Chương 27: Trò Hay Còn Tiếp Diễn
Lên thêm một tầng nữa, Lâm Du thấy một người khá bất ngờ, chính là cậu thanh niên đeo kính đã bán nỏ cho cô hồi trước.
Trước mặt cậu ta bày một đống đồ kỳ quái, chẳng có ai ghé xem.
Những thứ bị bỏ quên này trong mắt Lâm Du lại rất hữu dụng.
Có thiết bị báo động, vũ khí điện đủ hình dạng, dụng cụ bắt cá bằng điện, bộ đàm, máy phát điện... nhìn có vẻ như đều được gia công lại.
Điều làm Lâm Du vui nhất là có tận 20 mũi tên nỏ.
Số tên nỏ của cô quá ít, mỗi lần bắn xong đều phải nhặt lại.
Nhưng nếu gặp tình huống nguy cấp hơn, làm gì có thời gian để thu hồi tên, thứ này dùng một lần là mất một lần.
Lâm Du cố hạ giọng, thay đổi âm sắc rồi hỏi: “Mấy mũi tên nỏ này bán thế nào?”
Dù vậy, cậu thanh niên đeo kính vẫn nhận ra cô. Cậu ta kích động nói: “Cô chính là người mua nỏ hồi đó đúng không? Tôi luôn muốn tìm cô để đổi đồ ăn, nhưng mất tín hiệu rồi thì không liên lạc được, cũng không biết cô ở đâu.”
Lâm Du nghĩ: Lúc đó cô che kín người, chính là không muốn ai biết cô là ai.
Nhưng cô thật sự không thích giao thiệp với người thông minh, lanh lợi quá, chỉ một cái là đoán ra cô là người mua nỏ hồi đó.
Cậu thanh niên đeo kính hỏi: “Lần này cô vẫn đổi bằng đồ ăn chứ?”
Lâm Du suy nghĩ một chút rồi nói: “Tôi cũng không còn đồ ăn nữa, nên lần này mang tiền mặt đến.”
“Tiền mặt cũng được, ít ra cũng mua được đồ ăn. Tôi đói đến mức đầu óc mụ mị luôn rồi.”
Lâm Du mua ở chỗ cậu ta 20 mũi tên nỏ, một thiết bị báo động gắn cửa, chỉ cần có người chạm vào là sẽ phát ra tiếng cảnh báo.
Còn hai bộ đàm, một cây thương gắn điện có thể phóng điện từ xa.
Và một bộ thiết bị điện gắn vào tay nắm cửa.
Lâm Du đưa hết 5 vạn tệ còn lại cho cậu ta, và hẹn sau này sẽ tiếp tục mua tên nỏ của cậu ta.
Cầm tiền xong, cậu thanh niên đeo kính liền mua ở quầy bên cạnh hai gói mì sợi, một cây bắp cải, một củ cải trắng và một miếng thịt xông khói.
Chỉ với những thứ này mà tiêu hết 5 vạn tệ vừa kiếm được.
Trước khi về nhà, để tránh bị theo dõi, Lâm Du nán lại một lúc, tiện thể xem tình hình trong tòa nhà thế nào.
Ngoài những người mua bán vật tư, còn có những người đi xin được nhận.
Nước bên ngoài đã dâng lên đến tầng một, hai căn phòng ở tầng một đều bị ngập.
Hai hộ gia đình buộc phải dọn ra ngoài.
Cả hai bên đều là người thuê trọ, một bên là hai nam sinh, một bên là ba nữ sinh.
Nếu mấy người này trước tối nay không tìm được chỗ ở, thì sẽ phải ngủ ngoài hành lang.
Lúc này, một cô gái dáng người nhỏ nhắn, mặt mày thanh tú bước tới, mở miệng là giọng ỏn ẻn: “Hai anh trai ơi, hai anh đến nhà em ở đi. Em sống một mình, còn một phòng ngủ có thể cho hai anh.”
Hai nam sinh lập tức vui mừng khôn xiết: “Tuyệt quá, cảm ơn em gái xinh đẹp. Em đúng là người đẹp lòng tốt!”
“Em tên Vương Thi Dư, sống ở tầng 8. Lát nữa hai anh chuyển đồ đến nhé. Nhưng sau này phải nhờ hai anh đi tìm vật tư giúp em, em bây giờ không dám ra ngoài.” Nói xong, cô ta làm vẻ mặt đáng thương.
“Không thành vấn đề, cứ giao cho hai anh. Không thể để em bị đói được.”
Ba cô gái bên cạnh thấy vậy, rụt rè tiến lên hỏi: “Chào chị, chị có thể cho tụi em ở nhờ không? Tụi em chỉ cần ngủ ở phòng khách thôi, sẽ đưa chị một tuần lương thực để cảm ơn.”
Nụ cười của Vương Thi Dư nhạt đi: “Xin lỗi nhé, em chỉ muốn nhận nam thôi. Dù sao con gái trong tình huống khắc nghiệt thế này, ngoài khóc lóc và sợ hãi thì chẳng làm được gì.”
Lời này vừa thốt ra, ánh mắt khinh bỉ của các cô gái xung quanh đổ dồn về phía cô ta. Ba cô gái trước mặt cũng tức đến đỏ mặt.
Đúng lúc này, phía sau lại vang lên một giọng nữ trầm hùng: “Ba người đến nhà tôi ở đi.”
