Chương 20: Muốn gì cho nấy, tiện tay làm thêm một bản
“Ba tháng làm xong xe motorhome của cô?” Trần Dữ Xuyên nghe vậy thốt lên: “Cô Khương, không thể, tuyệt đối không thể. Xe vận hành trên bộ, dưới nước, leo núi, dù bản vẽ của cô có hoàn hảo đến đâu cũng cần vô số lần thử nghiệm để xác định độ ổn định.”
“Ba tháng, chỉ riêng một chiếc Lâu Đài Di Động Ngày Tận Thế Siêu Khổng Lồ Sang Trọng còn không làm nổi, huống hồ là xe đặt riêng của cô, căn bản không thể hoàn thành!”
Khương Quỳ áp tay lên bàn, nhìn Trần Dữ Xuyên, ánh mắt rực lửa, kiên định lạ thường, lên tiếng sửa lại: “Anh Trần Dữ Xuyên, ba tháng chứ không phải ba ngày. Tôi tin anh làm được, mời anh cũng hãy tin mình có thể.”
Trần Dữ Xuyên chấn động, khóe miệng động đậy, muốn phủ nhận cô, nói rằng anh không làm được, nhưng lời đến miệng lại không thốt ra.
Khương Quỳ nhìn anh nói tiếp: “Xe motorhome tôi đặt, lấy Lâu Đài Di Động Ngày Tận Thế Siêu Khổng Lồ Sang Trọng làm khung, còn lại theo thiết kế của tôi!”
“Chỉ cần anh đồng ý ba tháng có thể làm ra cho tôi, mấy bản thiết kế, hệ thống, kiến trúc xe motorhome trong tay tôi, anh không cần trả tôi mười tỉ, cũng không cần trả năm trăm triệu, anh chỉ cần cho tôi một chiếc xe motorhome theo đúng thiết kế của tôi, cùng với 50 kg vàng là được!”
Trần Dữ Xuyên nhíu mày: 50 kg vàng ước chừng 20 triệu, một chiếc motorhome đặt riêng dùng vật liệu chắc nhất, đắt nhất, chết cũng chưa tới 50 triệu, chưa đến 100 triệu.
Hệ thống dẫn động ba môi trường cô vẽ ra, nếu họ mua hết, ngân sách đưa ra là 500 triệu đến 800 triệu. Giờ chỉ cần ba tháng làm ra chiếc xe cô muốn là tiết kiệm được mấy trăm triệu. Tính thế nào cũng có lợi cho họ.
Khương Quỳ ghi nhận hết biểu cảm của Trần Dữ Xuyên. Thiên tài cơ khí thời mạt thế, từ trên trời bay, dưới biển lặn, trên đất chạy, hễ đến tay anh thì không thứ gì anh sửa không xong, vá không lành.
Cô cầm bản vẽ hệ thống dẫn động do anh vẽ ra trong thời mạt thế. Cô tin anh, thậm chí không cần ba tháng đã có thể làm ra chiếc xe cô muốn.
Giờ anh đang mâu thuẫn, khó xử, tính toán. Khương Quỳ sẽ không cho anh quá nhiều thời gian suy nghĩ, dù sao thời gian để lại cho cô cũng không nhiều. Cô lên tiếng thúc ép: “Anh Trần Dữ Xuyên, nếu anh không quyết được thì có thể gọi điện cho ông chủ của anh, bàn bạc kỹ với ông ấy, xem có muốn làm ăn với tôi không!”
“Một tiếng, tôi cho anh một tiếng để bàn bạc, cân nhắc. Nếu không được, tôi sẽ mang bản vẽ đi tìm người khác, đừng làm lỡ thời gian quý báu của nhau!”
Ba tháng thực sự quá gấp, nhưng điều kiện quá hấp dẫn. Trần Dữ Xuyên vẫn luôn muốn chinh phục hệ thống dẫn động bộ - thủy nhưng chưa thành. Giờ cơ hội bày ra trước mắt, anh không thể từ chối, nhưng cũng không thể cam đoan ba tháng có thể làm xong xe của cô.
Trần Dữ Xuyên hít một hơi thật sâu, đứng dậy: “Được, anh ngồi đây một lát, một tiếng sau tôi sẽ cho anh câu trả lời.”
