Chương 25: Cục Cưng Khóc Nhè
Vân Chức co ro trong chăn, tủi thân bật khóc thành tiếng.
“Ô ô ô ~”
Tiếng khóc mềm mại, rất khẽ, nghe mà xót cả ruột.
Kỳ Độ sợ Vân Chức có chuyện gì, nên lúc ngủ không đóng cửa kỹ.
Tiếng khóc quen thuộc vọng vào, Kỳ Độ còn chưa tỉnh hẳn đã vội vàng chạy về phòng chính.
Vân Chức khóc thảm thương, đôi mắt to tròn như mắt nai mở lớn.
Nước mắt trong mắt tụ lại thành từng giọt, rơi lã chã.
Miệng không ngừng gọi tên anh.
“Độ ~ ô ô ô ~”
“Chức Chức.”
Kỳ Độ vội vàng đi tới, ôm Vân Chức vào lòng.
Cảm nhận được hơi ấm quen thuộc, Vân Chức từ trong chăn đưa tay ra, ôm chặt lấy eo thon gọn của anh.
“Chức Chức đừng sợ.”
Kỳ Độ có chút hối hận, để cô ấy ngủ một mình ở đây.
Vân Chức vốn nhút nhát, anh không nên để cô ấy một mình ở đây.
“Kỳ Độ... không ngủ cùng Chức Chức...”
Giọng Vân Chức ấm ức, làm nũng oán trách vì tỉnh dậy không thấy Kỳ Độ.
Kỳ Độ lau khô nước mắt nơi khóe mắt cô, Vân Chức nhỏ khóc thảm thương, hàng mi dài bị nước mắt làm ướt, dính vào nhau từng sợi, còn vương hơi nước.
“Chức Chức nín khóc.”
Anh ôm cô vào lòng, kiên nhẫn dịu dàng dỗ dành.
“Có anh ở đây, sau này sẽ luôn ở bên Chức Chức, Chức Chức nín khóc nhé?”
“Ô ô... vâng...”
Nghe lời hứa của Kỳ Độ, Vân Chức nhỏ vừa khóc vừa gật đầu.
Có lẽ khóc mệt, không lâu sau đã ngủ thiếp đi trong lòng Kỳ Độ.
Quần áo trên người Kỳ Độ đều ướt đẫm.
Vân Chức nhỏ đáng thương co ro trong lòng anh, ngay cả trong mơ vẫn không nhịn được nấc lên.
Kỳ Độ xót xa gần như muốn vỡ tim.
Anh vốn định đi tìm khăn ướt, lau mặt cho Vân Chức.
Nhưng bàn tay nhỏ trắng nõn của Vân Chức, nắm chặt lấy áo anh không chịu buông.
Kỳ Độ đành dùng dị năng hệ thủy, lau sạch khuôn mặt lem luốc vì khóc của cô.
“Sẽ không bao giờ rời xa Chức Chức nữa, Chức Chức đừng sợ.”
Nhìn đôi mắt hơi đỏ của Vân Chức, Kỳ Độ dịu giọng nói.
Anh ôm chặt Vân Chức, nằm trên giường.
Chỉ tội nghiệp Tiểu Tiểu Độ......
*
Không ngoài dự đoán, sáng hôm sau tỉnh dậy, mắt Vân Chức sưng lên.
Kỳ Độ lấy đá lạnh, giúp cô chườm lạnh.
Vân Chức co ro trên ghế sofa trong phòng khách, nằm trên đùi Kỳ Độ.
“Độ ~ mắt Chức Chức khó chịu.”
“Ừm, chườm một lát là hết.”
Kỳ Độ tay cầm túi đá bọc trong khăn dày, nhẹ nhàng véo má Vân Chức.
“Cục cưng khóc nhè ~”
“Chức Chức không có!”
Vân Chức tức giận nhưng yếu ớt phản bác.
Kỳ Độ giữ vai cô, dung túng và cưng chiều nhìn cô.
“Được rồi, không có, Chức Chức không khóc.”
Trên mặt anh nở nụ cười nhạt, động tác nhẹ nhàng đến không thể tưởng tượng nổi.
“Lát nữa chúng ta về Kỳ trạch một chuyến.”
Lúc Kỳ Độ ra khỏi thành, chỉ dặn Trần Dương, bảo cậu ấy chuyển lời cho chú nhỏ.
Tính ra, đã một thời gian không về Kỳ trạch, cũng nên về một chuyến.
Anh không muốn để Chức Chức một mình ở nhà, hơn nữa, Vân Chức bây giờ đã quen với hình dáng con người, có thể ra ngoài mà không sợ bị người ta phát hiện ra điều gì.
“Kỳ trạch?”
Vân Chức nghĩ đến tòa đại trạch cổ kính kia, lần trước cô đã ăn rất nhiều thứ ở đó.
“Vậy Chức Chức còn muốn ăn cơm.”
“Được.”
Kỳ Độ đồng ý, chợt nghĩ đến gì đó, vội bổ sung.
“Lần này không được ăn cả đĩa.”
“Chít?”
Vân Chức không hiểu nhưng vẫn gật đầu.
“Xương cũng phải nhả ra.”
“Thôi được rồi ~”
Vân Chức không tình nguyện đáp ứng.
Trước khi xuất phát đến Kỳ trạch, Vân Chức chạy ra vườn sau biệt thự.
Mấy luống rau trồng trước đó giờ đã tươi non mơn mởn, trông rất hấp dẫn.
Vân Chức ngồi xổm dưới đất nhổ cà rốt.
Kỳ Độ thay quần áo xong đi xuống lầu, tìm một vòng mới thấy người,
“Chức Chức, chuẩn bị đi thôi.”
