Chương 21: Tôi Thật Sự Không Có Ác Ý
Trên màn hình giám sát, người đàn ông đang đứng ở một vị trí rất khó xử, là nơi mà ngay cả khi nòng súng thò ra từ khe cửa sổ hiện tại của tầng hai cũng không thể bắn tới, trừ khi mở cửa sổ và lên tầng ba.
Nhưng tầng ba là tầng thượng, mái vòm kiểu châu Âu, không thể trèo lên.
Tô Duyệt nhìn chằm chằm vào màn hình giám sát, nếu anh ta có hành động, cô sẽ phản công dựa theo ý đồ của anh ta.
Còn nếu không có hành động, thì cứ giằng co, xem ai chịu được lâu hơn.
“Cô à, tôi biết cô đang nhìn màn hình giám sát, tôi thật sự không có ác ý, tôi chỉ muốn đổi lại chiếc xe motorhome của tôi, tôi có thể dùng rất nhiều vũ khí để đổi với cô.”
“Tôi có súng ống và đại bác tối tân nhất, bây giờ bên ngoài toàn là xác sống, ngoài xác sống ra thì là những kẻ dị năng điên cuồng, một mình cô ở đây càng cần có đủ vũ khí, nếu không cô sẽ không giữ được nơi này đâu.”
“Nếu cô không yên tâm về tôi, tôi có thể tự khám người cho cô xem, ba lô cũng đưa cho cô lấy đi, đảm bảo trong tay tôi không có vũ khí, như vậy cô yên tâm được chưa? Tôi thức tỉnh là dị năng hệ hỏa, cô có súng trong tay có thể khống chế được lửa của tôi, hoặc cô có thể nói cho tôi biết xe ở đâu...”
Người đàn ông này không ngừng nói, tay còn tạo ra một quả cầu lửa nhỏ hướng về phía camera giám sát để chứng minh lời mình nói là thật.
Anh ta thực sự cố chấp với chiếc xe motorhome độ đó đến vậy sao?
Tô Duyệt cũng không nhất thiết phải có chiếc xe motorhome đó, cô có nhiều xe, nhưng vũ khí cũng nhiều, đổi lấy thì có ích gì?
Lê Hoa Bắc nói một tràng dài, phân tích hết lợi hại, nhưng vị tiểu thư kia vẫn không cho anh ta vào.
Không sao, anh ta có rất nhiều câu chuyện.
“Cô à, người Hoa có câu ‘người một nhà không lừa người một nhà’, trong người tôi có một nửa dòng máu Hoa, mẹ tôi là người Kinh thành Tung Của, bà sang M Châu du học, vì một người đàn ông mà không thể về quê. Mẹ tôi họ Lê, sau khi tôi sinh ra, bà đặt cho tôi họ Lê tên là Hoa Bắc, Hoa Bắc của Kinh thành, mẹ tôi rất dịu dàng và xinh đẹp, tôi may mắn vì giống mẹ, nhưng tiếc là tôi không bao giờ được gặp lại bà nữa...”
Tô Duyệt nhìn qua màn hình giám sát, thấy rõ khi người đàn ông này nhắc đến mẹ, vẻ mặt thật lòng, anh ta thực sự rất yêu mẹ.
Chỉ là, yêu mẹ không có nghĩa là anh ta là người tốt.
Nhìn chằm chằm vào màn hình giám sát cũng chán, Tô Duyệt không lên tiếng ngắt lời, để mặc anh ta kể chuyện.
“Ba năm trước, mẹ tôi qua đời, chết ngay trước mặt tôi, chết dưới tay người cha ruột về mặt sinh học của tôi. Tôi hận con quái vật đó! Hắn là trùm buôn vũ khí ngầm lớn nhất M Châu, mọi tội ác được ghi trong luật pháp hắn đều làm, mẹ tôi bị hắn ép buộc ở lại M Châu, ép buộc mang thai sinh ra tôi, hắn không cho mẹ tôi ra ngoài giao thiệp, không cho bà tiếp xúc với người Hoa, càng không cho bà liên lạc với trong nước. Ba năm trước, chính vì mẹ tôi lén giúp đỡ một nam sinh du học trẻ tuổi, bị hắn nghi ngờ, phát điên đánh chết.
Tôi hận mình không đủ mạnh, bị tay chân của con quái vật đó trói lại, tôi muốn cứu mẹ, nhưng tôi bất lực không cứu được, trước khi chết mẹ tôi nói với tôi, bà chỉ có một điều tiếc nuối là không thể về quê, không thể lá rụng về cội. Từ đó về sau, tôi không chống đối con quái vật đó nữa, tôi rất nghe lời hắn, theo những tên lính đánh thuê tàn nhẫn nhất học bản lĩnh, học mọi thứ để giết người, mục đích là để giết con quái vật đã hại chết mẹ tôi, nhưng mục tiêu của tôi còn chưa thực hiện được thì tận thế đã đến, tôi muốn lấy lại chiếc xe motorhome đó, là vì muốn mang tro cốt của mẹ tôi về nước, chỉ có chiếc xe motorhome tôi độ đó mới có thể an toàn trở về...”
Người đàn ông trẻ với mái tóc cắt ngắn chìm đắm trong hồi ức của mình, không ngừng nói.
“Thống, bố mẹ cậu ta diễn kịch bản ‘mỹ nữ du học sinh bị đại ca hắc đạo ngoại quốc cưỡng ép yêu’ à?”
“Bản hệ thống không xem phim, bản hệ thống chỉ xem tiến độ nhiệm vụ...”
Tô Duyệt “xì” một tiếng với hệ thống.
Cô cũng tin những gì người đàn ông này nói là thật, cũng hơi hiểu vì sao anh ta nhất quyết phải có chiếc xe độ đó.
Giống như trước đây cô từng cân nhắc làm thế nào để về nước từ đây, trực thăng thì giữa đường phải tiếp nhiên liệu, các yếu tố không xác định khác quá nhiều, rủi ro quá lớn, đi đường bộ thì phải đi vòng rất xa.
Anh ta có chiếc xe độ mạnh mẽ đó, có thể chở rất nhiều vật tư, an toàn trên đường cũng được đảm bảo hơn.
“Ký chủ, cô không cần phải phản ứng dữ dội như vậy mỗi khi nghe đến phản diện, cô và số 5 không giống với số 4 là có hôn ước nên mới phải bỏ chạy, anh ta đối với cô chỉ dừng ở mức độ hảo cảm nhất thời, cô và anh ta không có dây dưa gì khác, chỉ có mình cô biết anh ta là đối tượng công lược của cô, còn anh ta thì không biết mình là đối tượng bị công lược, ký chủ có thể đối xử với anh ta như người bình thường, trao đổi với anh ta cũng được, coi như thành toàn cho tấm lòng hiếu thảo của anh ta, nếu không, cô sẽ bị chặn ở đây không ra được.”
“Tôi không ra ngoài.”
“Ký chủ không về nước nữa à?”
“Đâu nhất thiết phải về ngay bây giờ, dù sao thì tôi có thể chịu được, còn anh ta thì chưa chắc, Ơ? Chuyện gì với màn hình giám sát vậy?”
Màn hình giám sát tối sầm lại.
