Chương 74: Xác sống tấn công, mèo chó mở đường
Yến Nhung đút tay vào túi, khẽ nhếch môi, cười khẩy: “Ở trong lòng cô tôi vẫn vậy sao, tôi cứ tưởng mình là kẻ ngốc bị moi tiền, hóa ra không phải. Cảm ơn cô nhé, Khương tỷ!”
Khương Quỳ nhướng mày: “Không cần khách sáo, anh phải có tự tin vào bản thân chứ!”
Đưa cho cô ấy mấy trăm tỷ vật tư, không phải kẻ ngốc thì cũng chẳng làm nổi chuyện này.
Nhưng cô thích điều đó. Mấy trăm tỷ vật tư đầy đủ mọi thứ, ai mà chẳng thích, ai mà chẳng mê!
Cô yêu chết đi được, thế nên xách túi đồ ăn vặt hớn hở đi đến cửa phòng 804, giơ tay gõ ba tiếng.
Một lát sau, cánh cửa mở ra, một cậu bé mười lăm mười sáu tuổi, da trắng trẻo xuất hiện ở cửa. Nhìn thấy cô gái lạ trước mặt, cậu ngẩn ra một chút rồi hỏi: “Chị ơi, chị tìm ai? Có chuyện gì không ạ?”
Nam Thư! Nam Tiểu Thư! Nam Tiểu Thư mười sáu tuổi, chưa từng trải qua cuộc đào tẩu khỏi xác sống, đói ăn, và đã chết vì cứu cô! Cô cũng không nghe nhầm giọng của Nam Kiều và Viên Hạo, hai kẻ phản bội cô.
Khương Quỳ nhìn Nam Thư, khẽ nhếch mép, mở túi trong tay ra, chìa trước mặt cậu, mở mắt nói dối: “Chào em, chị là nhân viên bộ phận thu mua của khách sạn. Vừa mới mua hàng về, bên ngoài có chó dại cắn người, khách sạn đóng cửa không cho khách ra ngoài, rất xin lỗi nên chị được gửi chút đồ ăn vặt cho các em.”
“Nhưng đồ ăn vặt có hạn, phòng em mấy người thì chỉ được lấy bấy nhiêu gói, không được lấy thêm, còn có người khác nữa.”
Vẻ cảnh giác và phòng bị trong mắt Nam Thư khi thấy người lạ lập tức biến mất, cậu cười tươi sáng ngây thơ: “Vâng, cảm ơn chị. Phòng cháu có ba người, cháu lấy ba gói…”
“Sao lại ba người, phòng chúng ta có sáu người cơ mà!” Nam Kiều đột nhiên xuất hiện, đẩy Nam Thư ra, tự tay móc vào túi đồ ăn vặt một cách sốt sắng: “Một người một gói, sáu người tôi lấy sáu gói nhé!”
“Cô ơi, chúng ta đâu có sáu người, chỉ có ba thôi!” Nam Thư thấy cô mình vì mấy gói đồ ăn vặt miễn phí mà nói dối để lấy thêm, thấy xấu hổ quá: “Lấy ba gói thôi, lấy ba gói, đừng lấy sáu, còn người khác nữa mà!”
Đồ đã vào tay Nam Kiều thì làm sao trả lại được, nhất là mấy gói này đều là đồ Viên Hạo thích ăn, càng không thể bỏ lại: “Gì mà ba người ba người, phòng chúng tôi có sáu người. Thôi được rồi, vào đi, vào đi.”
Nam Kiều không cho Nam Thư cơ hội nói thêm, đẩy cậu vào trong, đóng sầm cửa lại, như sợ Khương Quỳ cầm túi kịp phản ứng.
“Cô!” Nam Thư nhìn đống đồ ăn vặt trên tay cô mình, đau đầu không chịu nổi, mặt nóng bừng: “Chúng ta chỉ có ba người, sao cô cứ nhất định nói sáu người? Bố mẹ cháu dặn phải thật thà, không được chiếm lợi của người khác!”
“Ai chiếm lợi của ai chứ?” Nam Kiều lắc lắc mấy gói đồ ăn vặt: “Đồ ăn vặt khách sạn mua, không phải chúng ta ăn thì cũng người khác ăn, cũng có phải nhân viên đó tự bỏ tiền túi ra đâu.”
