Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Hành Trình Tìm Em Gái Qua Thế Giới Xác Sống > Chương 28

Chương 28

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 28 có bản audio.

Chương 28: An Trạch thiên 1 – Cự xà trắng

 

Đôi anh em kia chắc sẽ ra sao nhỉ?

 

Trên đường đến 【Hắc Giang huyện】, trong lòng không tránh khỏi suy nghĩ về câu hỏi này.

 

Không phải có thiện cảm gì với Hoàng Mao và Lý Tâm.

 

Chỉ đơn thuần là tò mò thôi.

 

Ngẫm kỹ thì, Sa Giang thành có rất ít xác sống, lại vô cùng dồi dào vật tư.

 

Hễ đôi anh em đó có chút đầu óc, hẳn sẽ sống tốt mới phải.

 

Thôi!

 

Bạch Ngân lắc đầu, gạt mấy chuyện không đâu này ra khỏi đầu.

 

So với những kẻ qua đường chỉ quen vài ngày,

 

thì rõ ràng phương án vượt sông sắp tới mới là thứ khiến cậu đau đầu hơn.

 

——

 

Lúc này khoảng 5 giờ chiều.

 

Mặt trời lặn phía tây, trời sắp tối.

 

Nhìn con sông rộng đến cả trăm mét trước mặt, Bạch Ngân gặp khó.

 

Chất nước rất tốt.

 

Dòng sông ngày tận thế, suốt một năm chưa bị con người ô nhiễm.

 

Trong vắt đến thấy đáy.

 

——

 

Dòng chảy cũng không xiết, chỉ cần có một chiếc thuyền hợp lý là Bạch Ngân có thể dễ dàng chèo sang.

 

Nhìn quanh bốn phía, nhưng nơi đây lại không thấy vật dụng thuyền bè nào thích hợp.

 

Bạch Ngân đành men theo bờ sông.

 

Cuối cùng, phát hiện một vật nổi màu trắng được buộc bởi vô số tấm xốp lớn.

 

Tuy đơn giản đến đáng sợ,

 

nhưng nếu biết sử dụng hợp lý, cẩn thận một chút,

 

thì tạm vẫn có thể mượn nó để qua sông.

 

Bạch Ngân tìm được một mái chèo trong đất bờ, moi nó lên.

 

Rồi đứng lên vật nổi trắng khổng lồ đó,

 

và chèo sang bờ bên kia.

 

Cả quá trình đều rất cẩn thận, sợ một mất thăng bằng là lật thuyền.

 

“Gâu gâu!”

 

Giữa đường qua sông, Hắc Tử ở trong ba lô cứ sủa suốt.

 

Bạch Ngân nhìn quanh,

 

cuối cùng, dưới lòng sông sâu đến mười mấy mét, phát hiện rất nhiều rác thải công nghiệp.

 

Và cả...

 

xương trắng của người chìm dưới đáy sông.

 

——“Suỵt... chỉ là xương thôi, không có gì to tát...”

 

Cố gắng làm Hắc Tử yên tĩnh, nhưng nó chẳng thèm nghe.

 

“Gâu gâu gâu!!!!”

 

Ngược lại, cứ như phát hiện ra điều gì đó, sủa càng dữ hơn.

 

Bạch Ngân nhận ra có chút bất thường.

 

Lúc này cậu đang ở giữa dòng sông.

 

Cách bờ bên kia còn khoảng bốn chục mét.

 

Đang lúc cậu cảnh giác nhìn quanh.

 

“Soạt soạt~”

 

Phía sau lưng, bỗng nhiên vọng ra âm thanh rất lạ.

 

Chưa hết, một bóng đen khổng lồ

 

đổ lên thuyền của cậu từ phía sau dưới ánh hoàng hôn.

 

Bạch Ngân ngoảnh phắt lại.

 

“Phùm!!! ”

 

Chỉ thấy một bóng trắng đột nhiên lao xuống sông, làm tung tóe bọt nước.

 

Cậu cúi đầu xuống.

 

Rồi trợn tròn mắt, suýt ngừng tim.

 

Chỉ vì dưới đáy sông lúc này không phải thứ gì khác,

 

mà chính là một con rắn trắng to đến mức phi lý.

 

Con rắn trắng này to bằng một chiếc xe tải, chiều dài còn kinh khủng hơn.

 

Chưa kịp nhìn rõ chiều dài của nó,

 

thì cái đầu to hơn cả chiếc “thuyền” dưới chân Bạch Ngân đã lao thẳng tới đáy thuyền.

 

Mắt rắn màu xanh lục, to hơn cả ba lô của Bạch Ngân.

 

“Mẹ kiếp!!!”

 

Chưa kịp kinh ngạc, cơ thể đã theo bản năng bỏ thuyền chạy trốn.

 

Nhưng vẫn muộn một bước.

 

“Rầm!!!!!”

 

Đầu rắn trực tiếp từ đáy sông hất tung Bạch Ngân cùng thuyền xốp lên không trung.

 

Rồi kèm theo tiếng rơi ùm,

 

Bạch Ngân rơi thẳng xuống mặt nước cách bờ chừng bảy tám mét.

 

Cậu đập mặt xuống nước, rất đau.

 

Nhưng may là độ cao không lớn, nên không sao.

