Chương 27: Nổ tung
Tô Duyệt lấy từ trong không gian ra mấy quả lựu đạn có cán, một tay có thể cầm được hai quả. Cô lái xe đến khoảng cách hai mươi mét trước nhóm người kia thì dừng lại.
Kẻ cầm đầu giơ súng hét lớn: “Để lại xe và thức ăn, tha cho ngươi một mạng!”
Đám còn lại hùa theo kẻ cầm đầu, không ngừng giơ cao vũ khí trong tay hò hét. Kẻ có dị năng thì phô ra dị năng, người thì phun ra cột nước to bằng súng nước, người thì trong lòng bàn tay mọc dây leo lắc lư, người thì nghịch quả cầu lửa to bằng nắm tay…
“Ký chủ, mấy dị năng này yếu lắm, trước mặt vũ khí nóng chỉ là rác rưởi.”
“Cần mày nói.”
Tô Duyệt giả vờ như rất sợ hãi, run rẩy ra dấu “OK”, rồi mở cửa xe làm bộ xuống xe.
Ngay lúc xuống xe, cô rút chốt hai quả lựu đạn trong tay, ném về phía trước qua khe cửa xe đang mở. Lực ném cộng với hình dạng quả lựu đạn khiến chúng lăn sát đất rất nhanh.
Khi đám người phía trước nhận ra có gì đó không ổn thì hai quả lựu đạn vừa vặn nổ tung giữa đám đông.
Hai quả sợ không đủ, thêm một cặp nữa.
Có kẻ hét lên rồi ngã xuống, kẻ chưa ngã thì tứ tán bỏ chạy. Mấy khúc gỗ lớn đã bị nổ thành củi. Một tên cầm súng không bị thương, đang nhắm vào xe bắn.
Tô Duyệt nhờ xe bọc thép cấp cao, nhân lúc hỗn loạn đạp ga hết cỡ, “ầm ầm” lao thẳng tới.
Chạy được mấy dặm, xác nhận phía sau không còn ai đuổi theo, tâm trạng cô mới bình tĩnh lại.
Suýt nữa! Lần này may mắn gặp phải một đám gà mờ nên cô mới dễ dàng thoát thân như vậy. Nếu gặp phải đám lính đánh thuê có vũ trang, cô chẳng có chút hy vọng nào, có khi tay đã bị bắn gãy từ lúc ném lựu đạn rồi.
Tô Duyệt thầm tính toán, sau này không vội trồng trọt nữa, mà phải nâng cao độ thuần thục sử dụng vũ khí trong không gian, nâng cao kỹ năng bắn súng, nâng cao thể lực…
Chẳng bao lâu sau, cô đã đến gần khu nội đô, dần dần gặp không ít người đi tìm vật tư, có người đi lẻ, có nhóm ba năm người.
Trên đường vào thành phố, xe bỏ hoang chắn đường rất nhiều, lái xe cũng chẳng nhanh hơn đi bộ là bao. Thế là, những người tranh giành vật tư nổ súng bắn nhau, cô cũng bị vạ lây.
Chỉ thấy trước cửa một cửa hàng ven đường cách đó chưa đầy trăm mét, hai ba chục người tay cầm dao lọc xương, dao phay, đao dài, gậy bóng chày, vừa dùng vũ khí lạnh vừa ném dị năng, đánh nhau loạn xạ. Có vẻ là để tranh giành quyền cướp bóc cửa hàng đó.
Cửa cuốn của cửa hàng đã được kéo lên được một nửa. Trong lúc đánh nhau, tủ kính bị đập vỡ. Trong góc cửa hàng, một người phụ nữ đang liều chết bảo vệ một bé gái bảy tám tuổi, muốn xông ra ngoài nhưng không tìm được cơ hội.
Nhất thời không qua đường được, Tô Duyệt định đi đường vòng thì thấy một chiếc ô tô từ phía khác chạy tới, dừng lại gần đó. Mấy người mặc đồng phục cầm súng nhắm vào hai ba chục người đang hỗn chiến mà bắn xối xả, ngay cả người phụ nữ và bé gái có vẻ là chủ cửa hàng cũng không tha. Sau khi bắn chết tất cả, mấy người mặc đồng phục thu hết đồ đạc trong cửa hàng vào mấy cái túi lớn mang theo rồi ném lên xe.
Từ lúc đám mặc đồng phục giơ súng bắn đến lúc thu vật tư lên xe phóng đi, trước sau chỉ hơn mười phút.
Thiên tai giáng xuống mới chưa đầy mười ngày đúng không? Đám mặc đồng phục đã như vậy rồi, dân thường còn có thể trông cậy vào ai?
Tô Duyệt không phải người bản địa của Tung Của trong thế giới song song này, nhưng cô cảm thấy trên đất Tung Của, những chuyện như thế này sẽ không xảy ra.
—
Lê Hoa Bắc đã trở về lão trại của cha hắn - một trang viên.
Từ khi mẹ hắn bị hại, bề ngoài hắn tỏ ra rất nghe lời cha. Ngoan ngoãn làm đứa con trai ngoan của cha, là người thừa kế hợp pháp khối tài sản khổng lồ của cha.
Vì vậy, Lê Hoa Bắc - vị thái tử gia này - trở về, tiện tay túm một người hỏi là ra được động tĩnh của cha hắn hai ngày nay. Lúc này, cha hắn đang dẫn một nhóm người đến một bến container.
Đúng là cơ hội giết người tuyệt vời. Hắn tập hợp tất cả mấy chục người ở lại trông coi trang viên lại.
Nghe nói thái tử gia muốn họp, ai dám không đến sớm trước giờ họp? Còn Lê Hoa Bắc thì đứng ở khoảng cách an toàn đã thị sát từ trước, châm ngòi nổ.
Từng quả bom hình nấm liên tiếp nổ tung, sau khi khói đặc tan đi, tòa nhà hàng vạn mét vuông trong trang viên đã thành đống đổ nát. Thuộc hạ của cha hắn và đám đàn bà cha hắn nuôi đều bị hắn nổ bay lên trời.
Tiếng nổ lớn như vậy còn thu hút đám zombie gần đó lững thững đi về phía nơi phát ra tiếng nổ. Lê Hoa Bắc đứng ở khoảng cách an toàn bên ngoài khu vực nổ, thưởng thức kiệt tác của mình, nở nụ cười tươi như ánh nắng.
Cho đến khi zombie đến gần, hắn mới nhảy lên chiếc xe địa hình phía sau.
Chuyện vẫn chưa xong, kẻ thù lớn nhất là người cha ruột về mặt sinh học của hắn, vẫn chưa giết. Hắn phải chạy đến bến container để tự tay thu thập lão.
