Chương 39: Phản diện số bảy
Trong phòng, mấy người đàn ông mặc đồ tác chiến đứng vây quanh một chiếc giường xếp. Trên giường là một thanh niên mặc quần tây đen, áo sơ mi hoa, mái tóc ngắn ngang vai.
Gương mặt anh ta góc cạnh rõ nét, mắt hồ ly, môi cánh hoa, chưa nói đã cười, còn pha chút điên cuồng của kẻ biến thái? Ngoại hình như vậy khiến người ta cảm thấy rất yêu mị. Từ “yêu mị” có thể khen có thể chê, nhưng chắc chắn phải đủ xinh đẹp mới xứng với hai chữ đó.
“Chúc mừng ký chủ đã mở ra quá trình chinh phục phản diện số bảy Kỳ Lân, độ hảo cảm hiện tại là 20%.”
Hệ thống vừa thông báo xong lại nói tiếp: “Chúc mừng ký chủ, độ hảo cảm của phản diện số bảy dành cho cô đã tăng lên 50%~~”
Nghe thấy giọng của con chó hệ thống, Tô Duyệt nói, từ “yêu mị” này trên người anh ta chỉ có nghĩa xấu.
Đầu cô “ong ong ong” vang lên, không rảnh để chửi hệ thống, bèn rụt chân vừa bước vào cửa lại.
Cô nghiêm trọng hoài nghi, không, không phải hoài nghi, mà là chắc chắn mình lại bị hệ thống bày trò.
Cô đã trốn ra nước ngoài rồi đấy, trốn ra nước ngoài mà vẫn gặp hai tên phản diện ư?
Cô đã nói mà, cái đồ yêu nghiệt này nhìn một phát là biết không phải người tốt!
“Đồ chó hệ thống, mày tốt nhất giải thích rõ ràng cho tao, không thì tao tự sát đấy!”
“Chuyện này không liên quan đến bản hệ thống. Ký chủ vốn có mối quan hệ chằng chịt với phản diện nhiệm vụ, chỉ có thể nói, đây là kiếp nạn của cô, tránh không thoát.”
“Mẹ nó... Vậy mày nói xem, độ hảo cảm vốn là 20, sao tự nhiên lại vọt lên 50?”
“Ký chủ là mỹ nhân như vậy, chỉ cần là đàn ông không mù thì khó mà không yêu từ cái nhìn đầu tiên. Phản diện số bảy mới 50% là đã rất kiềm chế rồi~”
Ký chủ gặp đối tượng chinh phục, hệ thống cầu còn không được, hận không thể đạt 100% luôn, cả con hệ thống muốn nhảy cẫng lên, nào quan tâm nhiều như vậy.
Hình Lạc thấy Tô Duyệt đứng ở cửa không vào, vội đuổi mấy anh em khác ra ngoài: “Mấy cậu ra ngoài đi, đừng đứng đây vướng chỗ.”
Chu Trình và mấy người kia lần lượt ra khỏi phòng, khi đi ngang qua cửa, ánh mắt không hẹn mà cùng rơi trên gương mặt Tô Duyệt.
Tô Duyệt mặt không cảm xúc: Thất sách rồi, quên đeo khẩu trang.
“Tô tiểu thư, mời vào.” Hình Lạc đầy mong đợi giới thiệu anh chàng áo hoa với cô: “Người bị thương chính là vị này, tên là Kỳ Lân, phiền Tô tiểu thư rồi.”
Tô Duyệt đành cứng đầu bước vào phòng.
Anh chàng áo hoa bị cởi chỉ còn hai cúc dưới cùng, lộ ra cả bờ vai và nửa bụng. Trên vai có một lỗ đạn, trên bụng có hai vết đao. Một ống quần cũng bị kéo lên quá đầu gối, cả đoạn cẳng chân máu thịt lẫn lộn.
Vết thương đúng là khá nặng, chẳng trách không dùng thuốc mà tìm dị năng chữa trị chữa ngay.
Kỳ Lân không hiểu vì sao cô Tô xinh đẹp đến mức hơi quá đáng này vừa nãy đứng ở cửa không vào, giờ vào rồi lại không nói một lời, chẳng lẽ anh ta hết cứu rồi?
“Cô là Tô tiểu thư đúng không? Dù tôi có hết cứu thì cũng không liên quan đến cô, không cần phải buồn bã như vậy chứ?” Kỳ Lân nhướn mày nhìn mỹ nhân im lặng, tâm trạng cũng theo đó mà vui lên. Anh ta suýt nữa thì huýt sáo, đây là mỹ nhân xinh đẹp nhất mà anh ta gặp trong hơn hai mươi năm cuộc đời, chỉ một ánh mắt là khiến anh ta rung động.
Đó là buồn bã sao? Là tức giận đấy. Tô Duyệt lười nói nhảm, giơ tay lên, lòng bàn tay úp xuống, quầng sáng trắng của dị năng chữa trị càng lúc càng lớn, từ từ bao phủ vai Kỳ Lân rồi lan ra cả nửa thân trên của anh ta.
Hơn mười giây sau, vết đao trên bụng đã lên da non, vết đạn trên vai chậm hơn một chút, viên đạn được đẩy ra ngoài đầu tiên, vết thương ở cẳng chân cũng bắt đầu lành lại.
Cho đến khi hoàn toàn bình phục, trước sau chưa đầy một phút.
Tô Duyệt thu lại dị năng, gật đầu với Hình Lạc ra hiệu xong rồi xoay người ra khỏi phòng về tầng ba, không nói với Kỳ Lân một lời nào.
Lê Hoa Bắc đi theo sau cô cả đoạn đường không nói một câu, chỉ trước khi rời đi quay đầu lại nói một câu: “Nhớ trả thù lao.”
Kỳ Lân dùng tay ấn vào chỗ vừa được chữa khỏi, đứng dậy kéo lại chiếc áo sơ mi không đáng giá kia: “Hình Lạc, tôi với cô ấy có thù oán gì à?”
“Cậu hỏi tôi?” Hình Lạc dang hai tay: “Cũng có thể mỹ nhân tính cách như vậy.”
“Thú vị.”
“Đúng là rất thú vị. Dị năng chữa trị mà có thể trong nháy mắt khiến người chết sống lại, xương thịt tái sinh, đây là dị năng hiếm có đấy nhỉ?”
Kỳ Lân trợn mắt, anh ta nói người thú vị, còn người này lại nói dị năng thú vị, đúng là chẳng ăn nhập gì với nhau.
Nhận ra ánh mắt đầy toan tính của Kỳ Lân, Hình Lạc thấy mệt mỏi trong lòng. Đều là những người lớn lên trong cùng một giới ở kinh thành, anh quá hiểu cậu thiếu gia Kỳ này rồi, bèn nhắc nhở: “Cô Tô kia là cháu dâu tương lai mà nhà họ Thượng ở Giang Thành đã đính ước, là vị hôn thê của Thượng Uyên.”
“Ồ~~~” Kỳ Lân kéo dài chữ “ồ” thật lâu: “Vậy tại sao bên cạnh cô ấy lại đi theo một con sói?”
“Làm sao tôi biết được! Lời nên nói tôi nói hết rồi, cậu tự lo liệu đi.”
“Nhà họ Thượng thì đã sao.”
Một người phụ nữ hoàn toàn nằm trong gu thẩm mỹ của anh ta, tranh giành mới là việc anh ta nên làm.
