Chương 45: Kênh tích phân lại thêm một nhánh
Cô gõ cửa phòng Kỳ Lân bên cạnh.
Kỳ Lân vừa chỉnh lại chiếc áo khoác đắt tiền trên người vừa ra mở cửa, nụ cười trên mặt vừa lưu manh vừa trẻ con: “Mỹ nhân họ Tô, hiếm khi cô tìm tôi, nói đi, việc gì? Dù khó đến đâu tôi cũng không chối từ, có phải muốn đi tìm thằng nhóc đó không?”
“Đừng có ‘thằng nhóc, thằng nhóc’, anh cũng lớn hơn người ta có vài tuổi thôi. Cậu ấy còn chưa về, là anh làm cậu ấy giận bỏ đi, anh giúp tôi đi tìm đi.” Tô Duyệt sai khiến chẳng chút áy náy.
“Cô không sợ tôi thừa cơ hãm hại, giết cậu ta ở ngoài, rồi bên cạnh cô chỉ còn mình tôi là chó sao?”
“Sợ, vậy thôi, tôi đi cùng anh tìm người.”
Không phải cô lo Kỳ Lân giết Lê Tiểu Bắc, Lê Tiểu Bắc là tức giận bỏ đi, Tô Duyệt lo Kỳ Lân không khuyên được người ta quay lại.
Kỳ Lân vẻ mặt khinh bỉ nói: “Đàn ông mà để phụ nữ phải lo lắng thì chẳng có tích sự gì. Cậu ta xứng à? Xứng để phụ nữ mạo hiểm đi tìm sao? Để cậu ta chết ngoài kia đi, cô không được đi. Cô cũng coi như là thành viên tạm thời của Hình Lạc, anh ấy không cho phép cô ra ngoài mạo hiểm đâu.”
Đừng nói Tô Duyệt chỉ là một người phụ nữ không có năng lực chiến đấu, cô còn là người mà Hình Lạc nhận lệnh phải âm thầm hộ tống về nước.
Tất nhiên, Tô Duyệt không biết rằng tiểu đội của Hình Lạc dừng chân ở trạm dịch vụ này, một nửa là vì cô.
“Vậy tôi có thể rút lui.”
“Hừ, tới rồi, cô hỏi đi.”
Kỳ Lân chỉ về phía Hình Lạc đang đi tới vì nghe thấy tiếng hai người nói chuyện.
Hình Lạc nghe xong đầu đuôi câu chuyện, anh nói sẽ cử người tìm quanh khu vực, còn Tô Duyệt và Kỳ Lân thì đừng đi.
Cả hai đều là mục tiêu hộ tống của anh trong chuyến đi này, bất kỳ ai xảy ra chuyện gì, anh đều khó ăn nói.
Tô Duyệt biết mình là gà mờ, không nài nỉ đòi đi. Kỳ Lân thì khỏi nói, anh ta chỉ mong thằng nhóc họ Lê chết ngoài kia.
Tô Duyệt chọn xuống tầng một để chờ, để tránh phiền phức, trước khi xuống cô đeo một chiếc khẩu trang đen.
Kỳ Lân đi bên cạnh cô, rất hài lòng với việc cô đeo khẩu trang. Mỹ nhân thì nên một mình anh ta thưởng thức, người khác nhìn thêm vài lần đều là tội lỗi.
Đúng lúc người mà Hình Lạc chọn đeo xong trang bị, khoác áo mưa chuẩn bị ra ngoài tìm người, thì Lê Tiểu Bắc lảo đảo trở về.
Áo mưa của cậu dính đầy bùn, mũ áo mưa phủ đầy tuyết đen, khuôn mặt dưới mũ lấm lem bùn đất và máu, đang lảo đảo bước vào trạm dịch vụ.
Thấy Tô Duyệt đứng ở tầng một nhìn ra ngoài, chị quan tâm cậu, chị đang đợi cậu! Lê Tiểu Bắc vui vẻ nở nụ cười, khuôn mặt dính máu và bùn nhờ nụ cười này mà có vẻ đẹp của sự tàn khốc.
Kỳ Lân liếc xéo Lê Tiểu Bắc, “xì” một tiếng, quay người nói với Hình Lạc và mọi người: “Đi thôi, không cần chúng ta lo chuyện bao đồng nữa.”
Lê Tiểu Bắc bước tới trước mặt Tô Duyệt, đáng thương gọi khẽ: “Chị.”
“Cái vẻ gì thế này!” Tô Duyệt vừa oán trách vừa quay người đi về phía cầu thang.
Lê Tiểu Bắc và con chó hệ thống lặng lẽ đi theo sau cô.
Về đến phòng trên tầng ba, Tô Duyệt một tay phóng ra luồng ánh sáng trắng dị năng, quét từ đầu đến chân Lê Tiểu Bắc. Sau đó từ không gian lấy ra một cái thùng lớn bằng thép không gỉ, đổ đầy nước vào, còn giúp cậu tìm quần áo sạch để thay: “Tự dùng dị năng hệ hỏa làm nóng nước, tắm xong thì dọn dẹp phòng cho sạch sẽ!”
“Vâng, chị!” Lê Tiểu Bắc cởi áo mưa để vào góc phòng, cẩn thận đặt chiếc ba lô to xuống bàn.
Trong lúc cậu cởi quần áo, Tô Duyệt và con chó đã ra khỏi phòng.
