Chương 8: Khúc dạo đầu ngày tận thế
Sáng hôm sau, Lâm Du bị nóng làm cho tỉnh giấc.
Cổ, ngực và lưng cô đều đẫm mồ hôi, dính nhớp khó chịu vô cùng.
Bởi vì vào đầu tháng chín hằng năm, ban đêm ở thành phố H đã rất lạnh, căn bản không cần bật điều hòa khi ngủ.
Cô vào phòng tắm xả nước cho sạch sẽ lớp mồ hôi nhớp nháp trên người.
Sau đó quay lại phòng ngủ xem dự báo thời tiết trên điện thoại, trên đó hiển thị 30 độ.
30 độ – vào mùa hè thì chẳng đáng là bao.
Nhưng bây giờ là tháng chín.
Mà còn là tháng chín của thành phố H nữa!
Bình thường buổi sáng nhiều nhất cũng chỉ khoảng 25 độ.
Bây giờ nóng hơn thời tiết bình thường những 5 độ.
Lâm Du mở điện thoại lướt các trang web, tạm thời chưa thấy tin tức gì về ngày tận thế, ngay cả thảo luận về nắng nóng cũng không có.
Bất quá trên trang bạn bè, những người quen cùng thành phố và bạn học thì có không ít người than phiền về thời tiết.
“Mát được vài hôm, sao tự nhiên lại nóng lên thế này?”
“Đã lập thu rồi, sao sáng sớm vẫn nóng thế này!”
“Sáng nay tôi ra ngoài còn tưởng đang giữa hè chứ!”
Lâm Du tắt điện thoại, không thèm để ý nữa, cô còn có việc quan trọng hơn phải làm.
Khi nhiệt độ ngày càng tăng cao, khu chung cư sẽ lần lượt bị cắt nước cắt điện, cô phải nhân lúc còn điện mà làm thêm được việc gì hay việc đó.
Lâm Du lấy hai chiếc máy làm đá từ trong không gian ra, đổ đầy nước rồi bắt đầu làm đá.
Đá làm xong thì cho vào thùng, sau đó thu vào không gian.
Ngoài những viên đá nhỏ này ra, Lâm Du lại lấy ra hai cái thùng lớn, đổ đầy nước rồi đặt vào tủ đông lớn.
Đông thành đá rồi thì trực tiếp bỏ vào không gian là được, dù sao cũng không tan.
Làm xong hết, Lâm Du bắt đầu nấu bữa sáng.
Tuy trong không gian có bữa sáng đã mua sẵn, nhưng bây giờ có nước có điện, tình hình thiên tai cũng chưa nguy cấp đến vậy, nấu được thì cứ tự nấu.
Trời nóng, cô không muốn ăn đồ quá nóng, bèn lấy từ trong không gian ra 5 cân đậu xanh và nửa cân đường phèn để nấu cháo đậu xanh.
Cháo nấu xong thì đặt dưới điều hòa ở phòng khách cho nguội nhanh, trong lúc chờ đợi, Lâm Du dùng lò nướng hâm nóng hai cái bánh nướng nhân thịt bò bán thành phẩm, lại trộn một bát lớn nộm ba loại rau củ.
Làm xong hết, cô để lại một phần cháo và đồ nguội để ăn, phần còn lại lần lượt cho vào hộp cơm inox rồi thu vào không gian.
Ăn xong bữa sáng, Lâm Du tiếp tục làm đá, và bóc đồ chuyển phát nhanh.
Đồ chuyển phát đều được thu trực tiếp vào không gian, cô phải lấy những thứ cần dùng cho thời tiết nắng nóng ra trước.
Vừa xem phim truyền hình, vừa bóc đồ chuyển phát, vui không gì bằng.
Lâm Du vừa định nghỉ ngơi một chút thì điện thoại của Lâm Hải Bình gọi tới.
Lâm Du cười cầm máy lên nói một tiếng: “A lô?”
“Du Du? Cậu đến đâu rồi? Tớ đợi cậu ở cổng khu chung cư hai mươi phút rồi đấy!”
Lâm Du nhịn cười nói: “Tớ vẫn đang ở ngoại ô, xe hỏng rồi, đang tìm cách về nội thành đây.”
Lâm Hải Bình muốn chửi người, nhưng cố nhịn xuống: “Vậy người mua nhà đang ở đâu, tớ đi gặp anh ta trước được không?”
“Anh ta vừa gọi cho tớ bảo đang kẹt xe trên đường, cậu cứ đợi ở cổng đi. Người đó tính tình hơi kỳ lạ, nếu đợi anh ta đến mà không thấy cậu ở cổng khu chung cư thì chắc chắn sẽ tức giận đấy!”
Lâm Hải Bình đè nén cơn giận, gượng ra một nụ cười, dịu dàng nói: “Vậy thôi, cậu từ từ nhé, chú ý an toàn.”
Cúp điện thoại, Lâm Du thấy trong group khu chung cư có tin nhắn chưa đọc lên tới 99, từ khi tham gia group khu chung cư đến giờ chưa bao giờ có nhiều tin nhắn đến vậy.
Bấm vào xem thì phát hiện toàn bộ đều đang bàn tán về nắng nóng.
Lâm Du mở dự báo thời tiết trên điện thoại, bây giờ là 12 giờ rưỡi, nhiệt độ đã tăng lên 35 độ.
