Chương 10: Đều phải có
Hả? Tô Duyệt hoàn toàn không theo kịp suy nghĩ của Thượng Uyên. Máy bay vừa mới cất cánh, ngay trên máy bay á? Thích tìm cảm giác mạnh đến vậy sao?
Thiếu gia, anh đúng là tàn nhưng không phế mà.
Hầu hạ anh mấy ngày rồi, cô biết anh được, kích thước khá ấn tượng. Vấn đề là, cô chưa từng có ý định thử anh, càng không có ý định mang thai.
“Tôi hơi say máy bay, muốn ngủ một chút.”
“Được!”
Chữ “được” này nghe có chút nghiến răng nghiến lợi.
Mười bốn tiếng đồng hồ, trong đó ăn một bữa, thời gian còn lại Tô Duyệt đều trải qua trong lúc ngủ thật hoặc giả vờ ngủ.
Sáu giờ chiều giờ địa phương, máy bay cuối cùng cũng hạ cánh êm ái xuống sân bay của châu M.
Hoàn toàn không có chuyện gì để Tô Duyệt phải bận tâm. Xuống máy bay, lên xe, nhận phòng khách sạn, mọi việc đều có người riêng lo liệu. Cô cứ như một cái bình hoa xinh đẹp đứng bên cạnh thiếu gia ngồi xe lăn.
Điều duy nhất không tốt là phòng tổng thống mà họ ở khiến việc ra vào của cô không được tiện.
Ngày hôm sau, Tô Duyệt tìm một cái cớ, ra ngoài từ rất sớm.
Không ngoài dự đoán, bốn vệ sĩ, hai người công khai, hai người ngầm, bám theo sau cô.
Kế hoạch vào tiệm vũ khí dạo một vòng hoặc dò la địa điểm chợ đen buôn bán vũ khí đều tan thành mây khói.
Dạo một hồi, Tô Duyệt chỉ có thể quay về khách sạn trước. Vừa về đến khách sạn, cô lại chui tọt vào phòng, định dùng mạng để tìm kiếm thông tin trước.
Ở châu M, có những cửa hàng hợp pháp bán loại súng cô cần, nhưng cô không có giấy tờ liên quan.
Chỉ có thể tìm nhà cung cấp chợ đen, nhưng những nhà cung cấp đó không phải hạng vừa, lỡ may một chút là tiền mất tật mang, thậm chí người cũng có thể gặp chuyện.
Ngoài súng và đủ đạn dược, cô còn phải kiếm hai chiếc xe độ đã được nâng cấp cho bền, cũng cần đủ xăng, và gạo với bột mì cũng phải tích trữ, dù sao thì không gian cũng chưa thể sản xuất ra được ngay.
Tính toán một hồi, cũng tốn không ít tiền.
Hai mươi triệu tệ còn lại trong tay cô đổi sang tiền địa phương, chưa đến ba triệu rưỡi...
Tô Duyệt đang nghĩ làm thế nào để có thể mua đồ mà không tốn tiền.
Đúng lúc này, vệ sĩ của Thượng Uyên đến gõ cửa, “Cô Tô, thiếu gia bảo cô đến phòng anh ấy.”
“Được.” Tô Duyệt cất máy tính, chỉnh lại quần áo và mái tóc dài hơi xoăn, rồi mới đi sang.
Thượng Uyên ngồi trên xe lăn, trước mặt là một chiếc bàn, trên bàn đặt một chiếc máy tính. Anh vẫy tay với Tô Duyệt, “Lại đây.”
Tô Duyệt gật đầu, nghe lời ngồi xuống đối diện anh.
Người đàn ông gập máy tính lại, ngẩng mắt nhìn Tô Duyệt, vẻ mặt rất nghiêm túc.
“Duyệt Duyệt, có thể nói cho anh biết mục đích chuyến đi này của em không? Em có thể tin anh, cũng hãy tin rằng anh nhất định có thể giúp được em.”
Thật ra Tô Duyệt đã từng nghĩ đến việc nói cho anh biết, nhưng cô không biết sau khi nói ra thì phải thoát thân bằng cách nào.
Nói cho Thượng Uyên biết tin tức về ngày tận thế, cũng coi như trả ơn anh đã cho tiền và cho tấm bảng gỗ.
“Thống tử, độ hảo cảm 65% có đáng tin không?”
