Chương 59: Hạnh phúc quá đến mức lâng lâng
Vân Chức trông nhỏ nhắn, yếu đuối, nhưng thân thể lại luôn khỏe mạnh, chưa từng bệnh tật lần nào.
Thế nhưng, Chức Chức không phải là con người......
Cho dù có bệnh, cũng không thể đến bệnh viện của con người, thuốc cũng đại khái là không thể uống.
Vạn nhất, Chức Chức của anh thật sự không khỏe, thì phải làm sao?
Kỳ Độ lần đầu tiên cảm nhận được sự bất lực của chính mình.
“Chức Chức... Chức Chức... Chức Chức......”
Anh gọi từng tiếng một, âm thanh dần dần bắt đầu run rẩy.
Thế nhưng Vân Chức dường như ngủ rất say, vô luận anh có gọi thế nào, cũng đều không nghe thấy.
Đợi khi Kỳ Độ lái xe đến biệt thự, phía sau lưng đã toàn là mồ hôi lạnh.
Anh cũng không biết, rốt cuộc mình đã lái xe về bằng cách nào.
“...Chức Chức đừng sợ, chúng ta về nhà.”
Kỳ Độ ôm Vân Chức, đi vào trong biệt thự.
Hai chữ ‘đừng sợ’, không chỉ là nói với Vân Chức, mà còn là nói với chính anh.
Anh bước đôi chân dài, bước chân vội vã.
Nếu nhìn kỹ, sẽ phát hiện, thân thể Kỳ Độ đang run rẩy nhẹ.
“Chức Chức đừng dọa anh.”
Đáy mắt anh đầy tơ máu, cẩn thận từng li từng tí ôm Vân Chức, trở về phòng ngủ chính an trí.
Hô hấp, nhiệt độ của Vân Chức, đều là bình thường.
Kỳ lạ chính là, vô luận gọi thế nào, cũng không tỉnh lại......
“Chức Chức......”
Tuyệt vọng và hoảng sợ đan xen, khiến Kỳ Độ có chút không biết phải làm sao.
Anh dựa lưng vào giường ngồi, ôm chặt Vân Chức.
Bên trong phòng kéo rèm cửa, bầu trời bên ngoài sắp bị bóng tối nuốt chửng, không chiếu vào được một tia sáng nào.
Kỳ Độ nghĩ, anh sẽ không buông tay Chức Chức của anh ra, cho dù là tử vong.
Chức Chức của anh ngoan như vậy, không có anh sẽ bị bắt nạt mất.
Anh cũng... không thể không có em......
“Chức Chức, tỉnh lại đi, đừng dọa anh.”
Thế nhưng, lại không có một chút âm thanh nào đáp lại Kỳ Độ.
Trong căn phòng yên tĩnh đến mức không một tiếng động, ngay cả không khí dường như cũng đã ngưng đọng.
Chiếc đồng hồ treo tường, tích tắc tích tắc trôi qua.
Kỳ Độ ôm Vân Chức, tê dại giống như một xác chết biết đi.
Không biết đã qua bao lâu.
Trời sáng rồi lại tối, tối rồi lại sáng.
Đã rất lâu không ăn gì, Kỳ Độ vẫn ôm Vân Chức, không chịu động đậy dù chỉ một chút.
Dường như chỉ cần anh động đậy, Vân Chức sẽ biến mất vậy.
Chỉ có ôm chặt Vân Chức, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể vẫn còn ấm áp của em, hơi thở nhẹ nhàng.
Anh mới có thể xác định, Chức Chức của anh vẫn còn ở đây.
“...Nóng......”
Đáy mắt Kỳ Độ đều là tơ máu.
Khi nghe thấy âm thanh, còn tưởng rằng mình nghe nhầm.
“Chức... Chức Chức...”
Giọng Kỳ Độ khàn đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Vân Chức vẫn luôn được anh ôm chặt trong lòng, bất động, đột nhiên nhẹ nhàng giãy giụa mấy cái.
Kỳ Độ cúi đầu, nhìn Vân Chức đang dần tỉnh lại, đôi mắt ấm ức đến mức đỏ hoe.
“Chức Chức.”
Anh không hề phiền chán, gọi từng tiếng một.
Ấm ức, đáng thương giống như một đứa trẻ bị mất đi bảo bối.
Vân Chức cảm thấy quần áo trên vai mình ướt sũng, thân thể rất nóng bức.
“Nóng... Chức Chức nóng quá.”
Đôi mắt em mơ màng khẽ hé mở, toàn là hơi nước.
Khẽ giãy giụa, dường như rất khó chịu.
Kỳ Độ có thể cảm nhận được, nhiệt độ cơ thể Vân Chức, bắt đầu từng chút một tăng lên, giống như một bệnh nhân sốt cao.
“Ô ô ô ~”
Vân Chức nằm trong lòng Kỳ Độ, khóc thảm thương.
“Chức Chức nóng quá.”
Em kéo quần áo của mình, ý đồ tìm một chút phương thức giải tỏa.
Không ngừng áp sát vào thân thể hơi mát mẻ hơn mình.
“Chức Chức nóng quá, Kỳ Độ thật dễ chịu, thích Kỳ Độ ~”
Nghe lời than thở làm nũng của Vân Chức, cảm nhận động tác quấy phá của đối phương.