Chẳng trách group lại sôi nổi đến vậy, thành phố H chỉ có những ngày nóng nhất trong mùa hè mới đạt đến nhiệt độ này.
Trong group có một bộ phận nhỏ đã có ý thức cảnh giác, nhưng phần lớn vẫn cho rằng đây chỉ là hiện tượng ngẫu nhiên, còn cảnh báo đừng lan truyền cảm xúc tiêu cực.
Một bộ phận nhỏ nhận ra có gì đó không ổn cũng không lên tiếng nữa.
Bây giờ nghĩ lại, ba năm trước cũng vào khoảng thời gian này.
Cứ như thể thiên tai cố tình cho con người một chút thời gian để thích ứng, chứ không trực tiếp gây ra nhiệt độ quá cao.
Mọi thứ đều từ từ thay đổi, nếu là người bình thường thông minh lanh lợi, dù không trọng sinh hay biết trước được tương lai, cũng sẽ chuẩn bị trước một chút.
Hơn nữa Lâm Du nhớ lại trình tự của thiên tai, khi trời nóng đến mức không thể sống nổi thì mưa lớn sẽ ập đến.
Ngày tận thế dường như muốn cho con người một con đường sống.
Không thèm để ý đến những người này nữa, dù họ tin hay không tin cũng không liên quan đến cô.
Cô cũng sẽ không lên tiếng cảnh báo, kiểu thánh mẫu đó vừa mất công lại chẳng được lòng ai.
Nói không chừng còn tự rước họa vào thân.
Điều hòa trong phòng vẫn đang chạy ù ù, cửa sổ và rèm cửa đã được cải tạo ngăn cách ánh nắng gay gắt bên ngoài, trong phòng là nhiệt độ dễ chịu 25 độ.
Lâm Du thu dọn đồ đạc xong, nằm trên sofa vừa xem tạp kỹ vừa ăn một đĩa nho ướp lạnh.
Còn Lâm Hải Bình ở phía bên kia thì không được thoải mái như vậy.
Anh ta đã đợi ở cổng khu chung cư gần một tiếng đồng hồ, tuy đứng ở chỗ râm nhưng những giọt mồ hôi to bằng hạt đậu tương vẫn không ngừng rơi xuống.
Áo sơ mi sắp ướt đẫm, đôi giày da dưới chân như sắp bị nướng chảy.
Anh ta đã mắng thầm Lâm Du cái con đàn bà chết tiệt cả vạn lần, nhưng dù vậy cũng không dám đi, cũng không dám gọi điện than phiền.
Căn nhà thuộc khu vực trường học này ít nhất cũng bán được 10 triệu tệ. Miếng thịt béo bở thế này anh ta không thể bỏ được.
Đã một giờ chiều, mặt trời còn gay gắt hơn lúc nãy.
Lâm Hải Bình vẫn đứng nguyên tại chỗ, trong lòng vừa sốt ruột vừa có chút nghi ngờ.
Đúng lúc này, điện thoại của Lâm Du gọi tới.
“A Bình, cậu đang ở đâu? Người mua nhà đến rồi!”
“Tớ vẫn đứng đợi ở đây mà!”
“Cô ấy đang ở cổng phía nam khu chung cư, cậu đang ở cổng nào?”
“Chẳng phải cậu nói là cổng phía bắc sao?”
“Nhưng nhà tớ gần cổng phía nam hơn, người ta đã chuẩn bị sẵn tiền rồi, chỉ chờ làm thủ tục sang tên thôi. Tớ tạm thời chưa về được, cậu mau qua đó đón tiếp đi!”
Lâm Du nói đến đây lại bổ sung thêm một câu: “Người đó mặc một bộ đồ màu vàng, điện thoại tớ sắp hết pin rồi, sắp tắt máy đến nơi. Cậu đừng nhận nhầm người, mà lại không liên lạc được với tớ đấy!”
Lâm Hải Bình đành phải chạy về phía cổng nam, khu chung cư này diện tích rất lớn, anh ta đang ở phía bắc, phải chạy vòng một vòng khá xa.
Anh ta đứng dưới trời nắng nóng suốt một tiếng đồng hồ, lại vội vàng chạy gần hết một vòng, anh ta cảm thấy mình sắp bị trúng nắng mà ngất đi mất.
Đến cổng nam, Lâm Hải Bình không thấy ai mặc đồ màu vàng cả, gọi lại cho Lâm Du thì điện thoại đã tắt máy.
Anh ta cảm thấy có gì đó không ổn, cứ có cảm giác Lâm Du đang trêu mình.
Nhưng nghĩ lại Lâm Du bình thường ngốc nghếch, mặc anh ta sai khiến, thì lại không có khả năng nghĩ ra chiêu trò tồi tệ như vậy.
Hơn nữa tại sao cô ấy lại trêu mình chứ, chẳng phải cô ấy luôn thích anh ta sao?
Lâm Hải Bình mang đầy bụng nghi hoặc, tiếp tục đứng ngoài đó thêm nửa tiếng nữa.
Trong thời gian đó đừng nói là người mặc đồ màu vàng, ngay cả người sống cũng chẳng thấy mấy ai, trời nóng thế này hiếm có ai ra ngoài.
Lại qua thêm nửa tiếng nữa, anh ta đành tức giận rời khỏi cổng nam khu chung cư, xem ra Lâm Du đúng là đang trêu mình thật!
