Khương Hoài Minh rống lên khiến Yến Nhung nhíu mày, ánh mắt nhìn Khương Quỳ thoáng chốc: dường như cô ấy có quan hệ với gia đình tệ hơn anh tưởng tượng.
Nhưng cũng khớp với tài liệu anh tra được: nhà họ Khương coi cô như cọng rác, bố mẹ và em gái đều không thích cô!
Khương Quỳ liếc thấy ánh mắt của Yến Nhung, khóe miệng nhếch lên, cô không đưa điện thoại lên tai nữa mà bật loa ngoài, chậm rãi đáp lại tiếng quát tháo đầy giận dữ của Khương Hoài Minh: “Nó bị thương nhập viện thì liên quan gì đến tôi? Tự nó chuốc lấy, tự nó đọa lạc. Anh bảo tôi quỳ xuống xin lỗi nó? Khương Hoài Minh, anh quên cánh tay mình bị gãy thế nào rồi à?”
Đầu dây bên kia, Khương Hoài Minh bị câu nhắc nhở của Khương Quỳ làm cho run bắn người, như có con ruồi mắc kẹt trong cổ họng, hồi lâu không nói nên lời.
“Con hư tại cha. Con gái anh, Khương Tô Tô, ra nông nỗi hôm nay không liên quan đến tôi. Là anh và vợ anh không dạy dỗ nó tử tế, để nó đến chọc tôi. Cho nên mọi chuyện nó gặp phải đều là tự rước lấy!” – Khương Quỳ dùng giọng ngọt ngào nhất để nói ra những lời độc địa nhất: “Dĩ nhiên, tôi biết các anh không thích tôi, mà tôi cũng chẳng ưa các anh. Từ giờ trở đi, các anh là các anh, tôi là tôi. Đừng tìm tôi, đừng động vào tôi, nếu không đừng trách tôi không khách khí.”
Khương Hoài Minh thở hổn hển, buột miệng chửi: “Đồ bất hiếu! Đồ bất hiếu! Khương Quỳ, mày là đồ bất hiếu…”
Khương Quỳ chẳng nương tay, cắt ngang: “Khương Hoài Minh, anh muốn tôi hiếu thảo? Được thôi. Gửi địa chỉ bệnh viện của Khương Tô Tô cho tôi, tôi lập tức đến hiếu thảo với các anh ngay.”
Khương Quỳ chưa nói hết câu, Khương Hoài Minh đã cúp máy. Lữ Dao Mai vội vàng lại gần, đôi mắt đầy căm hận hỏi: “Anh à, con đũy Khương Quỳ đó bao giờ đến?”
Khương Hoài Minh một tay bó bột đeo trên cổ, một tay siết chặt điện thoại. Cơn giận bị Khương Quỳ chọc tức trút lên Lữ Dao Mai: “Cô quản nó bao giờ đến làm gì? Tay tôi là do nó bẻ gãy đấy. Cô muốn nó đến bẻ tiếp à?”
Lữ Dao Mai biến sắc, cao giọng: “Sao lại bảo tôi muốn nó đến bẻ tay anh? Anh không thấy con Tô Tô nhà mình sao?”
“Nếu không phải con đũy Khương Quỳ đó thì con Tô Tô chúng ta sao lại bị… Tôi nói cho anh biết, Khương Hoài Minh, Tô Tô là con gái ruột của tôi. Khương Quỳ là một con đũy không có giáo dục. Nó hại con gái tôi như thế, anh không thể bỏ qua cho nó được đâu!”
Khương Quỳ dứt khoát chặn số của Khương Hoài Minh, Khương Tô Tô và Lữ Dao Mai. Cô đâu có hứng thú ở đây chơi trò tiểu bạch liên ức hiếp con ghẻ bị ruồng bỏ nhận tổ quy tông.
Còn một năm rưỡi, hơn năm trăm ngày nữa sẽ đến ngày tận thế. Dị năng không gian của cô chưa thức tỉnh, dị năng hệ lôi cũng chưa, dị năng trị liệu còn quá yếu. Thời gian không còn nhiều, cô phải tranh thủ từng giây từng phút.
Khương Quỳ nhìn chằm chằm vào ngày giờ trên điện thoại, úp máy xuống đùi, nhắm mắt lại, phớt lờ ánh mắt đang dán chặt vào mình của Yến Nhung.
Yến Nhung: “…”
Ánh mắt anh từ mặt cô chuyển xuống bụng dưới. Bụng phẳng lì, không chút mỡ thừa, nhỏ đến nỗi anh có thể ôm gọn bằng hai tay.
Bên trong liệu có một sinh linh bé nhỏ không?