Kỳ Độ không khống chế được mà nảy sinh phản ứng sinh lý.
Vân Chức tuân theo bản năng giống như vậy, cọ xát Kỳ Độ.
Cho đến khi không thể thu lại được......
Tiếng thở dốc khàn khàn, khó nhịn, lan tràn đến mọi ngóc ngách trong phòng.
Kỳ Độ dùng chút lý trí cuối cùng còn sót lại, nắm lấy tay Vân Chức.
“Chức Chức, đừng quậy.”
“Ô ~ Chức Chức không quậy, Chức Chức nóng, Chức Chức thích Kỳ Độ.”
Có lẽ là do nhiệt độ cơ thể quá cao, cả người Vân Chức đều bị hấp đến mức hồng hào, nhìn qua quyến rũ vô cùng.
Nếu nói, Vân Chức lúc bình thường, giống như một thiên thần nhỏ đơn thuần, linh động.
Như vậy lúc này, em càng giống một con yêu tinh quyến rũ hơn.
“Chức Chức...”
Yết hầu Kỳ Độ trên dưới lăn lộn.
Dục vọng lan tràn, nóng bức không thôi.
“Kỳ Độ không cần Chức Chức......”
Vân Chức ấm ức tố cáo.
Kỳ Độ khó nhịn khẽ thở dốc một tiếng.
“Không có, Kỳ Độ vĩnh viễn sẽ không không cần Chức Chức đâu.”
“...... Thích ~ Chức Chức muốn.”
Vân Chức bám trên người Kỳ Độ, khó chịu giãy giụa.
“Chức Chức muốn ~”
Em lặp lại, nhưng căn bản không biết rốt cuộc mình muốn cái gì, lại nên làm như thế nào.
Em học bộ dáng Kỳ Độ hôn em, đem đôi môi anh đào dán lên đôi môi lạnh lẽo của Kỳ Độ.
Khoảnh khắc đó, lý trí cuối cùng của Kỳ Độ tiêu tan hoàn toàn, chỉ để lại đầy đầy dục vọng cùng chiếm hữu.
......
Kỳ Độ giúp Vân Chức lau rửa thân thể.
Nhiệt độ cơ thể Vân Chức đã hạ xuống, khôi phục bình thường.
Tuy rằng còn chưa thật sự triệt để thanh tỉnh, nhưng lại không còn giống như trước kia bất động, ngoại trừ nhiệt độ và hơi thở ra thì cái gì cũng không cảm nhận được.
Em ngủ có vẻ có chút không an ổn, trong miệng lẩm bẩm nói mớ.
“Độ ~”
“Ừm, anh ở đây.”
“Chức Chức không cần nữa ~”
“Được ~”
Kỳ Độ khẽ bật cười, ôm em ngồi trong bồn tắm, phòng ngừa em trượt xuống.
Nhìn Vân Chức khôi phục bình thường, trái tim đang treo lơ lửng của Kỳ Độ rơi xuống.
Anh đoán, Vân Chức không phải là người, chuẩn xác mà nói, là một con ‘rồng’ đã sớm biến mất trong truyền thuyết.
Nhìn những dấu hôn chi chít trên người Vân Chức, vành tai Kỳ Độ đỏ bừng lên mà suy đoán.
Chức Chức của anh có phải là đang động dục không......
Nếu không thì sao lại......
Hồi tưởng lại tất cả những gì vừa mới xảy ra, Kỳ Độ nhịn không được khinh bỉ chính mình, đúng là một con súc sinh mà.
Vân Chức mơ mơ màng màng mở mắt ra.
Em ôm chặt cổ Kỳ Độ, nhiệt độ nước khiến thân thể mềm nhũn đau nhức của em, dễ chịu không ít.
“Độ ~”
“Hửm?”
Da thịt hai người dán sát vào nhau.
Kỳ Độ giống như một con sói đói vừa mới khai trai, chưa được thỏa mãn.
Trước khi chính mình lại mất khống chế lần nữa, anh ôm Vân Chức từ trong nước ra, đi ra khỏi phòng tắm.
Còn may Chức Chức của anh vẫn còn có chút mơ hồ, không có phát hiện ra sự khác thường của anh.
Không thì vạn nhất dọa đến Chức Chức của anh, chính mình về sau lại không được ăn thịt nữa thì phải làm sao?
Tâm tư Kỳ Độ trăm mối ngổn ngang.
Vì tương lai, chỉ có thể tạm thời ủy khuất một chút Tiểu Tiểu Độ.
“Làm sao vậy?”
Kỳ Độ hỏi, giọng nói mang theo dục vọng còn chưa hoàn toàn lui đi.
“Chức Chức đói bụng quá ~”
Vân Chức mềm mại dán sát vào vai cổ Kỳ Độ.
“Chức Chức không còn sức lực nữa ~”
Kỳ Độ lúc này mới sau khi biết được mà nghĩ đến.
Chức Chức của anh ngủ mấy ngày, đã rất lâu rồi chưa ăn gì.
Hình như anh cũng mấy ngày chưa ăn gì rồi.
Khó trách cảm thấy có chút chóng mặt.
Còn tưởng rằng là do hạnh phúc quá độ, lâng lâng rồi......
