
[3. Phải trả lời những câu hỏi mà học sinh đưa ra.]
[4. Nghiêm cấm giáo viên có quan hệ không đúng đắn với phụ huynh học sinh, nghiêm cấm nhận tài vật của phụ huynh.]
[5. Trường Tiểu học Hy Vọng tổ chức kiểm tra nhỏ mỗi tuần một lần, xếp hạng theo điểm trung bình các môn của học sinh. Giáo viên dạy môn xếp cuối cùng sẽ phải trải qua một buổi giáo dục công việc.]
[6. Giáo viên phải lên lớp đúng giờ quy định, nghiêm cấm đi muộn về sớm.]
[7. Lương giáo viên được tính theo chấm công, lương cơ bản cộng phí giờ dạy, nhớ phải điểm danh đầy đủ.]
Mấy điều này đều rất bình thường, chẳng thấy có gì kỳ lạ.
Khương Kỳ An tìm thời khóa biểu, cô chỉ cần dạy lớp 3 và lớp 5 vừa nãy.
Trung bình mỗi ngày cô phải lên bốn tiết.
Cũng không tệ, chỉ là cô không nắm được trình độ học Toán của học sinh.
Dù sao mỗi tuần cũng có một bài kiểm tra nhỏ, lỡ may xếp cuối thì còn phải chịu giáo dục công việc.
Còn giáo dục kiểu gì thì Khương Kỳ An không biết, tất nhiên cô cũng chẳng muốn biết.
Hôm nay đúng là thứ Hai, vừa nãy đã dạy tiết một của lớp 3, lát nữa còn tiết ba của lớp 5.
Cô ghi lại thời khóa biểu của mình.
Sau đó bắt đầu tìm đồ đạc của mình.
Dù thân phận là giáo viên tạm thời, nhưng cũng không thể không có gì được, ít nhất cũng phải có điện thoại chứ.
Khương Kỳ An không thấy thứ gì giống của mình trong văn phòng.
Khương Kỳ An muốn hỏi được thông tin hữu ích thì chỉ có thể hỏi hiệu trưởng, người hiểu rõ mọi thứ.
Nhưng muốn lấy được thông tin thật từ miệng ông ta, Khương Kỳ An buộc phải dùng đạo cụ.
Ván game này khác với trước, bẫy rất nhiều, nên Khương Kỳ An quyết định dùng sớm.
Cô cong ngón tay về phía Hiệu trưởng Lý: “Ông qua đây!”
Cô Hàn giật mình ngẩng đầu nhìn Khương Kỳ An, Hiệu trưởng Lý cũng có chút luống cuống, nhưng vẫn không kiểm soát được mà bước về phía Khương Kỳ An.
“Tất cả những câu tôi hỏi ông, ông đều phải trả lời thật, không được lừa dối.”
[Tít – Đạo cụ của người chơi sử dụng thành công.]
Khương Kỳ An mừng thầm, cô phát hiện đạo cụ này chỉ cần dùng lên NPC khác ngoài Lục Phong Yến là đều rất hiệu quả, lần nào cũng thành công ngay.
Giờ cô yên tâm hỏi thẳng: “Hiệu trưởng Lý, bình thường tôi nghỉ ngơi ở đâu?”
Ánh mắt Hiệu trưởng Lý tối lại, miễn cưỡng đáp: “Ở ký túc xá bên ngoài.”
“Phòng nào?”
“402.”
“Vậy ngoài giờ lên lớp tôi có thể về ký túc xá không?”
“Được.”
Mặt Hiệu trưởng Lý âm trầm đáng sợ, nhưng khóe miệng lại cứ cong lên, trông vô cùng quái dị.
Khương Kỳ An lại hỏi: “Tôi cần chú ý gì trong ký túc xá không?”
Lần này Hiệu trưởng Lý không trả lời, cứ im lặng mãi.