Xe chạy gần hai tiếng, đến rìa khu phố sầm uất. Vệ sĩ ngồi ghế phụ quay người lại, định gọi Khương Quỳ, nhưng vừa chạm phải ánh mắt lạnh lùng của ông chủ thì giật mình, lời gọi kẹt lại trong cổ họng.
Đúng lúc này, Khương Quỳ bỗng mở to mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, người xe qua lại tấp nập. Cô nói: “Phiền anh tìm chỗ đỗ xe, tôi xuống đây.”
Tài xế đáp: “Vâng, thưa cô Khương. Xin cô chờ một lát.”
Vệ sĩ ghế phụ toát mồ hôi lạnh, thầm nghĩ: Chẳng lẽ mình quay người lại đánh thức cô ấy dậy? Nếu thế thì mình tiêu rồi!
Chốc lát sau, xe dừng lại. Khương Quỳ vội tấm chăn trên người ra, đặt lên ghế, mở cửa bước xuống.
Rầm! Cửa xe đóng lại.
Tài xế quay đầu nhìn vị tiên sinh Yến đang nhìn theo bóng Khương Quỳ, kính cẩn hỏi: “Thưa ngài Yến, bây giờ chúng ta đi đâu ạ?”
Yến Nhung nhìn Khương Quỳ bắt taxi rời đi mới thu hồi tầm mắt, nói với tài xế: “Đến bệnh viện!”
Tài xế: “Vâng, thưa ngài Yến!”
Xe lại khởi động. Yến Nhung liếc vệ sĩ ở ghế phụ một cái, rồi đặt tay lên máy tính xách tay trên đùi, gõ lách cách.
Vệ sĩ ghế phụ tim đập như trống: Vừa rồi ngài Yến liếc mình một cái, lạnh quá!
Khương Quỳ ngồi ghế phụ taxi, bảo tài xế chở cô đến đại lý ô tô 4S ở Tung Của có động cơ tốt nhất và độ an toàn cao nhất.
Tài xế là người nói nhiều, thấy cô nghịch điện thoại, cười hỏi: “Cô gái trẻ, cô định mua xe hả? Mua loại xe gì thế?”
“Nhà di động!” – Khương Quỳ không ngẩng đầu lên, tay không ngừng lướt các tin tức nóng hổi. Còn một năm rưỡi nữa là ngày tận thế, nhưng mấy hôm nay tin tức nóng trên toàn thế giới: hoặc động đất cấp 8 trở lên, hoặc cháy rừng diện rộng, hoặc lũ lụt.
Nhìn vào vị trí các trận động đất, cháy rừng, lũ lụt này, đáng lẽ chúng không xảy ra vào thời điểm này, mà phải một năm sau mới xảy ra. Nghĩa là những thảm họa thiên nhiên này đã xảy ra sớm hơn cả năm.
Nguyên nhân gì đã khiến chúng xảy ra sớm như vậy?
Sao lại tất cả đều xảy ra trong cùng một ngày hôm qua?
Điều này báo hiệu điều gì?
Tài xế hai tay nắm vô lăng, nhìn thẳng, cười khà khà: “Nhà di động tốt, vừa chạy vừa ở, đi đâu ngủ đó, ăn đó. Cô định mua nhà di động để đi du lịch hả?”
Khương Quỳ ngừng lướt điện thoại, quay sang tài xế, giọng trầm xuống, nghiêm túc: “Không phải du lịch, mà là ngày tận thế sắp đến rồi. Tôi đang chuẩn bị cho ngày tận thế.”
Tài xế ngẩn ra, cười lớn: “Ngày tận thế đến à? Thế thì tốt quá. Tôi sẽ biến thành zombie, không phải trả nợ vay mua nhà, cũng không phải đóng cho hãng taxi 200 tệ mỗi ngày.”
Khương Quỳ biết rằng nói với ai về ngày tận thế bây giờ cũng vô ích, họ sẽ cho là cô nói nhảm, xem phim zombie nhiều quá rồi hóa zombie.
Cô nhếch môi, từ bỏ vẻ nghiêm túc, nói đùa: “Nếu ngày tận thế đến, trật tự sụp đổ, nhà cửa chỉ là bê tông không đáng giá, xe cộ đầy đường chẳng ai lái, hãng taxi cũng biến mất.”
“Tôi vừa xem tin nóng. Mấy hôm nay thảm họa thiên nhiên trên thế giới nhiều thật đấy. Nhiều đến nỗi dễ khiến người ta nghĩ rằng ngày tận thế sắp đến.”
Tài xế gật đầu: “Phải đấy, nước láng giềng phía tây bắc nước ta động đất cấp 8. Sáng nay tôi ra đường, báo đã nói số người chết lên tới hơn vạn.”
