Chương 1: Chết thảm thương, mở mắt trọng sinh liền tát hoa sen trắng
“A!”
Khương Quỳ bật dậy khỏi giường, mặt trắng bệch, tay đè lên ngực, thở dốc, nhìn quanh.
Cô chẳng phải đã chết sao? Sao lại nằm trong căn phòng bệnh viện sạch sẽ lạ lẫm, đầy mùi thuốc sát trùng thế này?
Kẽo kẹt một tiếng, cửa phòng bị đẩy ra.
Khương Quỳ chưa kịp nhìn sang, một cô gái nhỏ nhắn mặc váy trắng, tóc uốn xoăn to bản, khóc mặt đẫm nước đã lao tới: “Chị tỉnh rồi à? Còn đau chỗ nào không?”
“Cô là ai…”
Khương Quỳ vừa cất lời, đầu đau như muốn nổ tung.
Cô, Khương Quỳ, một trong những thủ lĩnh của căn cứ A thời mạt thế.
Sở hữu dị năng hệ thực vật trị liệu, hệ lôi có sát thương mạnh nhất, và không gian biến dị, nhưng cô đã bị đồng đội phản bội, đưa vào phòng thí nghiệm, trói lên bàn mổ, hút cạn tinh thần lực, rồi ném xuống hầm.
Trong hầm, cô bị chuột biến dị gặm nhấm, rắn độc làm tổ, đẻ trứng trong cơ thể.
Những kẻ chiếm đoạt tinh thần lực của cô chiếm căn cứ A, sống cuộc đời bá chủ một phương.
Còn cô, với nỗi căm hận, chết đi.
Và rồi cô sống lại.
Sống lại thời điểm trước mạt thế, trên người một cô gái cũng tên Khương Quỳ ở Z quốc.
Nguyên chủ từ khi sinh ra đã bị bắt cóc khỏi bệnh viện.
Bán về nông thôn nuôi 23 năm, mấy hôm trước mới được tìm về.
Cô em gái sinh đôi khác trứng của nguyên chủ, Khương Tô Tô, coi nguyên chủ như cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt, cho rằng cô ta về là để tranh quyền thừa kế tài sản.
Trong bữa tiệc do nhà họ Khương tổ chức, Khương Tô Tô cho nguyên chủ một ly rượu có thuốc, đưa lên giường của một lão già.
Hôm sau, nguyên chủ thân đầy thương tích lảo đảo về, chất vấn Khương Tô Tô. Trong lúc cãi vã, Khương Tô Tô đẩy nguyên chủ ngã xuống cầu thang, vỡ đầu mà chết.
Cô, thủ lĩnh căn cứ A thời mạt thế Khương Quỳ, đã trọng sinh vào thân xác này.
“Chị, là em sai rồi, nếu chị có giận cứ đánh em đi.” Cô gái nhỏ thấy cô ngây người không nói, vừa khóc vừa nắm tay cô, phát vào mặt mình.
Hết cơn đau đầu, Khương Quỳ nhận ra: cô gái nhỏ đang nắm tay cô tự tát vào mặt mình chính là cô em gái sinh đôi khác trứng đã đẩy nguyên chủ ngã cầu thang chết – Khương Tô Tô.
“Em thực sự thấy mình sai sao?” Khương Quỳ không phải loại người yếu đuối, cũng không phải nguyên chủ tự ti, luôn rụt rè sợ họ ghét. Cô phản tay lại, tát thẳng vào mặt Khương Tô Tô.
“Bốp!”
Một tiếng tát khô ráo và vang dội vọng khắp phòng bệnh.
Khương Tô Tô sững sờ, mắt mở to như chuông đồng, không tin nổi: cái đứa nhà quê thô kệch, con tiện nhân này dám đánh mình?
Trong ánh mắt kinh ngạc của cô ta,
Khương Quỳ xoay tay vớ lấy cổ áo cô ta, giơ tay lên mặt cô ta, lần nữa tả xung hữu đột.
Chát chát chát, liên tiếp hơn chục cái.
“Khương Quỳ, mày làm gì thế, mau thả em mày ra!”
Mẹ nguyên chủ – Lữ Dao Mai quát lên một tiếng, xông vào, giật Khương Tô Tô lại, đau lòng đến chết đi.
Con gái nuông chiều của bà đã bị đánh ra thành cái dạng gì thế này?
Con nhỏ nhà quê chết tiệt kia, không chỉ khiến bà mất mặt, trèo lên giường đàn ông già.
Còn tưởng bà ta chết sao? Dám đánh em nó, em nó Tô Tô cao quý thế kia, nào chịu nổi.
Khương Quỳ vung bàn tay đau rát, nhìn Khương Tô Tô mặt đã sưng như đầu heo, hỏi vặn Lữ Dao Mai một cách ngang ngược: “Tôi làm gì á? Tôi đánh người đấy, bà mù không thấy hay sao?”
Lữ Dao Mai tái mặt vì tức, kéo Khương Tô Tô sang một bên, bước tới giường, giơ tay tát vào mặt Khương Quỳ: “Mày đúng là con nhỏ hoang không có giáo dục! Để tao hôm nay dạy mày một bài học.”
Khương Quỳ phản tay bắt lấy cổ tay bà ta, hất chăn lên, hai chân chạm đất.
Đột nhiên, dị năng trị liệu hệ thực vật vốn bị hút khô của cô như suối nước tràn vào cơ thể, nuôi dưỡng cô.
Khuôn mặt vốn trắng bệch trở nên hồng hào, thân thể yếu ớt cũng có sức. Để kiểm chứng tinh thần lực, cô bóp mạnh tay.
Cổ tay Lữ Dao Mai như bị bóp gãy, bà ta kêu lên oai oái: “Khương Quỳ, mày là đứa bất hiếu! Dám đánh mẹ mày hả? Mày không sợ bị sét đánh sao?”
