Chương 71: Phó Lương trở thành nhân viên của thị trấn nhỏ
Đối với quyết định của ông chủ, nhân viên đương nhiên chấp hành vô điều kiện.
Dù sao thì bản lĩnh của Lâm Niệm, ai ai cũng đều thấy rõ.
Ở thị trấn nhỏ, kẻ nào gây chuyện thì đều đột nhiên biến mất trước mặt mọi người, còn đi đâu thì chẳng ai biết.
“Được rồi, đi thôi~”
Lâm Niệm chậm rãi mở cổng truyền tống, Từ Nhân và Vu Sùng Tân bước vào trước, sau đó cô mới đi theo.
Cảnh tượng trước mắt thay đổi khiến Từ Nhân và Vu Sùng Tân há hốc mồm.
Trên một vùng đất hoang vu, bản sao của thị trấn An Hòa nằm ở đây.
Sảnh tiếp tân, siêu thị, khách sạn, nhà hàng, còn có cả nhà của ông chủ, đều ở đây!
Vu Sùng Tân lắp bắp chỉ vào cảnh trước mặt: “Cái này cái này cái này…”
Lâm Niệm thích thú nhìn phản ứng của hai người, đợi đến khi cả hai bình tĩnh lại mới lên tiếng: “Như các người thấy đấy, đây là chi nhánh của chúng ta.”
“Hiện tại nhân viên vẫn chưa có, nên tôi kêu hai người qua giúp một tay, tất nhiên, cũng có lợi ích nha~”
Từ Nhân xua tay: “Ông chủ, tôi không cần lợi ích gì, bây giờ tôi đã không lo cơm áo gạo tiền rồi.”
Vu Sùng Tân gật đầu theo: “Đúng vậy, chúng tôi chẳng thiếu gì, ăn mặc ở đi lại đều được ông chủ bao hết, tôi cảm thấy trước tận thế còn không hạnh phúc bằng bây giờ.”
Lâm Niệm dở khóc dở cười: “Hai người có thể phấn chấn lên được không!”
Cô còn chưa nói đến phần thưởng, hai người này đã từ chối trước rồi.
“Lúc về, hai người tự đến lĩnh mười tinh hạch cấp hai, thật là.”
Lâm Niệm quay người rời đi, “Đi theo.”
Mấy người đi đến sảnh tiếp tân, Lâm Niệm đưa cho mỗi người một ly cola, “Chủ yếu là tôi sắp ra ngoài một chuyến, trong tiệm không có người tôi thật sự không yên tâm, quy tắc ở đây giống bên kia, phiền hai người vậy.”
“Vâng, ông chủ cứ đi lo việc của mình, ở đây có chúng tôi.”
Đối với Từ Nhân, Lâm Niệm tuyệt đối yên tâm, Vu Sùng Tân cũng là đội trưởng đội cứu hỏa, có bọn họ ở tiệm, mình có thể đi dạo phố vui vẻ rồi!
“Thì ra ký chủ đánh chủ ý này sao?” 098 chán ghét nói.
Lâm Niệm vui vẻ lôi ra một gói khoai tây chiên rồi đi ra ngoài cửa: “Nói gì vậy, tôi ra ngoài cũng là để chiêu đãi khách mà~”
Ở thế giới kinh dị không có ban ngày và ban đêm, mãi mãi là một mảng tối đen như mực, Lâm Niệm một mình đi trên đường thật ra có chút sợ hãi.
“098, mày hát cho tao nghe một bài đi…”
Trời biết tại sao thế giới kinh dị lại bày trí nơi này thành ra như vậy!
Người chơi cố gắng trong phó bản đã đủ vất vả rồi, chẳng phải nên trang trí nơi này thành chốn đào nguyên sao, 099 có biết làm việc không vậy!
“…Hát cái gì mà hát, hay là để bản hệ thống gọi 099 đến hát cho ký chủ nghe nhé.”
Lâm Niệm vội vàng xua tay: “Không không không, thôi.”
“Chào cô gái xinh đẹp.”
Lâm Niệm quay đầu lại, quả nhiên là Phó Lương.
“Tôi nói anh có thể đổi cách chào hỏi được không!?” Đừng có lần nào cũng như vậy, mặc dù anh ta không hỏi mình có yêu đương không, nhưng không hiểu sao, mình luôn tự động tưởng tượng ra câu sau.
Phó Lương dỗ dành: “Được, Niệm Niệm.”
Lâm Niệm: …
098: …Cây tương tư của ký chủ có phải chặt sớm rồi không?
Đây là điềm báo yêu đương sao?
“Ký chủ, cô đã nghe qua một câu chưa?”
“Có rắm thì xả nhanh!”
“Liệt nữ sợ trai dai…”
Lâm Niệm trợn mắt lên trời một cái thật lớn.
Phó Lương nhìn hướng Lâm Niệm đi, rõ ràng là khu trung chuyển, tò mò hỏi: “Cô đến khu trung chuyển làm gì?”
Lâm Niệm liếc anh ta một cái như nhìn kẻ ngốc: “Còn làm gì nữa, đi dạo phố, thuận tiện chiêu đãi khách chứ sao.”
Phó Lương gật đầu: “Tôi thấy tiệm của cô đang tuyển nhân viên, cô thấy tôi được không?”
“???”
Lâm Niệm không hiểu, Lâm Niệm rất bối rối, Lâm Niệm muốn cạy não Phó Lương ra xem bên trong chứa những ý nghĩ kỳ lạ gì.
“Anh là một đại thần cấp cao, lại muốn đến làm nhân viên? Vậy phó bản của anh thì sao?”
Phó Lương nhún vai không quan tâm: “Phó bản hay không phó bản thì cũng chẳng sao, tôi ở đây đã quá lâu rồi.”
Dừng một chút rồi nói tiếp: “Tôi muốn đổi cách sống…”
Lâm Niệm dừng bước nhìn Phó Lương, cố gắng đọc vẻ mặt anh ta.
Kết quả Phó Lương chỉ mỉm cười chờ đợi câu trả lời của Lâm Niệm.
“098, xem anh ta có thích hợp làm nhân viên không.”
098 nhanh chóng đưa ra câu trả lời.
【Phó Lương, nam, 149 tuổi, chỉ số ác ý 0%, có thể trở thành nhân viên.】
“Hết rồi? Chỉ vậy thôi?”
098 cũng rất bất đắc dĩ: “Bản hệ thống đã quét anh ta nhiều lần rồi! Ngoài tuổi ra, cái gì cũng quét không ra!”
Lâm Niệm cuối cùng thở dài một hơi: “Tôi nói câu này có thể khiến anh thấy tôi hơi tự luyến, nhưng anh có tiền sử, nên tôi vẫn phải nói.”
“Ừm ừm.” Phó Lương vô tội nhìn Lâm Niệm, “Cô nói đi!”
Lâm Niệm hít một hơi thật sâu rồi nói: “Không yêu đương! Đời này không thể yêu đương!”
“Được.”
Thôi được, đã nói vậy rồi, mình còn ngại ngùng gì nữa.
Lâm Niệm lấy ra một tấm thẻ nhân viên đưa cho Phó Lương: “Nhận tấm thẻ này, anh chính là nhân viên của tôi.”
Tấm thẻ đặt trong tay Phó Lương, lập tức biến mất, ngay sau đó Lâm Niệm nghe thấy tiếng nhắc nhở.
“Ting, người chơi Phó Lương đã trở thành nhân viên của thị trấn An Hòa, số hiệu 007.”
Lâm Niệm vui vẻ tiếp tục đi về phía trước: “Đi thôi, cùng ông chủ dạo phố.”
“Tuân lệnh, ông chủ.”
—
Toàn bộ khu trung chuyển của thế giới kinh dị đều lấy màu đen và đỏ làm chủ đạo, bao gồm cả kiến trúc, đều là mái đỏ tường đen, Lâm Niệm kêu không chịu nổi.
“Với phong cách này, anh ở đây hơn một trăm năm, không bị trầm cảm à?” Lâm Niệm tò mò hỏi tên đi theo bên cạnh là Phó Lương.
Phó Lương từ trong túi quần lôi ra một chiếc điện thoại di động: “Nếu không có cái này, có lẽ tôi đã chết từ lâu rồi.”
“Anh không phải ở đây hơn một trăm năm sao, sao lại có điện thoại mới nhất vậy?” Lâm Niệm nhận lấy điện thoại xem thử, phát hiện nó khác với điện thoại ở thế giới của mình, chiếc điện thoại này lại có mạng!
Phó Lương giơ tay phải lên: “Có tiền thì có thể mua được mọi thứ, trừ tự do.”
“Này, anh bạn, chủ đề này hơi nặng nề rồi đấy.”
“Ha ha, ông chủ nói đùa.”
Lâm Niệm tò mò cầm điện thoại lên xem qua lại, cũng không hiểu gì: “Nhưng mà ở đây, tại sao điện thoại lại có mạng? Anh thường chơi game trên điện thoại à?”
“Không biết, dù sao điện thoại của mỗi người đều có mạng, ngoài việc không dùng được phần mềm xã hội và gọi điện, các chức năng khác đều có.”
“Vậy anh nói cái trò Bò Một Cò đó, cũng có à?”
Không phải Lâm Niệm muốn chơi, mà thuần túy là tò mò, rốt cuộc trò chơi gì có thể khiến người ta biến thành như vậy.
Phó Lương mở một biểu tượng: “Cá nhân tôi khuyên cô không nên chơi cái này, thật sự sẽ phát điên, quan trọng nhất là, nó còn có quảng cáo!”
Lâm Niệm nhận lấy điện thoại chơi thử vài ván, ván đầu tiên đã vượt qua, “Cũng không khó lắm nhỉ?”
Phó Lương cười lạnh: “Hừ, vậy thì cô chưa biết màn thứ hai đáng sợ thế nào đâu.”
Lâm Niệm nửa tin nửa ngờ: “Tôi không tin.”
Mười phút sau.
“u0026%#){{%……¥*#!!!”
“Mẹ kiếp!!”
