Chương 96: Học viện linh dị 5
Đến giờ ăn trưa, giáo viên tập trung đến nhà ăn, ở đó có một bếp riêng chuyên nấu cho giáo viên.
Trong nhà ăn có hơn chục giáo viên, tất cả đều ủ rũ, chết lặng.
Khương Kỳ An vừa bước vào đã cảm thấy từng đợt ớn lạnh. Trong nhà ăn ánh đèn mờ ảo, một người đàn ông mập mặc bộ đồ đầu bếp màu trắng đang đứng trước một cái thùng sắt lớn.
Nhìn từ xa, ông đầu bếp trông như một quả bóng sắp nổ, lớp thịt bị ép ra khỏi quần áo trông vừa béo ngậy vừa nặng nề.
Cằm chảy xệ thành ba lớp, mắt lồi ra, đôi mắt đen ngòm nhìn chằm chằm vào Khương Kỳ An.
Các giáo viên khác xếp hàng lấy cơm, rồi tự tìm chỗ ngồi.
Khương Kỳ An bước tới, ông đầu bếp đang dùng chiếc muôi sắt lớn khuấy trong thùng.
Cô nhìn vào bên trong, đó là một đống chất nhầy nhớt màu đen ngả xanh, lẫn lộn nhiều thứ không rõ là gì.
Ông đầu bếp nở nụ cười với Khương Kỳ An, lấy một cái bát bên cạnh, rồi múc một muôi đầy.
“Của cô.”
Khương Kỳ An lắc đầu, “Cảm ơn ông, tôi không đói, để cho người khác ăn đi.”
Gương mặt ông đầu bếp mập đột nhiên trầm xuống, “Cô muốn lãng phí lương thực à?”
Giọng ông ta không lớn, nhưng ngay lập tức, mọi ánh mắt trong nhà ăn đều đổ dồn về phía cô.
Khương Kỳ An vội vàng đưa tay nhận lấy, “Đùa thôi mà, tôi là thanh niên văn minh thời đại mới, sao có thể làm chuyện lãng phí lương thực được chứ?”
Ông đầu bếp nở nụ cười trở lại, “Vậy thì tốt, ăn hết còn có thêm.”
Khương Kỳ An gật đầu, vội vàng cầm bát rời đi.
Khương Kỳ An tìm một cái bàn không có ai, nhìn thức ăn trong bát giống như hỗn hợp chất nôn và xác chết, cố nhịn không nôn ra.
Nhân lúc người khác không chú ý, Khương Kỳ An bỏ tất cả những thứ đó vào không gian.
Sau đó cô giả vờ như đang ăn cơm.
Tất cả chỉ là động tác giả.
Ông đầu bếp mập thỉnh thoảng liếc nhìn cô, cảm thấy có gì đó không ổn, rồi đi về phía Khương Kỳ An.
“Cô…”
“Ăn hết rồi! Anh ơi, anh nấu ăn ngon quá! Thần đầu bếp!”
Khương Kỳ An đưa cái bát rỗng ra trước mặt ông ta trước khi ông ta kịp nói.
Ông đầu bếp mập nghẹn lời, ánh mắt nhìn Khương Kỳ An trở nên kỳ lạ và không thể tin nổi.
“Cô thực sự ăn hết sao? Còn ăn nhanh vậy nữa?”
Khương Kỳ An gật đầu, “Tất nhiên rồi, anh nấu ngon như vậy, tôi đương nhiên không nỡ để thừa một chút nào. Hơn nữa, đây là món ngon nhất tôi từng ăn!”
Một tràng khen ngợi vô não, cùng với vẻ mặt hớn hở và chân thành của Khương Kỳ An.
Ông đầu béo từ nghi ngờ biến thành vui sướng tột độ.
“Cô đúng là tri kỷ của tôi! Trên đời này cô là người hiểu tôi nhất!”
Khương Kỳ An: Hihi (^_^)
“Trong thùng vẫn còn, cô có muốn ăn không? Tôi múc cho.” Ông đầu bếp mập có chút kích động, cả thân hình đều rung rung.
Khương Kỳ An lắc đầu, “Hôm nay thôi, tôi ăn no rồi, dạ dày tôi không to lắm.”
Ông đầu bếp mập đã rất hài lòng, vội gật đầu, “Ngày mai tôi để phần cho cô.”
Khương Kỳ An gượng cười rồi đứng dậy nhanh chóng rời đi.
Vì không ăn gì nên Khương Kỳ An thấy hơi đói, cô đi dạo quanh trường, phát hiện có một cửa hàng nhỏ.
Một cửa hàng đơn giản và cổ kính.
Trong một căn phòng nhỏ, ba bức tường treo đầy đồ ăn vặt, trên kệ ở cửa sổ bày rất nhiều đồ ăn vặt.
Chủ cửa hàng là một bà lão, mái tóc bạc trắng.
Thấy Khương Kỳ An đến, bà chào hỏi, “Cháu gái, cháu muốn mua gì nào?”
Lưng bà lão còng xuống, giọng nói chậm rãi, nhưng bà có vẻ ngoài bình thường, không đáng sợ.
