Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Tận Thế: Phải Công Lược Tám Kẻ Phản Diện? Ta Chọn Bỏ Chạy! > Chương 93

Chương 93

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 93 có bản audio.

Chương 93: Chín mươi ba

 

Không phải không có biến dị thú biết bay, mà là rất hiếm và dị năng cũng không cao. Biến dị thú cũng có chút trí khôn, bình thường chúng sẽ không đụng vào những thứ mà chúng không thắng được như máy bay.

 

Vậy mà bây giờ chúng xuất hiện cả một đàn, còn dám tấn công trực thăng, xem ra máy bay cũng không an toàn nữa rồi.

 

Tô Duyệt vừa lo cho chiếc máy bay mình đang ngồi bị biến dị thú bay tấn công, vừa lo cho ba cô và Thượng Uyên lúc này không biết thế nào. Cũng may chỉ hơn một trăm cây số, hơn mười phút là tới nơi.

 

Còn hơn mười con biến dị thú bay, sải cánh rộng tới hai ba mét, vẫn đang trên không trung tấn công xuống mặt đất. Dưới mặt đất còn có cả một đám tang thi bị tiếng động lớn thu hút tới.

 

Hình Lạc hạ cánh cách đám biến dị thú một cây số.

 

“Cô Tô, chúng ta qua đó tìm người trước.”

 

“Được.”

 

Hình Lạc hành động rất nhanh, mới nói một câu mà người đã ở cách đó hơn mười mét.

 

Tô Duyệt vừa có thêm hai dị năng mới, thân thể cường tráng hơn một chút. Thu máy bay trực thăng lại, cô cũng chạy theo.

 

Con chó đen nhỏ thì không cần phải lo, nó không chết được đâu.

 

Vài phút sau, họ đã tới phía sau chiến trường đang đánh nhau loạn xạ.

 

Hình Lạc vừa dùng dị năng hệ mộc đối phó tang thi, vừa bảo vệ Tô Duyệt đi về phía chiếc máy bay vận tải nhỏ đang nằm dưới đất.

 

Một bên cánh đã gãy, cửa sổ quan sát vỡ tan, Kim Bưu ngồi trên ghế lái, đầu quấn mấy vòng băng gạc, nhưng vẫn có thể thấy mặt mày cậu ta đầy máu.

 

Nhìn thấy Kim Bưu, Tô Duyệt khẳng định ba cô và Thượng Uyên nhất định đang ở trong khoang máy bay và bị thương rất nặng.

 

Trước máy bay, có vài người trong đội dị năng nhỏ đang bảo vệ, không cho tang thi dưới đất và biến dị thú trên không tấn công.

 

Tô Duyệt phát hiện người của đội nhỏ quá ít, mấy người trong đội căn cứ đều bị thương nặng. Cô nói với Hình Lạc: “Hình Lạc, anh đi giúp họ đi, tôi tự lo được.”

 

Sợ Hình Lạc không yên tâm, không tin, cô ném một lưỡi dao băng về phía con biến dị thú đang định tập kích chiếc trực thăng kia.

 

“Cái này…” Hình Lạc không hiểu nổi những người con cưng của trời đất này. Trước đó không phải chỉ có không gian và chữa trị thôi sao? Sao lại có thêm hệ băng nữa? Nhưng những chuyện này không quan trọng. Thấy Tô Duyệt có thủ đoạn tấn công, có khả năng tự bảo vệ, anh ta quả quyết gia nhập đội ngũ giết tang thi.

 

Thử xong lưỡi dao băng, thấy có con tang thi không biết sống chết cũng ném dị năng về phía mình, cô liền đáp trả bằng một tia sét to bằng cái bát. Hệ lôi, trong các dị năng tấn công xếp hạng nhất, đối phó với địch thủ cấp thấp, một phát chết cả đám, đối phó với địch thủ cùng cấp cũng một phát trúng ngay.

 

Quá đã! Tô Duyệt rất thích cảm giác này.

 

Chẳng bao lâu sau, cô đã vòng tới chỗ chiếc máy bay vận tải.

 

Kim Bưu kích động vẫy tay với Tô Duyệt: “Cô Tô, tôi bị kẹt ở đây tạm thời không cử động được, cô mau đi xem ông Tô và thiếu gia nhà tôi đi, họ cũng bị thương rất nặng.”

 

“Được.” Tô Duyệt vòng tới cửa khoang, Trần Phủ Đầu kéo lê một chân bị thương mở cửa cho cô.

 

Vào trong khoang máy bay, cô liếc mắt một cái đã thấy ông ba nuôi của mình và Thượng Uyên nằm sóng soài trong khoang, trên người đã được băng bó sơ qua.