Lâm Du nhìn người vừa đến thấy rất quen, hồi tưởng một chút, liền nhận ra đó là cô gái hôm đi nhận vật tư đã thẳng thừng từ chối bà lão và làm bà ấy tức điên lên.
Phía sau cô ta còn có một chàng trai trông còn to con gấp hai lần, chính là người hôm đó mặt mày ngây ngô rút ra một viên gạch dọa bà lão.
Hai người người ướt sũng, có vẻ vừa từ dưới nước bò lên, trên lưng đeo mấy chiếc ba lô.
“Tôi tên Trương Ninh, tôi cũng sống một mình. Tôi khác con ỏn ẻn chết tiệt kia, tôi không sợ, nhà tôi càng đông con gái càng tốt.”
Nói xong cô ta dừng lại một chút: “...Ừm, nửa tiếng nữa mọi người hãy chuyển đồ lên nhé. Nhà tôi hơi bừa bộn, cần dọn dẹp trước.”
Sau đó, cô ta cùng anh chàng cơ bắp ngây ngô đi lên lầu.
Vương Thi Dư bị mắng là “con ỏn ẻn chết tiệt” thì mặt mày tái mét. Hai nam sinh thấy vậy liền an ủi: “Không sao đâu, cô đừng giận. Họ ghen tị vì cô xinh xắn thôi. Từ giờ cô không cần phải ra ngoài tìm vật tư nữa, có hai anh lo.”
Vương Thi Dư cảm kích nhìn hai người, hai nam sinh cũng nhìn nhau cười. Trong đôi mắt đó, ngoài ý cười còn có một ý tứ khác.
Lâm Du nhìn thấy tình cảnh này thì hiểu rõ trong lòng. Cô đã đoán trước được kết cục của Vương Thi Dư sau này.
Cô ta tưởng rằng người mình dẫn vào có thể giúp mình chống lại nguy hiểm, kết quả nguy hiểm lại chính do họ mang đến.
Lâm Du không nói gì liền lên lầu. Cô sẽ không làm chuyện thánh mẫu đi khuyên nhủ cô ta.
Nhìn thái độ của Vương Thi Dư, nếu cô có lời khuyên nhủ tử tế, cô ta cũng nhất định sẽ cho rằng cô đang ghen tị với mình.
Lâm Du đi lên đến tầng 23, thấy cô gái tên Trương Ninh lúc nãy đang chuyển đồ ra ngoài, từng thùng từng thùng từ 2301 chuyển sang 2302.
Lâm Du không dừng lại, đi thẳng lên trên. Đến tầng 24 thì dừng lại, nín thở lắng nghe âm thanh phía dưới.
Nếu cô nhớ không nhầm, lúc hỏi môi giới, rõ ràng tầng 23 chỉ có một người ở.
“A Ninh, cậu chuyển đồ sang đây làm gì?”
“Ba người kia không rõ lai lịch, tớ sợ có sơ suất.”
“Vậy sao cậu vẫn nhận họ?”
“Cậu không nghe con ỏn ẻn chết tiệt vừa nói à? Tớ chỉ tức không chịu được. Nhưng đối với ba người xa lạ cũng không thể lơ là.”
“Vậy để đồ ở chỗ tớ có ổn không? Đây cũng không phải nhà tớ. Tớ có tính là tự ý xông vào nhà người khác không?”
“Không sao, bây giờ là tình huống đặc biệt. Ai còn đi báo cảnh sát bắt cậu? Cậu ở tầng thấp, lỡ trời cứ mưa mãi thì sẽ bị ngập.”
Vừa dứt lời, tầng 23 liền vang lên tiếng đập cửa “rầm rầm”.
“Được rồi, phá được rồi! Cậu cứ ở tạm đây đi. Đợi thiên tai qua đi rồi hãy bồi thường tiền cho chủ nhà.”
Lâm Du lặng lẽ nghe cuộc trò chuyện phía dưới, trong lòng không khỏi buồn cười: “Được lắm! Bây giờ đều chuyển lên tầng trên rồi à!”
Tầng 24 thì cạy khóa, tầng 23 trực tiếp đập vỡ khóa!
Từ giờ tầng trên chắc chắn sẽ náo nhiệt đây!
Nhưng cô gái tên Trương Ninh này cũng khiến người ta khá bất ngờ.
Vốn tưởng cô ta là người nhiệt tình nhưng hơi bốc đồng.
Nhìn vậy mà cũng khá cảnh giác.
Đúng vậy, người có thể phản ứng sớm như vậy, bảo bạn bè chuyển lên tầng trên, chắc chắn là người có đầu óc.
Lâm Du vừa định quay đầu về nhà, thì quay lại thấy một bóng người đứng trong góc, suýt nữa làm cô lăn xuống cầu thang vì sợ.
Nhìn kỹ lại, thì ra là chàng trai ở tầng 24, anh ta có vẻ đã đứng đó khá lâu.
Lâm Du vỗ ngực, vẫn còn sợ hãi: “Anh đứng đó sao không lên tiếng, muốn dọa chết tôi à?”
“Tôi sợ làm phiền cô nghe lén chuyện bát quái ở đây.” Nói xong, anh ta không đợi Lâm Du phản ứng liền đi xuống lầu.
Lâm Du: “...”