“Rồi phía tây nam nước ta, đám cháy bùng lên từ lúc nào vẫn chưa dập tắt.”
“Còn lũ lụt, sạt lở đất, một thị trấn nhỏ mấy nghìn người bị nhấn chìm. Nhưng may mắn thay, nước ta bây giờ quốc thái dân an, không có thiên tai.”
Khương Quỳ nghe tài xế nói, khựng lại, rồi nói: “Nước láng giềng phía tây bắc của Tung Của động đất cấp 8. Tung Của và nước đó nằm cùng một vành đai động đất. Có lẽ trong tương lai gần, các vùng như Điền, Cẩm, Ô Tư cũng sẽ xảy ra động đất.”
“Đừng lo, đừng lo!” – Tài xế tự tin: “Đất nước Tung Của rộng lớn của tôi có các vị tổ tiên phù hộ. Nếu có động đất, cũng chỉ là động đất nhỏ, sẽ không gây nguy hiểm lớn.”
“Yên tâm đi, yên tâm đi. Nhưng cô gái trẻ cô biết nhiều thật đấy, còn biết cả vành đai động đất. Bây giờ ít cô gái trẻ như cô lắm.”
Khương Quỳ ừ một tiếng, không nói nữa, tiếp tục lướt điện thoại.
Tài xế ngẫm nghĩ, tối qua anh ta lướt bài phát biểu của chuyên gia địa chất, cũng nói như cô gái này: Tung Của sẽ chịu ảnh hưởng động đất, mạnh hay yếu thì chưa thể dò được.
Hôm nay cô gái cũng nói vậy, hoặc là trùng hợp, hoặc cô gái cũng xem bài của chuyên gia địa chất rồi muốn thảo luận.
“Kỳ tích, thật sự là kỳ tích.” – Bác sĩ khoa xương nhìn kết quả kiểm tra, không nhịn được thốt lên với Yến Nhung, mắt sáng rực, coi anh như một ca bệnh lý thần kỳ: “Ngài Yến, chân của ngài không những không sao, mà còn không thấy dấu vết tổn thương nào, cứ như thể chưa từng bị thương, hoàn toàn nguyên bản vậy.”
“Các chỉ số cơ thể của ngài, còn tốt hơn lúc trước. Ngài Yến, rốt cuộc là chuyện gì thế? Ngài gặp kỳ ngộ, hay ngài đã mời chuyên gia khác, có thể khiến ngài phục hồi chỉ trong một đêm?”
Không thể tin nổi, không dám tưởng tượng. Hôm qua ngài Yến tái khám ở bệnh viện, dưới đầu gối mất hết cảm giác, nếu không có thiết bị hỗ trợ thì đứng không nổi. Bây giờ không những đứng được, mà các chức năng cơ thể đều hoàn hảo. Đây không gọi là kỳ tích y học, mà là huyền học, rất huyền học!
“Ngài Yến, nhà ngài thật sự có chuyên gia khác phải không? Ngài có thể giới thiệu tôi làm quen không? Tôi muốn thảo luận quy trình trị liệu với ông ấy!” – Bác sĩ khoa xương thấy Yến Nhung không nói gì, lập tức cho rằng nhà anh thật sự có chuyên gia, cao thủ trong cao thủ, nhất định phải quen biết, hỏi xem cao thủ đó tạo ra kỳ tích y học thế nào!
Yến Nhung sau khi kiểm tra xong vẫn ngồi ngay ngắn trên xe lăn, đôi mày thanh lãnh như xua người ngàn dặm, cất giọng lạnh lùng, không cho phép bàn cãi: “Bác sĩ Cổ, hãy đưa tôi toàn bộ tài liệu kiểm tra của tôi. Xóa hết bản sao lưu trong hệ thống. Tôi không muốn bất kỳ ai biết rằng bây giờ tôi có thể đi lại như một người bình thường.”
“Tại sao?” – Bác sĩ Cổ kích động phản đối: “Ngài Yến, chân ngài khỏi rồi, có thể tự do đi lại như người thường, đó là chuyện tốt.”
“Người đã chữa cho ngài có bản lĩnh như vậy, bất kể dùng cách gì, chỉ cần công bố cách đó ra, sẽ là phúc âm cho những người không may mắn trên toàn thế giới bị tàn tật chân tay!”
Yến Nhung nhướng mắt, đôi đồng tử lạnh lùng sắc bén: “Bác sĩ Cổ, hãy nhận rõ thân phận của mình. Tôi bảo ông làm sao thì ông làm vậy, chứ không phải dạy tôi trở thành phúc âm cho nhân loại!”