 

“Tiểu Duyệt, là Tiểu Duyệt à?” Thấy Tô Duyệt đi vào, Tô Thừa Trạch cố gắng ngồi dậy.

 

“Ba đừng cử động vội.” Tô Duyệt đi tới, không nói lời nào liền dùng dị năng chữa trị cho ba.

 

Thượng Uyên nhìn Tô Duyệt, nặn ra một nụ cười khó coi: “Duyệt Duyệt, sao cô biết tôi gặp chuyện ở đây?”

 

“Tôi tình cờ đi cùng Hình Lạc, nghe nói vậy. Trước đây chưa từng có biến dị thú bay lợi hại như vậy, sau này tốt nhất vẫn nên ít bay thôi.”

 

Hai phút sau, vết thương trên người Tô Thừa Trạch đã lành hẳn. Ông nắm chặt tay con gái, giọng run run: “Ba cuối cùng cũng được gặp con. Tiểu Duyệt, là ba không tốt, để con khổ rồi.”

 

Tô Thừa Trạch nắm chặt tay con gái, trong lòng vừa mừng vì được gặp con, vừa áy náy vì đã không làm tròn trách nhiệm của một người cha. Lúc ông gặp chuyện, con gái mới học cấp ba, còn chưa thành niên.

 

“Ba, con bây giờ rất tốt, không sao đâu. Ba buông con ra trước, con chữa trị cho Thượng Uyên đã.”

 

“Được, được, là ba thất thố rồi.”

 

“Hai người đã lâu không gặp, tôi không vội chữa trị đâu.”

 

Tô Duyệt mặc kệ anh có vội hay không, cô thì đang vội. Chữa trị xong cho người này, còn có Kim Bưu và Trần Phủ Đầu nữa, chữa xong cho bốn người, cô còn phải đi thử dị năng mới.

 

Chữa trị xong cho mấy người này, tình hình chiến đấu lập tức trở nên rõ ràng. Thượng Uyên với dị năng khống chế không gian của mình giết chóc điên cuồng.

 

Kim Bưu hệ hỏa, Trần Phủ Đầu hệ mộc, còn có ba Tô hệ thủy, đều không hề yếu. Không đánh lại được biến dị thú bay, nhưng có thể đối phó với tang thi.

 

Dị năng hệ băng của Tô Duyệt vừa mới có được, còn chưa dùng thành thạo, nhưng ném vài phát thì cũng trúng được một phát.

 

Nửa tiếng sau, chiến đấu kết thúc.

 

Những người trong đội chính thức của căn cứ đang đào tinh hạch, xử lý thi thể. Hình Lạc đã chào hỏi bọn họ, sau đó tìm một khoảng đất bằng phẳng, để Tô Duyệt xem nên đi bằng ô tô hay máy bay, rồi đi trước.

 

“Đi máy bay đi, tốc độ nhanh hơn, về Hồng Phong Lâm.”

 

“Cũng được, giết xong đám biến dị thú này, chắc chắn những con khác dù có cũng tạm thời không dám ra ngoài.”

 

Hơn nữa đi máy bay mất ít thời gian hơn, chỉ cần nửa tiếng là tới nơi.

 

Tô Duyệt lấy chiếc máy bay vận tải nhỏ ra từ không gian, để Hình Lạc lái.

 

Vừa định đi, thì bị hai cô gái ăn mặc có phần rách rưới, trông có vẻ đã trải qua một chặng đường dài, gọi lại.

 

Tô Duyệt không hiểu chuyện gì, cô nhìn Hình Lạc, để anh ta giải quyết.

 

Hình Lạc nhận ra hai người phụ nữ trẻ vừa nãy cùng giúp đội căn cứ đối phó tang thi. Anh hỏi: “Xin hỏi có chuyện gì không?”

 

“Chào anh, tôi muốn hỏi anh có phải đi căn cứ rạng đông không?”

 

Hình Lạc suy nghĩ một chút rồi gật đầu.

 

Hai người lộ vẻ mừng rỡ. Người lớn tuổi hơn nói: “Tôi và em gái tôi có thể đi nhờ máy bay của anh không? Tôi, chúng tôi từ căn cứ Đồng Thành tới, xe đã hỏng từ hai ngày trước rồi.”

 

Hình Lạc có chút khó xử. Anh muốn giúp, dù sao hai cô gái, xe không còn, đi bộ tới căn cứ ít nhất cũng phải hai ba ngày, ban đêm chỗ nào cũng nguy hiểm.

 

Máy bay là của cô ấy, anh nhìn về phía Tô Duyệt vẫn chưa lên máy bay.

 

Tô Duyệt gật đầu, rồi xách con chó lên máy bay.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi