Chương 11: Kho thuê
Nhìn nhà máy thuốc trừ sâu này, Tô Ly chợt nhớ ra, kiếp trước hình như khu vực này rất ít khi có xác sống đến gần, còn hình thành căn cứ an toàn đầu tiên của thành phố Hải Sa.
Chẳng lẽ xác sống cũng ghét mùi thuốc trừ sâu?
Thế thì huyền ảo rồi.
Đến khu phát triển phía nam thành phố đã là mười một giờ trưa.
Cô tìm một công ty cho thuê gần đó.
Trong một cửa hàng nhỏ chừng mười mét vuông, hai ba nhân viên uể oải nằm dài trên bàn làm việc, người xem TV, người ngủ trưa, còn một người đang xoay bút chán chường.
Nghe tiếng mở cửa, ba người cùng ngẩng đầu lên, thấy người bước vào là một cô bé mặc quần short jeans, hai người lại thất vọng nằm rạp xuống.
Người còn lại, một thanh niên gầy gò, lười biếng lên tiếng.
"Bến xe buýt ra khỏi cửa rẽ phải sáu trăm mét, nếu cần đi vệ sinh thì trạm xăng cách bến xe buýt một trăm mét có đấy."
Tô Ly ngớ ra, đây là coi cô là người hỏi đường à?
Cô hắng giọng: "Tôi muốn thuê vài cái kho, có căn nào không?"
Nghe không phải hỏi đường, Từ Dương lập tức tỉnh táo hẳn.
"Có có có! Kho ở khu này khá dễ tìm, để tôi tìm tài liệu, cô cần kho cỡ bao nhiêu? Có yêu cầu về vị trí không?"
Từ Dương vừa hỏi, vừa lấy cốc giấy dùng một lần, rót nước, đưa cho Tô Ly một cốc trà hoa cúc.
"Cần bốn hoặc năm cái kho, phải liền nhau, không yêu cầu quá cao về vị trí, dễ tìm là được, ngày mai tôi đã dùng!"
Tô Ly ngồi xuống, lấy từ balo ra một cây xúc xích, vừa ăn vừa uống trà hoa cúc, má phồng lên.
"Kho nên tìm cái lớn một chút, lượng hàng tồn khá nhiều."
Không hiểu sao sáng nay thức dậy, cô cứ cảm thấy đói, không phải ăn không no mà là rõ ràng ăn no rồi nhưng một lúc sau lại cảm thấy đói.
Vì thế trên taxi cô không ngừng ăn, đủ loại kẹo, socola, bánh mì bánh quy, ăn liên tục.
Nhưng vẫn đói.
"OK, theo yêu cầu của cô, trên đường Phương Đông còn bốn cái kho liền nhau, mỗi cái diện tích hơn ba trăm mét vuông, rất rộng, chắc đáp ứng yêu cầu của cô. Chủ nhà ở nước ngoài nên giao cho chúng tôi quản lý, có thể xem bất cứ lúc nào, nếu cô ưng có thể ký hợp đồng ngay!"
Từ Dương cố gắng phớt lờ cô gái nhỏ trước mặt, giới thiệu một cách nghiêm túc.
Chỉ thấy trên tay cô không biết từ đâu lấy ra một hộp bánh quy, cắn răng rắc, trông như một con chuột hamster đang ăn.
Nhìn cô ăn ngon lành, Từ Dương cảm thấy mình cũng đói.
Tô Ly vừa ăn vừa gật đầu: "Ừm, được được, chỗ này luôn, dẫn tôi đi xem đi, nếu được tôi sẽ chốt ngay."
"Vâng vâng..."
...
Khi Tô Ly ngồi sau xe điện nhỏ của Từ Dương đến đích, thấy rõ ràng là một bãi rác, bên cạnh là vài trạm xử lý rác nhỏ, cùng vài quán ăn tồi tàn.
Phía trong là một cụm kho lớn, thỉnh thoảng có xe tải ra vào.
Những người bốc vác cởi trần, da đen bóng vì nắng, không xa dưới gốc cây còn có một nhóm người cầm đòn gánh, cả già trẻ đều có.
Những người này vừa thấy xe tải vào liền vội chạy theo hỏi có cần phụ giúp dỡ hàng không...
Bốn cái kho mà công ty môi giới nói nằm ngay cuối cụm kho.
"Những người này đều là dân quanh đây, lúc nông nhàn đến kiếm thêm, nếu cô cần giúp dỡ hàng cũng có thể gọi họ, kìa, những người đó."
Từ Dương liên tục lau mồ hôi trên trán bằng tay áo, chỉ vào những người cầm đòn gánh vừa nãy.
Gần bốn mươi độ C.
Dưới ánh nắng gay gắt, không khí biến dạng vì nhiệt, không xa là núi rác chất đống với ruồi bay tán loạn, mùi rác cùng đủ loại mùi thối rữa kinh khủng có thể nói là thối um.
Vị trí của khu kho này thực sự không tốt, nhưng bù lại rẻ.
Từ Dương nhíu mày, không muốn ở lại chỗ này thêm một phút nào, nóng quá, muốn về ngay để bật điều hòa.
"Chỗ khác cũng có kho, nhưng mấy cái liền nhau như thế này khá hiếm, hơn nữa diện tích cũng không lớn như vậy.
