Chương 84: Lại kiếm được một món
Cố Tấn Xuyên cuối cùng cũng tự mình trải nghiệm sự thần kỳ của dị năng chữa trị. Anh soi gương nhìn mặt mình, trước sau chưa đầy một phút, vết thương trên mặt trên người đã biến mất, ngay cả một vết sẹo nhỏ như sợi tóc cũng không để lại!
Căn cứ rạng đông không có người có dị năng chữa trị, nhưng có vài người dị năng hệ mộc biến dị, cũng có hiệu quả trị liệu. Anh đã từng thấy dị năng hệ mộc biến dị xử lý một số vết thương ngoài da, nhẹ thì vài phút cầm máu, nửa tiếng thì lành và bong vảy, chỉ để lại một chút vết đỏ, còn vết thương nặng chỉ có thể cầm máu và giảm đau trong vài phút.
So với dị năng chữa trị, khác biệt một trời một vực.
Đây đúng là bảo bối! Ánh mắt người đàn ông lóe lên, không biết lại đang tính toán điều gì.
Tô Duyệt nhận lấy tinh hạch mà Lịch Tân Bác đưa, cũng lười đếm, tiếp tục chữa trị cho Thượng Uyên.
“Thì ra Duyệt Duyệt thức tỉnh dị năng chữa trị.”
“Đừng nhúc nhích.”
Cái mặt vừa dữ tợn vừa vỡ nát đó thì có gì mà đáng cười chứ, trông rợn người.
Lười nói nhảm với anh ta, Tô Duyệt chữa trị cho người này từ đầu đến chân, vắt kiệt dị năng chữa trị đến giọt cuối cùng.
Thượng Uyên ngồi dậy từ trên giường, từ trong không gian lấy ra một cái hộp nhỏ đưa cho Tô Duyệt, “Cái gì mà một trăm tinh hạch? Về sau chữa loại thương thế này khởi điểm một nghìn tinh hạch, Duyệt Duyệt, cầm lấy.”
Theo thể tích tinh hạch dị năng thông thường, cái hộp này thế nào cũng có hai ba nghìn viên, anh ta tự mình nâng giá lên à?
“Không cần nhiều vậy đâu.”
“Cô nhận tinh hạch, chứng tỏ tinh hạch có ích với cô. Về sau tinh hạch riêng của tôi đều đưa hết cho cô.”
“Được thôi, vậy tôi nhận. Tôi sẽ chuẩn bị một ít rau củ quả tươi cho anh.”
Coi như là trao đổi.
Rau xanh do không gian của mình sản xuất ra nhiều lắm, mấy chiếc nhẫn không gian đều chất đầy, số còn lại đều dùng để nuôi bò cừu.
“Được.” Thượng Uyên biết rõ đặc tính không gian của Tô Duyệt, cũng không khách sáo với người phụ nữ của mình.
Không biết Cố Tấn Xuyên đứng ở cửa nghe lén từ lúc nào, cũng lên tiếng đặt hàng ngay tại chỗ, “Tô tiểu thư, căn cứ rạng đông cũng muốn đặt mua một ít rau củ quả với cô.”
“Được thôi, một viên tinh hạch dị năng thông thường đổi năm cân, không phân biệt chủng loại. Còn tinh hạch to...” Tô Duyệt nghĩ ngợi, tinh hạch to nhỏ khác nhau khó định giá, “Chi bằng tính theo trọng lượng. Một viên tinh hạch dị năng thông thường khoảng 50g, cứ 50g đổi năm cân, bất kể to nhỏ đều lên cân thống nhất.
Tôi nghe nói các anh đánh nhau làm mấy cây phong đỏ biến dị kia bị thương không ít. Đây là lần đầu cũng là lần cuối. Về sau các anh muốn đánh nhau thì ra ngoài rừng mà đánh. Còn nữa, Cố Tấn Xuyên, nhà tôi là dời đến đây. Anh giúp tôi tìm người làm cho hệ thống nước điện cho tốt, nhất định phải lắp một cái bể nước lớn. Tôi muốn dùng nước máy, còn vấn đề nước tôi tự giải quyết. Tiền công tôi sẽ thanh toán.”
“Không thành vấn đề, ngày mai tôi sẽ sắp xếp người qua.” Cố Tấn Xuyên chỉ vào Lịch Tân Bác, “Đều ghi lại hết.”
Tô Duyệt biết rõ vẫn hỏi, “Hai người còn chưa đi à?”
Thượng Uyên đường hoàng, “Tôi ở lại đây.”
Cố Tấn Xuyên cũng không chịu thua, “Tôi ăn cơm xong rồi đi.”
“Hai người đánh nhau cả buổi trời, còn có thể ngồi ăn cơm chung với nhau à?”
“Không ảnh hưởng.”
“Không ảnh hưởng.”
Ân oán của đàn ông và tình bạn của đàn ông đều khó lường như nhau.
Bất quá Tô Duyệt vẫn nói thêm một câu, “Bất kể hai người vì sao đánh nhau, nhưng không được chết ở chỗ tôi.”
Câu này hiểu theo nghĩa khác là, vì tôi đánh nhau thì được, nhưng không được gây án mạng.
Thượng Uyên nhếch miệng, khẽ hừ một tiếng.
Cố Tấn Xuyên nhướng mày, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ, suýt nữa thì nói thẳng là đối phương khiêu khích trước.
Tô Duyệt không quản được hai người này, muốn lì ở đây ăn chực thì phải làm việc, “Người của các anh ai biết nấu ăn, ai biết giết bò? Tôi chỉ cung cấp nguyên liệu, muốn ăn thì các anh tự sắp xếp.”
Tô Duyệt nói xong liền đi xuống lầu.
Thượng Uyên ra hiệu cho Kim Bưu và Trần Phủ Đầu đi theo. Hình Lạc bên phía Cố Tấn Xuyên rất biết nhìn tình thế, vẫy người cùng đi giết bò.
Hai con bò và con cừu bị ném ra ngoài cửa lớn, đủ loại dao thớt đựng trong một cái sọt lớn cũng được lấy ra từ không gian, còn có mấy cái thùng nhựa lớn đựng nước, còn lại là việc của bọn họ.
“Máu bò máu cừu đó dùng để tưới cây, mấy cái cây mà lão đại các người đánh nhau làm bị thương đều chia một ít.”
Tô Duyệt dặn dò xong, lại đi chuẩn bị rau củ quả, đồ ăn kèm, gia vị vân vân, còn có nồi niêu bát đũa đều bày ra trong bếp.
Cố Tấn Xuyên đứng trên lầu hai nhìn cảnh tượng bận rộn dưới lầu, biết người phụ nữ này kén ăn, thở dài, phân phó Lịch Tân Bác lái trực thăng về đón hai vị đầu bếp họ Huỳnh.
Hai vị đầu bếp nghe tiếng gõ cửa liền hỏi “Tìm ai?”
Nghe người tìm mình tự xưng danh tính, còn nói là người bên cạnh trưởng căn cứ, bọn họ không dám mở cửa.
Mới ở căn cứ được vài ngày, vợ chồng họ và nhà Lê Hoa Bắc, đã bị không ít người để ý, bởi vì bọn họ vật tư phong phú, trong bếp ngày nào cũng tỏa ra mùi thơm của cơm canh.
Cũng có những nhà không quá thiếu vật tư, nhưng gia vị cùng với độ tươi ngon và số lượng chủng loại của nguyên liệu quyết định món ăn ngon hay không. Thế là, một số người hàng xóm muốn chiếm tiện nghi đều muốn đánh chủ ý của bọn họ. Vợ chồng họ cho rằng người ngoài cửa này mượn danh nghĩa nhân viên chính thức của căn cứ đến để dọa dẫm hoặc cướp đồ.
Dì Huỳnh để chú Huỳnh canh cửa, bà dùng điện thoại liên lạc với Lê Hoa Bắc.
Lê Hoa Bắc vừa nghe, liền kết thúc việc đi dạo chợ trong căn cứ, lập tức chạy về.
Anh ở cửa gặp Lịch Tân Bác, hỏi rõ tình hình, “Chị tôi ở bên ngoài an gia rồi à? Trưởng căn cứ của các anh sai anh đến đón chú Huỳnh và dì Huỳnh?”
Lê Hoa Bắc biết trưởng căn cứ của căn cứ rạng đông là một người đàn ông trẻ tuổi, chỉ cần là đàn ông trẻ tuổi tiếp cận chị gái anh, đều nguy hiểm.
“Tôi cũng đi cùng anh.”
“Trưởng căn cứ không cho anh đi cùng, Lê tiên sinh.”
Lịch Tân Bác không dám dẫn Lê Hoa Bắc đi cùng, bên đó bây giờ đã có hai con hổ, thêm con sói này nữa, biệt thự của Tô tiểu thư còn muốn hay không?
Còn về việc Lê tiên sinh tự mình đi, vậy thì không liên quan đến anh ta, trưởng căn cứ cũng không trách tội được anh ta.
“Làm sao tôi biết các anh có phải muốn hại chú Huỳnh dì Huỳnh hay không? Anh kết nối điện thoại với trưởng căn cứ đi, tôi tự mình hỏi chị tôi xem có chuyện này không.”
Lê Hoa Bắc rất nhiều lần liên lạc không được với người, anh biết điện thoại của chị gái đều cất trong không gian.
Lịch Tân Bác chỉ đành làm theo.
Nghe giọng nói quen thuộc ở đầu dây bên kia, Lê Hoa Bắc ấm ức vô cùng, “Chị, em không muốn ở trong căn cứ nữa, em cũng muốn dọn ra ngoài sống cùng chị.”
“Tiểu Bắc, bên này còn chưa thu dọn xong, hai ngày nữa chị gửi địa chỉ cho em rồi hẵng qua.”
“Vâng, chị nhất định nhớ gửi địa chỉ đấy.”
Đồ đạc của hai vị đầu bếp không nhiều, trực tiếp đóng gói toàn bộ, vui vẻ đi theo Lịch Tân Bác rời đi. Đùi to, phải ôm chặt.
Tiễn chú Huỳnh dì Huỳnh lên máy bay xong, Lê Hoa Bắc tâm trạng rất chán nản. Trên đường về chỗ ở, nhìn thấy chiếc xe phía trước chạy chậm rãi có chút quen mắt, nghĩ ngợi một chút liền nhớ ra, là xe của Kỳ Lân.
Không thể để một mình anh khó chịu được, anh lái xe vượt lên, hạ cửa kính xuống ra hiệu nói chuyện bên đường.