Khiến Khương Kỳ An cảm thấy yên tâm hơn nhiều.
Khương Kỳ An cầm một gói đồ ăn vặt xem hạn sử dụng, trên đó ghi ngày sản xuất là 30/1/3502, hạn sử dụng 6 tháng.
Thời gian trong game bây giờ là 30/5/3502.
Hạn sử dụng vẫn chưa hết, Khương Kỳ An yên tâm mua hết hơn nửa số hàng.
Cô phải đảm bảo đồ ăn cho ba mươi ngày này, đồ ăn ở nhà ăn không thể ăn, ăn mấy thứ đồ ăn vặt này vẫn còn đỡ hơn.
Trả tiền xong, Khương Kỳ An cất tất cả vào không gian, tiện tay xé một gói mì ăn liền, ăn xong ở ngoài rồi mới quay lại văn phòng.
Buổi chiều vẫn có hai tiết học.
Tiết đầu tiên là lúc ba giờ.
Khương Kỳ An ở văn phòng đi qua đi lại, không có việc gì làm, đợi đến ba giờ.
Cô đến lớp 3.
Nội dung bài mới tiếp tục từ buổi sáng, cô giảng của cô, học sinh xem của học sinh.
Chỉ là Khương Kỳ An cảm thấy sự oán hận của học sinh có vẻ hơi nặng, ánh mắt của mỗi đứa như muốn ăn tươi nuốt sống cô.
Cuối cùng cũng dạy xong tiết buổi chiều, Khương Kỳ An kết thúc một ngày làm việc.
Hỏi Hiệu trưởng Lý xác nhận đã tan làm, Khương Kỳ An chuẩn bị về ký túc xá.
Năm giờ chiều, toàn bộ trường học chìm trong bóng tối, không một chút ánh sáng, trong trường không có đèn đường, Khương Kỳ An dùng đèn pin chiếu đường về.
Phòng 402 âm u ẩm thấp, đến tối nhiệt độ càng thấp hơn.
Khương Kỳ An kéo rèm cửa lại, che đi màn đen tối bên ngoài.
Tuy thân phận là giáo viên tiểu học, nhưng dạy cả ngày vẫn rất mệt.
Chủ yếu là phải lo lắng không biết sẽ chọc phải học sinh hay giáo viên khác ở đâu, nên cả người đều mệt mỏi.
Khương Kỳ An dọn dẹp qua loa, đặt khẩu súng lục bên gối rồi đi ngủ.
##
Giữa đêm.
Căn phòng tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở nhẹ của Khương Kỳ An.
Khương Kỳ An đắp chăn, không hề phát hiện bốn bức tường xung quanh lúc này như chất lỏng đang chảy, biến dạng, giống như đang ở trong miệng một con quái vật.
Nếu nhìn kỹ, sẽ thấy chất lỏng chảy trên tường là những sợi tơ màu đỏ, như có sinh mệnh.
##
Ngày thứ hai trong game.
Khương Kỳ An nghe thấy tiếng chuông báo thức liền dậy.
Cô nhìn quanh một lượt, tối đen như mực, kéo rèm cửa ra vẫn là một màu u ám.
Cô xoa xoa chiếc cổ đau nhức, luôn cảm thấy căn phòng này có gì đó khác lạ, nhưng cụ thể khác ở đâu thì không nói rõ được.
Cô không suy nghĩ nhiều, vệ sinh cá nhân xong liền vội vã đến tòa nhà giảng dạy.
Hôm nay thời khóa biểu cũng có bốn tiết.
Là con trâu con ngựa trong game, Khương Kỳ An khá tận tâm, đến văn phòng còn soạn giáo án.
“Cô Khương, chào buổi sáng.”
Giáo viên tiếng Anh trong văn phòng chào hỏi Khương Kỳ An.
Khương Kỳ An lịch sự đáp lại.
“Cô thích nghi với môi trường ở đây chưa?”
Khương Kỳ An gật đầu, “Cũng tạm được.”
“Vậy thì tốt, tôi đi dạy đây, có chuyện gì cứ tìm tôi.”
Giáo viên tiếng Anh có thái độ tốt với Khương Kỳ An vì cô đã trị tên đàn ông hôi miệng.
Hôm nay Hiệu trưởng Lý không có ở đây, trong văn phòng cũng không có mấy giáo viên.
Thời gian khá dư dả, Khương Kỳ An đến lớp trước khi chuông reo.
Cô ngồi trên bục giảng chờ vào tiết, bỗng nhiên phía dưới vang lên tiếng thét chói tai.
Khương Kỳ An nhìn sang, hóa ra là hai học sinh đang đánh nhau.
Hai cậu bé, chúng đấm đá túi bụi, từ chỗ bàn học đánh thẳng ra lối đi.
Bàn học bị lật, sách vở rơi vương vãi khắp nơi.
Khương Kỳ An lập tức lao xuống, cố gắng tách hai học sinh ra.
Nhưng không hiểu sao đám học sinh này lại yếu ớt đến vậy, Khương Kỳ An kéo chúng ra thì phát hiện dưới đất có hai cánh tay.