 

Những tấm xốp bị va vỡ rơi lả tả từ trên trời,

 

trải dài khắp mặt sông.

 

Nhưng Bạch Ngân không có tâm trạng quan sát.

 

Chỉ liều mạng bơi về phía bờ.

 

“Ùm òm~”

 

Nghe tiếng nước quẫy phía sau đang từ từ tiến gần.

 

Bạch Ngân chỉ còn cách liều mạng bơi vào bờ.

 

“Gâu gâu!!!”

 

Hắc Tử trên lưng không ngừng sủa điên cuồng về phía con rắn lớn đang bám theo.

 

Tiếng nó rất khỏe, chắc không sao.

 

——

 

“Xoẹt!!!!”

 

Cuối cùng, Bạch Ngân leo lên bờ.

 

Nhưng vì quá vội, lúc lên bờ không thấy một thanh sắt cắm dưới đất.

 

Chân cậu trượt thẳng qua đầu nhọn của thanh sắt.

 

Rách toạc quần, phát ra tiếng xoẹt.

 

Dù vậy, cậu vẫn không quay đầu.

 

Tiếp tục chạy thục mạng.

 

Chạy được khoảng ba mươi mét ra xa bờ, nghe phía sau không còn động tĩnh,

 

mới ngoái lại nhìn.

 

Cuối cùng, thấy con rắn lớn chỉ nhô đầu lên mặt nước,

 

vừa thè lưỡi đen xẻ đôi phát ra tiếng soạt soạt,

 

vừa nhìn chằm chằm vào cậu trong vài giây,

 

rồi phùm một tiếng, lặn sâu xuống dòng sông, nhanh chóng biến mất.

 

“Háa, háa……”

 

Thoát chết.

 

Cùng lúc, cơ thể tham lam hít thở không khí trong lành.

 

Bạch Ngân cảm thấy tim gần như nhảy ra ngoài lồng ngực, liền ngồi phịch xuống đất thở dốc.

 

Nghỉ chưa được năm giây, vội tháo ba lô xuống.

 

Thấy Hắc Tử trong ba lô không sao, chỉ hơi ướt mặt,

 

lúc này lòng lo lắng mới thực sự tan biến.

 

“Gâu gâu!!!”

 

Hắc Tử đòi ra ngoài.

 

Bạch Ngân bèn mở khóa kéo ba lô.

 

May mà ba lô này chống nước.

 

Dù trên đỉnh có một lỗ thủng, nhưng thời gian tiếp xúc với nước vừa rồi không gây tổn thất lớn nào cho đồ đạc bên trong.

 

Nói đúng hơn, là cái đầu chó của Hắc Tử bịt mất cái lỗ, khiến nước chẳng vào được bao nhiêu.

 

——

 

“Quái vật gì thế……”

 

Con mãng xà lớn đến phi lý đó khiến Bạch Ngân hơi nghi ngờ thế giới này đã xảy ra chuyện gì.

 

Nhưng, nó lại không đuổi thẳng lên bờ.

 

Đó cũng là điều Bạch Ngân không ngờ tới.

 

Cậu rất rõ một chuyện, nếu mãng xà mà lên cạn, thì lúc nãy cậu chắc chắn phải chết.

 

——

 

“Gâu gâu!!!”

 

Hắc Tử vừa sủa vừa chạy về phía đùi Bạch Ngân.

 

Sau đó, bắt đầu liếm vết thương trên đó.

 

Bạch Ngân lúc này mới phát hiện.

 

Không chỉ quần bị rách, chân phải của cậu còn bị cứa một vết thương lớn đến phi lý.

 

Vết thương nằm ở đùi, dài chừng hai mươi phân.

 

Lúc này đang chảy máu rất nhiều.

 

Cứ chảy thế này, hôm nay cậu chắc chắn sẽ chết vì mất máu quá nhiều.

 

Nhìn vật đã cứa mình dưới bờ, thấy là một thanh sắt gỉ sét.

 

“Mẹ kiếp!”

 

Ba lô của Bạch Ngân lại không có thuốc chống uốn ván.

 

Nhưng sự đã đến nước này, hết cách.

 

Bạch Ngân đành đẩy Hắc Tử ra, rồi lấy cồn và bông y tế ra khỏi ba lô để rửa vết thương.

 

Cả quá trình đau đến điên người, nhưng đành phải chịu.

 

Cuối cùng, lại lấy băng từ ba lô,

 

chịu đau dữ dội, cầm máu và băng lại vết thương.

 

Sau khi thu dọn mọi thứ, bỏ Hắc Tử lại vào ba lô, đeo lên lưng,

 

mới tiếp tục đi về phía trước.

 

Lúc này chân phải đau ghê gớm, nên đi lại hoàn toàn tập tễnh.

 

Nhưng đi chưa đầy một tiếng, Bạch Ngân đầy mồ hôi lạnh trên trán thấy đầu óc hơi choáng váng.

 

Phía trước không xa là 【Hắc Giang huyện】, cậu đã nhìn thấy vài tòa cao ốc.

 

Nhưng ý thức càng lúc càng mơ hồ.

 

“Phùm!!!”

 

Cuối cùng, kiệt sức ngã vật xuống đất.

 

Ngay trước lúc nhắm mắt, cậu nghe thấy tiếng xe máy rền vang từ phía trước.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi