Chương 27: Chúng ta không cùng một đường
Tô Ly vẫn luôn cảm thấy rất kỳ lạ, dù kiếp trước hay kiếp này, cái căn tin này đều an toàn đến mức quá đáng.
Căn tin rộng lớn, mấy trăm học sinh, vậy mà không có một con zombie nào xông vào?
Cô chú ý quan sát một lúc, thỉnh thoảng có vài con tới phá cửa cũng chỉ làm ra vẻ, chứ không thực sự có ý định xông vào.
Cứ như dọa những con cừu non trong chuồng, không cho chúng chạy ra khỏi hàng rào!
Ngoài kia trong khuôn viên trường có bao nhiêu zombie lang thang, nếu là bình thường, ngửi thấy mùi người sống đông như vậy, chúng đã phát điên lên rồi, đừng nói là một cánh cửa cuốn, dù là kính cường lực cũng chưa chắc chặn được.
Thế mà bây giờ, lũ zombie bên ngoài căn tin thỉnh thoảng chỉ làm bộ va đập vài cái vào cửa, dù ngửi thấy mùi người sống rõ ràng như vậy mà không tấn công vào.
Rõ ràng là không hợp lý.
Tô Ly không nghĩ sâu, dù sao thì liên quan gì đến cô chứ?
Ngưu Đại Bảo ngủ gần nửa ngày mới tỉnh dậy, vừa mở mắt ra đã thấy một đôi mắt đen láy.
Tô Ly đang xem nó tỉnh chưa, không ngờ nó đột nhiên mở to mắt trừng cô, suýt làm cô giật mình.
"Cuối cùng mày cũng chịu dậy rồi, không dậy nữa là tao phải vác mày đi đấy!" nó nhăn mặt khó chịu.
Ngưu Đại Bảo lại ôm chầm lấy cô rồi oa một tiếng, bắt đầu khóc tu tu.
“Oa – A Ly đi đâu thế! Em vừa nhắm mắt mở mắt ra là chị biến mất tiêu, em tìm chị khắp nơi không thấy! Oa hu hu hu –”
“Bên ngoài ghê quá, toàn quái vật!”
“Em tưởng chị cũng lên trời với mẹ rồi, huhu…”
Mới lên trời ấy…
“Chẳng phải chị đã nói là chị biến mất vài ngày, bảo em ngoan ngoãn ở nhà chờ chị sao?
Em chạy lung tung cái gì!
Chị thấy em đúng là giống dưa chuột, thiếu đập!”
Tô Ly bực mình gõ cho nó một cái.
“Hả??! Không phải em nằm mơ sao?!
Em hình như mơ thấy chị nói đi vài ngày, rồi ngủ dậy không thấy chị đâu!”
Ngưu Đại Bảo cứ nghĩ chuyện Tô Ly tạm biệt nó là nằm mơ.
Một giấc dậy thấy người mất tiêu, sợ muốn chết.
Nó bắt đầu kể từ lúc phát hiện chị không thấy đâu, rồi kể đến chuyện tìm vào trường.
Nước mắt nước mũi lem nhem trên khuôn mặt đen thui đúng là thử thách bao tử.
“Thôi thôi, đừng có bôi nước mũi lên người chị, khóc nữa là lũ zombie ngoài kia tới ăn thêm bữa đấy –”
“Ồ ồ – hỉ –”
Một hồi lâu nó mới chịu im.
Cái thằng đen như cột sắt ấm ức lau nước mắt nước mũi, lúc này mới phát hiện bên cạnh Tô Ly còn ngồi một thằng con trai đeo kính.
Lập tức cảnh giác vọt lên!
Dương Lạc đang định chào hỏi anh bạn này, chưa kịp nói đã thấy người trước mặt nhìn mình với ánh mắt thù địch.
Nhìn chằm chằm –
Con ngươi phát sáng ✨
Ngưu Đại Bảo tự nhiên đứng dậy, mặc kệ Dương Lạc giãy giụa, nhấc bổng cậu ta lên, động tác cứ như xách một con gà con.
Dương Lạc sợ tới nỗi căng thẳng.
“Anh bạn, anh, anh! Anh định làm gì thế! Chị đại, chị đại, cứu em…”
Đang lúc nó tưởng Ngưu Đại Bảo sắp làm gì mình, thì phát hiện mình được đặt xuống đất an toàn vô sự.
Chỉ là vị trí cách đường ranh giới – xa hơn lúc nãy.
Rồi nó chạy tới ngồi cạnh Tô Ly, hướng về phía Dương Lạc đực mặt ra mà nhe răng trợn mắt, ra vẻ bảo vệ chủ quyền.
