Chương 58: Hừ, đàn ông
“Rốt cuộc cô muốn nói gì?”
Kỷ Ngọc dừng bước, giọng lạnh lùng pha chút bực bội.
Trên đường về, người phụ nữ tên Hạ Minh Châu này chặn anh lại, nhất quyết nói có chuyện quan trọng muốn nói. Kết quả là càng đi càng xa...
Dù cùng là cấp ba, nhưng giữa dị năng giả cùng cấp cũng có khác biệt, giữa các loại dị năng cũng khác nhau. Độ khó thăng cấp của hệ Lôi đã định sẵn vị thế bá chủ độc tôn của nó trong tất cả các dị năng.
Lôi hệ cấp ba và Thủy hệ cấp ba, khác nhau một trời một vực. Lôi hệ của anh và Lôi hệ của người khác, cũng khác nhau một trời một vực.
Tốt nhất là cô ta nói thật, tốt nhất là cô ta không có ý đồ xấu gì...
Hạ Minh Châu dừng lại trước một quán cà phê ven đường, Kỷ Ngọc đứng cách cô ba mét.
Hạ Minh Châu mỉm cười dịu dàng, cũng không để tâm.
Quán cà phê này còn khá nguyên vẹn, chỉ có mấy chiếc bàn gần cửa hơi lộn xộn, quầy bar với cốc, máy pha cà phê và những lọ cà phê hạt trên kệ gỗ vẫn còn khá đầy đủ.
Cô bước đến kệ gỗ chọn cà phê hạt.
“Đội trưởng Kỷ, uống một ly không?”
Cô hỏi một cách tự nhiên, như thể đã quen thân với người đàn ông này từ lâu.
“Không hứng thú.”
“Vậy sao~” Hạ Minh Châu quay đầu lại, nở một nụ cười ôn nhu, làm dịu đi những đường nét vốn quá quyến rũ gợi cảm, trở nên thanh nhã và mềm mại hơn nhiều.
“Vậy coi như mời tôi một ly đi, dù sao tôi cũng có tin lớn muốn chia sẻ với đội trưởng Kỷ mà.”
Cô chỉ vào máy pha cà phê trước mặt, “Cho mượn chút điện nhé? Coi như phí công sức của tôi, tôi thật sự lâu rồi chưa được uống cà phê, nhớ lắm rồi~”
Âm cuối kéo dài, như có gì đó quyến rũ.
Nhưng người đàn ông đứng cách đó không xa vẫn thờ ơ.
Hửm? Giọng nói nửa thật nửa giả này, cô đã cố tình luyện tập từ trước, đàn ông không thể cưỡng lại được, sao anh ta không phản ứng gì? Nếu là mấy con chó nhỏ bên cạnh cô thì đã sớm mắt sáng rực nhào tới rồi.
Tuy nhiên, loại đỉnh cấp này, khó câu một chút cũng là bình thường.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một luồng điện cực nhỏ kết nối với máy pha cà phê, kèm theo giọng nói lạnh lùng của người đàn ông.
“Nhanh lên.”
Khóe miệng Hạ Minh Châu nhếch lên.
Hừ, đàn ông.
Chọn hạt, xay, chiết xuất... Mỗi động tác của cô đều toát lên vẻ thanh lịch thoải mái, nhưng lại quá cố ý, đây là một màn trình diễn nhắm vào anh.
Nhưng loại diễn xuất này anh đã thấy quá nhiều, nhàm chán vô cùng, chỉ tổ phí thời gian của anh.
Nhưng vì cô ta muốn tiếp cận anh, chắc cũng không dám lấy chuyện giả để lừa anh, chắc là có tin quan trọng gì đó mà họ chưa biết. Đó cũng là lý do anh còn có thể ngồi đây với cô ta.
“Cô pha cà phê rất ngon.”
Không phải câu hỏi, mà là câu khẳng định.
Ánh mắt Hạ Minh Châu lóe lên vẻ đắc ý. Hồi mới ra trường đi làm, sếp cô rất thích uống cà phê, thế là cô dốc lòng nghiên cứu, cuối cùng cũng pha được loại cà phê khiến sếp phải tấm tắc khen ngợi. Vì thế sếp đã khen cô rất nhiều, cô trở thành nhân viên nhỏ được cả công ty ngưỡng mộ.
Cô vui như vừa ăn được quả xoài vậy!
Cuối cùng, cô và sếp đã có một đêm tình ngắn ngủi, địa điểm pha cà phê từ phòng trà của công ty chuyển sang nhà riêng của sếp, từ đó lương tháng từ bốn nghìn năm trăm tăng lên bốn mươi lăm nghìn, hoàn thành bước nhảy vọt về giai cấp.
Đó là con đường cô đã đi, và kỹ năng pha cà phê điêu luyện này chính là huy chương trên con đường trưởng thành của cô.
Bước đầu tiên để thu hút người khác là cho họ thấy ưu điểm của mình, vì vậy cô cố tình đưa anh ta đến quán cà phê này, để khoe vẻ đẹp thanh lịch khi pha cà phê của mình.