Khương Kỳ An hơi nghi ngờ, hỏi lại lần nữa, vẫn nhận được sự im lặng.
Thôi được, Khương Kỳ An nghĩ, im lặng cũng coi như một câu trả lời, cô chỉ yêu cầu không được nói dối, chứ không yêu cầu phải trả lời.
Đột nhiên cô cảm thấy đạo cụ trong game có giới hạn quá lớn.
Nhưng Khương Kỳ An cũng thu được vài thông tin hữu ích, cô định về ký túc xá một chuyến.
Rời khỏi tòa nhà dạy học, nơi này tổng cộng có sáu tầng, mỗi tầng một khối lớp.
Vừa nãy cô ở tầng sáu.
Khi xuống cầu thang, trên bậc thang toàn là vết đen, chân giẫm lên đều để lại dấu.
Cô không vịn tay vịn, chậm rãi đi xuống.
Ra khỏi tòa nhà dạy học, cô phát hiện bầu trời bên ngoài u ám, như bị một lớp mây mù bao phủ, khiến người ta khó thở.
Ký túc xá nằm ngay sau tòa nhà dạy học, phải đi qua một con đường nhỏ lát sỏi.
Hai bên đường toàn cỏ dại, chẳng có chút xanh tươi nào, cả thế giới như một bức tranh đen trắng, không chút sức sống.
Dọc theo con đường nhỏ, Khương Kỳ An đi đến trước ký túc xá, lúc này cửa lớn đang mở, cô đẩy nhẹ là vào.
Ký túc xá trông có vẻ bình thường, không có cảnh tàn tạ hay tường bong tróc.
Nền gạch men và tường trắng, không quá mới nhưng cũng khá sạch sẽ.
Sảnh tầng một vắng lặng, không có đèn.
Dù bây giờ là ban ngày, nhưng vì trời u ám nên bên trong cũng tối mờ.
Khương Kỳ An tìm thấy cầu thang, leo thẳng lên tầng bốn.
Hành lang cũng yên tĩnh, đứng đó nhìn một cái, hành lang tối đen như một đường hầm.
Khiến người ta bất an.
Khương Kỳ An giậm chân, chẳng có phản ứng gì, không có đèn cảm ứng.
Cô đành men theo tường, sờ đến cánh cửa đầu tiên, cố gắng nhận biết biển số phòng.
Mãi mới nhận ra đó là 408.
Cô tiếp tục đi, lần lượt sờ từng cánh cửa một, đến cánh cửa thứ ba, vừa lại gần thì cửa bỗng mở ra.
Khương Kỳ An và một người đối mặt với nhau.
Trong phòng có ánh đèn yếu ớt, chiếu rọi bóng dáng người mở cửa.
Gương mặt kinh diễm tuyệt trần, dáng người cao thẳng và khí chất ngạo nghễ…
“Lục Phong Yến?”
Đối phương cũng tỏ ra rất ngạc nhiên khi thấy Khương Kỳ An.
“Lại là cô à?”
Nghe câu này, cứ như gặp cô là điều gì đó không hay vậy.
Khương Kỳ An vì ở ván trước tiểu Lục đối xử với cô khá tốt, nên bây giờ đối mặt với Lục Phong Yến, thái độ cũng tốt hơn một chút.
“Là tôi, sao anh cũng ở đây?”
Lục Phong Yến nhướng mày, giọng điệu bình thản: “Tôi tìm người.”
Khương Kỳ An tỏ vẻ kỳ lạ: “Anh tới đây tìm người à?”
Lục Phong Yến “ừm” một tiếng: “Đây là 404, còn cô thì sao?”
Khương Kỳ An nhớ đến việc chính của mình, đây là 404, phía trước chắc là ký túc xá của cô rồi.
Khương Kỳ An chỉ tay: “Tôi về ký túc xá, đi trước đây.”
Cô không nói chuyện nhiều với Lục Phong Yến, cô còn có việc phải làm.