Cụm kho này nằm ngay ven đường Phương Đông, xe tải ra vào cũng tiện, cô thấy đấy, các kho khác ở đây đều do các nhà máy gần đây thuê.
Mấy năm trước khu vực phía trước bị quy hoạch thành núi rác, rác chất ngày càng nhiều, đã lan đến đây rồi,
Mấy năm nay người ở đây càng ngày càng ít, bọn tôi làm môi giới cũng sắp không sống nổi.
Cả khu Nam thành chỉ còn hai công ty môi giới còn trụ lại, qua mùa hè này, tôi cũng phải đi nơi khác..."
Tô Ly mở cửa kho, trong kho ba bốn trăm mét vuông không có một cửa sổ nhỏ nào, bóng tối đối lập gay gắt với ánh sáng bên ngoài.
Nhưng điều này vừa ý cô.
Bốn cái kho lớn, thế nào cũng đủ dùng.
Cô liền thoải mái ký hợp đồng với người môi giới.
Trời nắng gắt như thiêu như đốt, huống hồ lại là giữa trưa, mặt đất như có lửa nướng.
Những người đang bận rộn chuyển đồ mồ hôi nhễ nhại, mồ hôi rơi xuống đất chưa đầy vài giây đã bốc hơi không còn tăm tích.
Có vài người trong lúc rảnh rỗi liếc trộm Tô Ly.
Dù sao ở chỗ này gặp được một cô gái trẻ da trắng mịn cũng là chuyện hiếm.
Cầm chìa khóa kho, Tô Ly vẫy tay với một nhóm người đang ngồi dưới gốc cây đối diện chơi bài nghỉ ngơi.
Một người đàn ông trung niên da đen đang tập trung chờ việc là người đầu tiên phát hiện, chạy nhanh tới trước những người khác.
"Cái đó, cái đó cô có việc gì cần người không?"
Trương Lượng có vẻ hơi ngại ngùng.
Khuôn mặt đen vì ngại mà hồng lên, trông cao khoảng mét bảy, đầu cắt kiểu đầu đinh, nửa người trên trần đầy cơ bắp rắn chắc, nhìn là biết làm việc nặng lâu năm.
Nửa người dưới mặc quần công nhân bạc màu, chân đi giày giải phóng, có vẻ đã cũ.
Mặt chữ điền, trông cũng khá chính trực.
Tô Ly hỏi thẳng: "Tôi cần một người, trông kho cho tôi, có xe tải đến thì gọi vài người phụ dỡ hàng, tám trăm một ngày, tiền gọi người làm tính riêng."
"Công việc này, anh làm không?"
Tám trăm một ngày?
Bọn họ ở đây cả ngày nhiều nhất cũng chỉ được ba năm trăm.
Còn phải khi thị trường tốt.
Loại chuyện tốt từ trên trời rơi xuống thế này, đương nhiên làm rồi!
"Làm!"
Gật đầu dõng dạc.
Tô Ly chỉ vào mấy căn kho sau lưng.
"Phía sau lần lượt là kho số 161, 162, 163, 164 bốn căn.
Từ ngày mai trở đi mỗi ngày sẽ có nhiều hàng hóa chuyển đến, anh ở lại đây nhận hàng, không được rời đi, đây là tiền công của anh, tôi tạm ứng trước ba ngày?"
"Chìa khóa cho anh!"
Trương Lượng nhận chìa khóa và tiền, vẫn chưa kịp phản ứng.
Thế là?
Xong rồi?
Không giữ lại chứng minh thư hay gì à?
Anh trợn mắt nhìn Tô Ly đầy khó tin, không chỉ anh, cô không sợ anh cầm tiền chạy mất sao?
Nhưng câu này anh không dám hỏi, sếp tin tưởng chính là coi trọng anh!
Nhất định phải làm tốt, không thì sau này sếp thấy anh làm không được, đổi người thì sao!
"Cảm ơn sếp đã tin tưởng, yên tâm, hàng của sếp tôi nhất định trông nom tốt!"
Trương Lượng vỗ ngực đảm bảo.
Cả ngày bọn họ mệt không thở nổi cũng chỉ được năm sáu trăm đồng, phần lớn thời gian một ngày có ba trăm đã là tốt, giờ lại có người bảo có thể trả lương tám trăm một ngày khủng khiếp.
Một ngày tám trăm, một tháng là hai mươi bốn nghìn!
Tối nay lại có thể nạp rocket cho cô nàng Streamer xinh đẹp rồi!
Tuy ban ngày mệt như chó, nhưng hễ nghe cô nàng dùng giọng ngọt ngào cảm ơn anh, anh lại tràn đầy năng lượng!
Cô nàng xinh đẹp nói rồi, đợi anh nạp đủ một trăm rocket, sẽ gặp mặt ngoài đời với anh!
Yêu đương!
Nghĩ thôi đã kích động rồi!
Tô Ly gật đầu: "Ngoài giờ dỡ hàng, không để ai vào kho, một tháng sau nếu làm tốt, tôi tăng gấp đôi lương!"
Bánh vẽ không mất tiền, tùy vẽ thôi.
Đừng nói một tháng.
Còn mười hai ngày nữa, thế giới này sẽ thay đổi long trời lở đất.