Việc anh ta trực tiếp khen ngợi kỹ năng pha cà phê của cô như vậy, rõ ràng là anh ta đã bị cô thu hút.
Cộng thêm chuyện sắp nói với anh ta nữa.
Hạ Minh Châu càng tự tin hơn, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên.
*
Ăn cơm xong không lâu, Cố Tây Châu định ăn một quả dưa hấu.
Dị năng Mộc hệ của Tần Thập Nguyệt rất hữu ích, gieo một hạt dưa hấu, thúc chín là có thể thu được cả một dàn dưa, nên đội không thiếu dưa hấu để ăn.
“Ơ, em yêu, dưa hấu buổi trưa của em ăn hết rồi à?”
Cố Tây Châu lục tủi lạnh, nửa quả dưa hấu to như vậy chắc chắn em yêu của anh không thể ăn hết, vậy phần còn lại đâu rồi?
Giang Miên ngồi trên ghế sofa cạnh cửa sổ trong xe, vẫn cảm thấy tiếc nuối. Ván cuối cùng đúng là đáng tiếc thật. Nghe Cố Tây Châu hỏi, cô lười biếng đáp: “Tề Xán thích ăn, cậu ấy ăn rồi.”
Tay Cố Tây Châu đang lục tủi lạnh khựng lại. Tề Xán ăn, ăn kiểu gì? Cắt ra, hay là ăn trực tiếp phần còn lại của em yêu...
Thằng nhóc Tề Xán đó đúng là một thằng ngốc, chắc nó không biết hành động như vậy là rất thân mật?
Hay là nó biết?
Nhưng phản ứng của em yêu như vậy, chắc chắn hai người không có gì mờ ám...
Có lẽ anh hơi nhạy cảm?
Đồ ăn thừa của em yêu chỉ có anh mới được ăn, đó là đặc quyền của bạn trai anh!
Cố Tây Châu lại cắt một quả dưa hấu khác, muốn chia sẻ nửa quả với Giang Miên, em một muỗng anh một muỗng ngọt ngào biết bao~
Nhưng bị Giang Miên từ chối. Em một muỗng anh một muỗng, thật kinh tởm!
Nước miếng qua lại, lại không phải hôn môi!
Nhưng khi Cố Tây Châu ăn dưa hấu, hương thơm thanh mát ngọt ngào của dưa hấu cứ liên tục xộc vào mũi cô, hít một hơi, cảm giác phổi cũng tràn đầy hương vị.
Giang Miên rất biết nghe theo cảm giác của bản thân, thèm thì ăn thôi!
Nửa quả dưa hấu còn lại được Giang Miên ôm qua, bắt đầu ăn!
“Em yêu, em chê anh à~”
Cố Tây Châu thấy cô lại lấy nửa quả khác mà không ăn chung với anh, lập tức tủi thân.
Giang Miên: Không muốn để ý đến con chó ngốc này.
“Nửa của em ngọt hơn à?”
Giang Miên vừa định bảo anh “biến đi”, miệng vừa hé ra đã bị anh hôn lấy.
Cô không thích hôn nhau lúc ăn, cảm giác rất mất vệ sinh.
Giang Miên giãy giụa dữ dội, nhưng miếng dưa hấu nhỏ trong miệng đã bị anh cướp đi, sau đó cô nghe thấy tiếng anh nuốt.
...Nói thật, anh không cần nhai à? Dù không to, nhưng cũng không đến mức nuốt thẳng luôn chứ!
Giang Miên kinh ngạc suy nghĩ, nhất thời quên mất phản kháng.
Cố Tây Châu liếm môi và khoang miệng cô, hút lấy từng chút ngọt ngào.
Cuối cùng, anh thu lại thế tấn công, khẽ hôn lên môi cô gái nhỏ.
“Đúng là nửa của em ngọt hơn.”
Giang Miên lau miệng: “Ăn không nên hôn môi, bẩn chết đi được!”
Cố Tây Châu đưa tay ra, dùng ngón cái xoa nhẹ lên môi cô. Ánh mắt tối lại, giọng nói trầm xuống.
“Bẩn ở đâu? Rõ ràng là anh đã hôn sạch sẽ rồi.”
Giang Miên tiếp tục ăn dưa, qua cửa sổ xe, cô thấy vài đôi mắt đen láy ló ra từ phía sau một chiếc xe gần đó.
Hóa ra là mấy đứa nhỏ.
Thấy Giang Miên phát hiện ra chúng, một đứa lớn hơn lập tức kéo cô bé bên cạnh định đi.
Cô bé không đi.
Bị kéo cũng không đi.
Cô bé nhìn chằm chằm vào quả dưa hấu trong tay cô, không rời mắt.
Giang Miên: Cô bé muốn ăn thì cho nó ăn thôi~
Nửa quả này cô cũng không ăn hết được.
Cắt phần mình đã ăn ra, phần dưa hấu còn lại, Giang Miên cắt thành từng miếng nhỏ bày vào tô.
Không gọi bọn nhỏ lại lấy, Giang Miên đặt tô lên nắp capo chiếc xe mà bọn nhỏ vừa trốn phía sau.
Cô bé không còn ở đó, đã bị bạn kéo đi rồi.