“Đáng tin! Nếu ký chủ muốn an toàn hơn thì hãy nhanh chóng nâng độ hảo cảm lên cao hơn...”
Nghe đến đây, Tô Duyệt tự động lờ đi tiếng lải nhải của hệ thống.
Cô ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt mà cô vẫn luôn tránh né, ánh mắt chất chứa tình cảm, rồi nói, “Anh có giữ chữ tín không?”
“Có những chuyện giữ, có những chuyện không. Em cứ nói thử xem.”
“Tôi nói cho anh biết mục đích chuyến đi này, hoặc là bí mật của tôi, anh để tôi một mình rời đi, thỏa thuận hôn nhân giữa chúng ta đến đây là chấm dứt, hai bên không còn nợ nhau, được không?”
“Không được.”
Thượng Uyên không hề do dự, cho dù cô không nói, anh vẫn có thể biết được bằng cách riêng của mình, chỉ là có thể sẽ chậm hơn một chút và rắc rối hơn một chút mà thôi.
Tô Duyệt biết ngay mà.
“Vậy cộng thêm việc tôi có thể giúp anh khôi phục thân thể, đi lại bình thường thì sao?”
Thân thể của Thượng Uyên sẽ hồi phục bình thường sau khi ngày tận thế đến, khi anh kích hoạt dị năng, nhưng vẫn còn một khoảng thời gian nữa. Tô Duyệt muốn dùng quả Nhược Mộc để giúp anh hồi phục sớm, tiện cho anh chuẩn bị cho ngày tận thế sắp đến.
Cô đã hỏi Tiểu Ngũ, quả đó có tác dụng với Thượng Uyên.
Đến thế giới này, người cô tiếp xúc, người giúp đỡ cô nhiều nhất chính là Thượng Uyên. Cô hy vọng anh có thể chuẩn bị trước khi ngày tận thế đến, để anh có thể sống tốt hơn sau ngày tận thế.
Nghe Tô Duyệt nói vậy, người đàn ông không thể nói là không kích động. Kể từ sau khi gặp chuyện, anh không lúc nào không mong mình khỏe lại như xưa, anh không muốn sống như một kẻ phế vật chờ chết.
Mấy ngày ở chung với cô không dài, nhưng có những sự hấp dẫn không cần lý do. Anh yêu cô rồi, anh muốn khỏe lại, muốn ở bên cô thật lâu dài.
“Anh muốn khỏe lại, cũng muốn em.”
“Chỉ được chọn một.”
“Nếu anh không chọn, em vẫn sẽ tìm cách rời đi, đúng không?”
Tất nhiên là vậy, nhưng Tô Duyệt không nói, sự im lặng trả lời tất cả.
Thượng Uyên khẽ cười chế giễu, vừa như tự giễu, vừa như cười cái thế giới khốn nạn này.
Đúng là buồn cười thật, anh đường đường là đại thiếu gia Thượng gia mà cũng có lúc phải đau đầu chọn lựa.
Bí mật, anh muốn. Người, anh cũng muốn.
“Anh sẽ giữ chữ tín, để em rời đi. Duyệt Duyệt, em có thể tin anh.”
“Vậy thì tốt, bây giờ tôi rời đi, anh không được để vệ sĩ lén lút đi theo tôi. Hai tiếng nữa, tôi sẽ nói cho anh biết tất cả những gì anh muốn biết.”
“Duyệt Duyệt coi anh là kẻ ngốc sao? Nếu như vậy, thì không phải là chuyện anh có thể khiến em tin tưởng hay không, mà là anh có nên tin em hay không.”
“Đều như nhau cả thôi, chúng ta hãy cho nhau thêm một chút tin tưởng.”
“Không cần bàn nữa. Anh không để em rời đi, cứ như vậy đi, không khỏe lại cũng được.”
Đồ chó chết, biết ngay mà.
Tô Duyệt bất lực vô cùng, người đàn ông này nhất định nghĩ cô là kẻ lừa đảo.
Vấn đề là, cô chưa từng có ý định lừa anh mà.
“Được thôi, không tin tưởng đúng không? Tôi chỉ hỏi anh một câu, tôi giúp anh khỏe lại, rồi nói cho anh biết bí mật của tôi, chúng ta có thể xem như hai bên đã thanh toán hết không? Có thể để tôi rời đi không?”