“Vâng!” Khương Quỳ cong mày: “Phiền anh cho tôi mượn một cái máy tính, rồi cho người đem cho tôi ít bút và giấy, cảm ơn!”
Trần Dữ Xuyên nói: “Được, chờ một chút!”
Trần Dữ Xuyên ra khỏi phòng họp thì thấy Yến Nhung mang vệ sĩ đến. Yến Nhung nghe Khương Quỳ cần dùng máy tính, đã cho người đem máy tính của mình sang cho cô.
Sau đó hai người vào văn phòng. Trần Dữ Xuyên kể lại yêu cầu của Khương Quỳ. Kể xong, anh đưa tay bứt tóc: “Yến Nhung, vụ này chúng ta lời to đấy, nhưng ba tháng làm một chiếc motorhome đặt riêng quả thực quá gấp!”
Yến Nhung ngồi trên xe lăn, thân hình thẳng tắp, mắt điềm đạm, khí thế ung dung: “Dữ Xuyên, tôi chỉ hỏi anh một câu: dưới góc nhìn chuyên môn của anh, mấy bản vẽ ấy của cô ấy, tỷ lệ thành công là bao nhiêu?”
“100%!” Trần Dữ Xuyên vừa nghĩ đến mấy bản vẽ hệ thống dẫn động ấy là tim đập nhanh không kiểm soát, phấn khích không kìm được: “Nhìn thấy mấy bản vẽ hệ thống dẫn động của cô ấy, tôi như khai minh, cảm thấy như vậy mới đúng, mới giải quyết được vấn đề bền bỉ của dẫn động ba môi trường.”
“Cô ấy vẽ tỉ mỉ, hơn 20 bức. Cứ mỗi bức ấy, cho bất kỳ công ty sản xuất ô tô nào, hễ họ biết hàng, họ sẽ đổ hết tài sản ra mua.”
Nói trắng ra, đó không phải bản vẽ, mà là giải pháp cho vấn đề bền bỉ của ba dẫn động xe motorhome. Chỉ cần thực nghiệm chứng minh rồi xin bằng sáng chế, những bản vẽ ấy sẽ biến thành tiền, tiền vô tận.
Yến Nhung lên tiếng hỏi ngược Trần Dữ Xuyên: “Anh cũng muốn, phải không?”
Trần Dữ Xuyên sững người, nặng nề gật đầu: “Phải, tôi cũng muốn. Dù mấy bản vẽ ấy không phải tôi nghĩ ra, không phải tôi vẽ, tôi vẫn muốn.”
“Tôi cũng muốn qua những bản vẽ này giải quyết vấn đề mà tôi hằng muốn giải.”
Yến Nhung xòe tay trên đùi: “Anh đã muốn, nhà máy, công nhân, các loại kỹ sư, thợ máy, nguyên liệu, máy móc, đều có sẵn, sao anh lại không tin mình ba tháng không làm nổi một chiếc motorhome?”
Trần Dữ Xuyên trợn mắt kinh ngạc, vỗ đùi với mái tóc rối bời: “Phải ha, cái gì cũng có sẵn, sao mình lại không tin mình?”
Yến Nhung khẽ nhếch môi mỏng: “Đúng, cái gì cũng có sẵn, đừng nói ba tháng làm một chiếc đặt riêng, ba chiếc cũng làm ra được!”
Trần Dữ Xuyên hoàn toàn thông suốt, tự tin tràn trề, đập ngực đôm đốp: “Yến Nhung, anh nói đúng. Một xưởng ô tô, sản xuất hàng loạt bình thường, một ngày có thể làm ra mấy trăm, mấy nghìn xe.”
“Tôi ba tháng này, một chiếc đặt riêng, chắc chắn gây chấn động toàn cầu.”
Yến Nhung lóe tia mắt sắc bén, khóe miệng nhếch lên sâu hơn: “Dữ Xuyên, tôi cũng thiếu một chiếc motorhome, một chiếc motorhome bọc thép hạng sang. Đang lúc cậu làm motorhome đặt riêng cho Khương Quỳ, cứ theo thiết kế của cô ấy, ý tưởng của cô ấy, 1:1 copy cho tôi một chiếc y hệt!”