“Huống chi bây giờ có chó dại cắn người, chúng ta bị nhốt trong khách sạn, ngoài ba bữa cơm ra chẳng có gì ăn. Giờ có đồ ăn mang tới tận cửa, tất nhiên là lấy được bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu!”
“Thôi thôi, cô là người lớn chứ có phải trẻ con đâu, lấy thêm vài gói chẳng phải là để cho cháu ăn sao? Được rồi, đừng nói nữa, đừng nói nữa, cho cháu này, cho cháu này!”
Nam Kiều nói rồi ném một gói đồ ăn vặt mà Viên Hạo không thích lắm cho Nam Thư, còn mình ôm mấy gói kia vừa đi vào trong vừa gọi: “Anh xã ơi, ăn đồ vặt đi! Ăn đồ vặt đi!”
Khương Quỳ xác nhận Nam Kiều, Viên Hạo và Nam Thư đang ở đây, không nói một lời, đi cầu thang xuống tầng hai, trèo qua cửa sổ, nhảy qua ban công, rời khỏi khách sạn, lên xe motorhome.
Khách sạn bị phong tỏa, xe motorhome được Trần Dữ Xuyên đỗ bên ngoài.
Trên đường bên ngoài khách sạn có vạch kẻ chỗ đỗ xe riêng, đỗ khá nhiều xe. Một chiếc motorhome đỗ ở đó, ngoài việc cao lớn hơi lạc lõng thì cũng không gây chú ý đặc biệt.
Bây giờ gần 11 giờ, bên ngoài ngoài tiếng chó sủa, thỉnh thoảng có người đi bộ và xe cộ qua lại, không còn ai khác, dường như cả thành phố U đột nhiên bước vào tình trạng giới nghiêm.
Khương Quỳ về ngồi trước cửa sổ, nhìn ra khách sạn qua một góc rèm xe kéo, tay xoay xoay một que xiên thịt nướng dài ba bốn chục phân.
Trần Dữ Xuyên nhìn mà tim đập thình thịch, khẽ hỏi Yến Nhung: “Nhung ca, có phải anh đắc tội chị Khương của em rồi không? Chị ấy đang tính xiên anh bằng cái que sắt đấy à?”
Yến Nhung mặt không cảm xúc: “Có khi nào chị Khương của cậu thấy cậu vô dụng, đang tính xiên chết cậu không?”
Trần Dữ Xuyên ưỡn ngực, mắt mở to: “Ai nói em vô dụng? Em có ích lắm nhé! Em có thể sửa xe cho chị Khương, em có thể làm chân chó cho chị Khương!”
Yến Nhung nhướng mày hỏi ngược: “Hóa ra cậu không phải chân chó của tôi à?”
Trần Dữ Xuyên chỉ tay về phía Khương Quỳ: “Trực giác mách bảo em, đi theo chị ấy có thịt ăn!”
Yến Nhung: “…”
Trần Dữ Xuyên không dừng lại, đâm thêm một nhát vào tim Yến Nhung: “Giống như hồi trực giác mách bảo em đi theo anh có thịt ăn vậy.”
Yến Nhung: “…”
Nhà thiết kế thiên tài, trực giác thật chuẩn! Cả đối với anh ấy lẫn cô ấy!
Ba người một xe motorhome. Khương Quỳ ngủ trên giường của xe. Trần Dữ Xuyên và Yến Nhung ngủ trên chiếc giường ghép từ bàn ăn hạ xuống và ghế sofa.
Nửa đêm, Trần Dữ Xuyên lăn xuống đất. Một tiếng động vang lên, không làm cậu ta tỉnh mà lại đánh thức Yến Nhung.
Yến Nhung thấy cậu ta không tỉnh, liền quăng cái chăn lên người cậu ta, rồi lật người tiếp tục ngủ với đôi chân không duỗi thẳng được.
“A, cứu mạng, có chó kìa!” Một tiếng kêu thảm thiết vào sáng sớm đánh thức Khương Quỳ và những người khác.
Ba người lăn ra dậy, vén rèm riêng tư, áp sát cửa sổ nhìn ra ngoài. Chỉ thấy trên đường có nhiều người đi mua sắm, xách đầy túi lớn túi nhỏ, bị chó đuổi, bị mèo đuổi.
Hàng chục con chó mèo, có con đeo dây, có con không đeo dây, con nào con nấy như phát điên, phát cuồng, thấy người là cắn, thấy người là cào…