Cánh cửa bên cạnh bỗng mở ra, lộ ra khuôn mặt ghen tị của Kỳ Lân: “Mỹ nhân, vào đi.”
Đứng ngoài hành lang không phải chuyện hay, Tô Duyệt đành đi vào.
Căn phòng Kỳ Lân ở vốn cũng là phòng làm việc giống phòng Tô Duyệt, chỉ nhỏ hơn một chút, bên trong cũng có bàn làm việc, ghế, bàn trà, còn chiếc ghế sofa dựa tường chắc là anh ta đến rồi mới kê vào.
Đóng cửa lại, Kỳ Lân tự nhiên ngồi xuống ghế sofa, cởi giày, áo khoác mở rộng, lộ ra chiếc áo sơ mi hoa văn đen trắng đầy vẻ quyến rũ, cả người dựa vào ghế sofa, dáng vẻ lười biếng kiêu ngạo.
Tô Duyệt ngồi vào bàn làm việc, tự nhiên đạp con chó chơi.
Hai người đều không nói gì.
Vẫn là Kỳ Lân phá vỡ im lặng trước: “Tuyết rơi rồi, nhiệt độ càng thấp, tôi nghi ngờ có xu hướng phát triển thành kỷ băng hà nhỏ.”
“Ừm, thì sao? Anh nhìn ra từ đâu?”
“Thế giới này từ lần mưa đen đầu tiên đã không bình thường, với tình hình hiện tại, bước vào thời kỳ băng hà nhỏ cũng không lạ đúng không?
Tôi đang nghĩ, thà ở đây lãng phí thời gian, chi bằng nhân lúc đường chưa bị phong tỏa hoàn toàn, nhanh chóng rời đi. Cái trạm dịch vụ phá nát này trước không làng sau không chợ, đợi khi lương thực của những người này tiêu hao hết, nơi này sẽ không duy trì được vẻ bình yên như bây giờ nữa.”
Kỳ Lân biết Tô Duyệt giống anh ta, đều là mục tiêu hộ tống của Hình Lạc, nhưng chỉ cần anh ta thuyết phục được Tô Duyệt, Hình Lạc không cho đi cũng không được.
“Những lời này anh nên nói với đội trưởng Hình Lạc.”
“Tôi vừa nói với anh ấy rồi. Con người anh ấy, gì cũng tốt, chỉ là tinh thần trách nhiệm quá nặng, nhận hết những trách nhiệm không phải của mình lên vai. Anh ấy sẽ không bỏ rơi những người ở trạm dịch vụ này mà tự mình dẫn tiểu đội rời đi. Ý tôi nói với cô là, chúng ta hoàn toàn có đủ khả năng tự đi. Tôi và thằng nhóc đó có sức chiến đấu, còn cô, hệ chữa trị và không gian của cô quả thực là bảo mẫu cực phẩm.”
“Xem đã, biết đâu vài ngày tới thời tiết lại tốt lên.”
Tô Duyệt vẫn đang chờ quả cầu gỗ của Hồ Thanh Thanh tự dâng đến cửa.
Muốn tách khỏi đội, có Lê Tiểu Bắc và Kỳ Lân ở đây, thêm con chó thống, an toàn vẫn được đảm bảo.
Đã lập đội, hiện tại cô chưa nghĩ đến chuyện chia tay với Lê Tiểu Bắc và Kỳ Lân, chia tay là chuyện sau khi về nước.
Bây giờ hai người họ vừa là vệ sĩ vừa là đầu bếp.
“Chị?” Lê Tiểu Bắc đã tắm rửa sạch sẽ đứng ngoài cửa gõ.
Kỳ Lân chửi thề: “Cái đồ phiền phức này, sao nó biết chị cô ở đây?”
Tô Duyệt không trông chờ người đàn ông áo hoa sẽ mở cửa, cô tự mình ra mở.
“Chị?”
“Về đi.”
Tô Duyệt và Lê Tiểu Bắc quay về phòng bên cạnh.
Kỳ Lân tức chết đi được. Đồ khốn, chẳng qua là quen mỹ nhân sớm hơn anh ta vài ngày thôi sao? Thế mà đã chiếm hết lợi thế?
Về phòng đóng cửa lại, Lê Tiểu Bắc khoe khoang lấy ra viên tinh hạch dị thực vật mà cậu đã liều mạng đào được.
“Chị, cái này đào được từ rễ một loại dây leo mà em không gọi tên được, là tinh hạch!”
“Em gặp thực vật biến dị rồi à?”
Lê Tiểu Bắc gật đầu, kể cho Tô Duyệt nghe chuyện cậu đã giết thực vật biến dị như thế nào.
Tô Duyệt vừa nghe vừa cầm viên tinh hạch màu xanh lục cậu đưa lên tay ngắm nghía. Viên tinh hạch hình bầu dục, to bằng quả óc chó bình thường, toàn thân xanh biếc, còn trong trẻo hơn cả loại phỉ thúy cấp sưu tầm trị giá hàng trăm triệu, cầm trong lòng bàn tay có thể mơ hồ cảm nhận được năng lượng bên trong đang chảy.
Hệ thống đã réo ầm ĩ trong đầu cô: “Là tinh hạch hệ mộc! Đắt hơn vàng nhiều! Ký chủ, có thể dùng nó để đổi tích phân!”
“Ồ ~”
Tô Duyệt cầm trong tay thử để hệ thống ra giá, không ngờ lên tới 5 tích phân!