Anh đi đến sau lưng Vân Chức, kéo cô đang nhổ cà rốt từ dưới đất lên.
Vân Chức mặc chiếc váy nhỏ màu vàng ấm, chiếc kẹp tóc kim cương trên đỉnh đầu, dưới ánh nắng phản chiếu ra bảy sắc cầu vồng.
“Mang rau qua đó, ăn cơm.”
Kỳ Độ nhìn đống rau Vân Chức nhổ được chất thành đống, nghe cô nói.
“Ngoan ~”
Anh xoa đầu Vân Chức, giúp cô đóng gói số rau vừa nhổ, bỏ vào cốp sau.
Vân Chức ngồi lên ghế phụ, hai người lái xe chạy trên đường chính trong nội thành.
Nội thành yên tĩnh, biệt thự san sát, dọc đường không thấy bóng người.
Bên ngoài Kỳ trạch, có không ít nhân viên vũ trang đứng gác.
Khi Kỳ Độ dừng xe, Trần Dương đang ngồi xổm trên bậc thềm cổng lớn.
Trong miệng cậu ta ngậm một quả đào, nhai ‘rào rào’ vang.
Vân Chức theo Kỳ Độ xuống xe, được anh nắm tay, đi về phía cổng.
Trần Dương nhìn thấy Kỳ Độ, lập tức đứng dậy.
Có lẽ vì ngồi xổm quá lâu, hai chân tê rần, suýt nữa ngã nhào xuống đất.
“Thiếu gia! Cuối cùng cậu cũng về rồi!”
Giọng cậu ta kích động, trời biết cậu ta đã đợi ở đây bao lâu.
Từ hôm qua Trần thúc về, nói thiếu gia dẫn theo một cô gái về thành, còn muốn về ăn cơm.
Trần thúc sáng sớm nay đã gọi cậu ta dậy, bảo cậu ta đứng ở cổng chờ người!
Ánh mắt u oán của Trần Dương gần như hóa thành thực chất, ai đời tốt lành gì mà dậy sớm thế này???
“Ừm.”
Kỳ Độ lạnh nhạt đáp, như thể không cảm nhận được ánh nhìn của cậu ta.
Trần Dương lặng lẽ nuốt quả đào trong miệng xuống bụng.
Lúc này mới để ý đến Vân Chức đang trốn sau lưng Kỳ Độ.
Lúc đầu Trần thúc nói, cô gái thiếu gia mang về, xinh đẹp như một tiểu tinh linh, cậu ta còn không tin, hôm nay gặp rồi, mới thấy Trần thúc nói chẳng hề ngoa chút nào.
“Ơ hì hì ~”
Trần Dương cười có chút ngốc nghếch, nhìn Vân Chức rồi hỏi Kỳ Độ.
“Đây là...” thiếu phu nhân?
Cậu ta nhướng mày, trong mắt ẩn ý rõ ràng.
Kỳ Độ dẫn Vân Chức ghét bỏ lùi về sau vài bước.
“Tránh xa ra một chút, cậu dọa cô ấy rồi.”
Chức Chức của anh nhát gan, tên này không chừng sẽ dọa cô ấy khóc mất.
Kỳ Độ che chở Vân Chức, né tránh Trần Dương đi vào trong cổng.
Chợt nhớ ra điều gì, quay đầu nói với Trần Dương.
“Rau ở cốp sau, khiêng xuống đi.”
Trần Dương nhìn bóng lưng hai người.
Cậu ta đợi từ sáng sớm đến giờ đấy! Kết quả là thế này sao? Ngay cả nói một câu cũng không cho? Đồ keo kiệt.
Thật không biết cô gái xinh đẹp như vậy, làm sao lại coi trọng thiếu gia nhà họ mình được!
“Chức Chức.”
Kỳ Độ dẫn Vân Chức, đi về phía thư phòng Kỳ trạch.
Vân Chức thấy anh gọi mình, trong mắt mang theo một tia nghi hoặc, nhìn anh.
“Anh dẫn em đi gặp chú nhỏ.”
“Chú nhỏ?”
“Ừm, chính là người thân của anh.”
Vân Chức như hiểu như không gật đầu, một đường theo Kỳ Độ đi tới thư phòng.
Vừa đến cửa thư phòng, còn chưa đi tới gần, đã thấy bóng dáng Kỳ Ngôn Chinh và Trần Hành.
Hai người đang đứng bên ngoài thư phòng chờ hai người.
Kỳ Ngôn Chinh sắc mặt hồng hào, vẻ mặt tươi cười.
Sáng nay vừa dậy, kích động ông đã đi thắp hương cho anh chị dâu.
“Chú nhỏ.”
Thấy Kỳ Độ dẫn người đi vào hành lang, Kỳ Ngôn Chinh dẫn Trần Hành đi tới.
“Tiểu Độ.”
Kỳ Ngôn Chinh gật đầu, nhìn về phía Vân Chức sau lưng Kỳ Độ.
“Đây là?”
“Vân Chức.”
Kỳ Độ nhìn Vân Chức, giới thiệu với cô.
“Chức Chức, đây là chú nhỏ.”
Vân Chức nhìn người đàn ông trung niên trước mặt có ba phần giống Kỳ Độ, lông mày ánh mắt uy nghiêm lại hiền từ, gọi.
“Chú nhỏ...?”
“Ừ!”
Kỳ Ngôn Chinh lập tức đáp, rồi quay đầu nhìn Trần Hành, vẻ mặt đắc ý.
Thấy chưa? Thấy chưa? Con bé này gọi ta đấy.
Bộ dạng khoe khoang của ông, khiến Trần Hành cũng có chút chán ghét.