Đôi mắt mở to hết cỡ!
Đại khái là như thế này ಠ_ಠ
Quay sang lại cười nịnh nọt với Tô Ly đến nỗi không thấy mắt đâu.
Đại khái là như thế này (^O^)!
Đổi mặt nhanh thế, chắc là truyền nhân của Xuyên Kịch nhỉ!
“Đây là em gái tao! Mày đi đi! Đi tìm em mày ấy!”
“Em… em là con một mà.”
Dương Lạc ấp úng nói: “Em… em không có em gái…”
Mấy người khác đang xem náo nhiệt cũng ngây ra.
Lúc này ai cũng thấy Ngưu Đại Bảo có vấn đề, đúng thật, mạch não hơi bị không bình thường…
An Tâm Nhi nói không sai, thằng hai cột này đúng là có vấn đề!
Tô Ly vô thức đưa tay ra, xoa đầu Ngưu Đại Bảo, như vuốt lông.
Xong mới nhận ra mình đang làm gì, ngượng ngùng ho nhẹ hai tiếng, vội rụt tay về.
Đã Ngưu Đại Bảo dậy rồi, thì phải nhanh chóng rời khỏi đây.
Cái căn tin quỷ dị này, cô chẳng muốn ở thêm một giây nào nữa.
Liền đưa balo sang, nhỏ giọng: “Đói không? Ăn nhanh đi, chúng ta đi ngay.”
“Về nhà à?”
Ngưu Đại Bảo ngoan ngoãn nhận balo, mở khóa kéo ra, móc một cây xúc xích to tướng nhét vào mồm, nhai phồng cả miệng.
Có người ăn vài miếng là no, có người lại no rồi vẫn ăn thêm được vài miếng!
Về nhà?
Tô Ly khựng lại, còn phải về sao?
Nghĩ một lát rồi gật đầu: “Ừ, về nhà.”
Dù sao thì thức ăn nước uống đều có, không vội, cứ ở nhà nằm ườn một thời gian rồi tính tiếp.
Nghe nói về nhà, Ngưu Đại Bảo ăn càng nhanh hơn.
Mùi thức ăn bay trong không khí, hấp dẫn những ánh mắt thèm thuồng, nhưng vì chuyện lúc trước, không ai dám lên tiếng.
Sau khi đánh An Tâm Nhi, vẫn có mấy người không chết tâm, định cướp đồ của Tô Ly.
Mấy thằng cao to lực lưỡng cậy mình khỏe, cầm mấy cái chân ghế, dao thớt… xông lên định cướp!
Kết quả chưa được bao lâu, mấy thằng đó đã bị đánh gãy tay chân, vứt vào đống cứt chúng gom lại, giờ còn đang rên rỉ thoi thóp.
Từ đó về sau, không ai dám lại gần Tô Ly nữa.
An Tâm Nhi nhìn cây xúc xích to trong tay Ngưu Đại Bảo, lặng lẽ nuốt mấy ngụm nước bọt.
Không phải cô ta thèm, mà là miệng tự nhiên tiết nước bọt.
“Ọc ọc –”
Cảm giác đói hơn.
Biết thế lúc nãy đã không đối đầu với Tô Ly, chỉ là quen thói hạ thấp cô ta bao năm, nhất thời chưa thích ứng được!
Nếu lúc nãy cô ta nói chuyện tử tế với Tô Ly, thì bây giờ đã không bị đánh.
Cũng có thể có chút đồ ăn.
Cô ta biết Tô Ly, người này mềm lòng, dễ nhớ tình cũ, chỉ cần nói mấy câu dễ nghe là xong!
Giá mà lúc nãy đừng sướng miệng!
An Tâm Nhi nhất thời hơi hối hận.
…
Dương Lạc nhón chân chạy từng bước nhỏ tới, ra vẻ nịnh hót.
“Chị đại, chúng ta đi à? Tiếp theo đi đâu? Cần chuẩn bị gì không?”
Dương Lạc cười hì hì, mặt dày mày dạn bò lại gần mấy lần, nhưng chỉ dám đứng bên ngoài đường ranh giới Tô Ly vạch ra, không dám vượt qua.
Ngưu Đại Bảo nhìn nó càng bất thiện.
Đúng là đồ xấu xa, tới cướp A Ly!
Toàn mặt trắng!
Cũng như Giang Mục!
“Chúng ta không cùng một đường, đằng kia mới là bạn học của cậu.”
Tô Ly liếc cậu ta, giơ tay chỉ về hướng khác: “Cậu nên về với tập thể của mình.”
