Chương 3: Khúc dạo đầu
Trời nóng đến mức người ta sắp chảy ra, cây kem que còn chưa kịp mang về nhà đã chỉ còn lại một cái que.
Tô Ly vẫn còn thòm thèm, mút chặt lấy que kem, cách hai kiếp rồi mà vẫn là công thức quen thuộc, vị quen thuộc.
Đã!
Làm người hơn làm ma quỷ ở chỗ duy nhất, chắc là có thể nếm được đủ mùi vị, đủ món ngon.
Dù sao sau khi làm ma cô mới biết, hóa ra linh hồn chẳng nếm được mùi vị gì.
Tuy đã cách một đời.
Nhưng con đường từ trường về nhà đã đi vô số lần gần như in hằn trong đầu.
Để xe dưới khu chung cư, Tô Ly theo ký ức tìm đến tòa 2 khu Hồ Uyển.
“Ô, Tiểu Ly về rồi à! Nghỉ hè rồi hả? Hôm nay có phải chủ nhật đâu, trốn học đúng không?!”
Mấy bà cô, bà lão ngồi dưới gốc cây vừa phe phẩy quạt vừa nhấm nháp hạt dưa, lên tiếng chào Tô Ly.
“Cậu cậu nuôi mày ăn học không dễ đâu, phải biết cố gắng đấy!”
Hoàn cảnh nhà cô cả khu đều biết, rõ ràng là nhà Vương Học Minh đen đủi nuốt tiền bồi thường của bố mẹ cô.
Thế mà có người thích nhắm mắt nói mò.
Tô Ly coi như không nghe thấy, kiểu đùa ác ý tưởng chừng vô hại này thật khiến người ta buồn nôn.
“Con nít thì nghịch ngợm, thằng cháu trai lớn nhà tôi cũng vậy, ngày nào cũng trốn học, bảo là muốn ra ngoài xã hội? Đánh cũng không nghe, mắng cũng không nghe, khổ thân~”
“Đúng đúng! Trẻ con không nghe lời thì phải đánh chứ sao!”
… … …
Hôm nay là thứ Ba, hai anh em An Tâm Nhi còn ở trường, cậu Vương Học Minh và vợ chắc còn ở tiệm chưa về.
Cô theo cầu thang lên tầng ba, áp tai vào cửa nghe một lúc, trong nhà quả thực không có ai, bèn lấy chìa khóa trong ba lô ra mở cửa.
Căn nhà trống rỗng, rất yên tĩnh.
Nhà cũ, vẫn y như trong trí nhớ.
Chỉ có điều tấm ảnh cưới của bố mẹ trên tường đã được thay bằng ảnh gia đình bốn người của nhà Vương Học Minh.
Nhà là loại nhà phố cũ hai tầng, nói là hai tầng nhưng thực ra tầng bốn chỉ là lớp cách nhiệt, rất thấp, tối tăm ẩm thấp, mùa đông lạnh mùa hè nóng.
Thường dùng để chứa đồ linh tinh.
Khoảng trống dưới cầu thang gỗ màu vàng vốn dĩ trống trải, giờ bị đóng vài tấm ván lộn xộn làm vách ngăn, một góc có tấm rèm kéo ra.
Thành ra chỗ ngủ của anh trai cô, Ngưu Đại Bảo.
Rõ ràng là nhà của mình, thế mà sống như một tên ăn mày xòe tay xin xỏ.
Tô Ly nín thở bước sang kéo rèm, khom lưng chui vào, bên trong không có ai.
Góc tường ánh sáng rất kém, tối tăm ẩm ướt, tường vôi trắng vì ẩm mà phồng rộp lên.
Trên tường đầy những mảng mốc xám đen to nhỏ, tỏa ra mùi khó chịu. Dưới đất trải bừa bộn một cái chiếu rách cũ.
Chiếu đã cũ đến mức không chịu nổi, chỗ nào cũng xơ xác, còn chăn đen thui chẳng nhìn ra màu sắc ban đầu.
Khoảng gầm cầu thang nhỏ xíu này tạo nên sự tương phản rõ rệt với căn nhà sạch sẽ gọn gàng bên ngoài.
Chỗ nhỏ thế này.
Đến cô còn đứng không thẳng lưng, cô gần như có thể tưởng tượng ra cảnh Ngưu Đại Bảo co ro nhét mình vào không gian chật chội lộn xộn này.
Bởi vì Ngưu Đại Bảo là con của mẹ cô với người chồng trước, lúc sinh bị khó đẻ, suýt chết trong bụng.
Mẹ cô sợ nó gặp chuyện, nghe người ta bảo tên xấu dễ nuôi, liền đặt cái tên như thế.
Thêm vào đó, nó suốt ngày ngốc nghếch, như thiếu mất một cái dây thần kinh.
Nên từ nhỏ Tô Ly đã có ác cảm với người anh này, vô cùng chán ghét nó.
Cô cũng chưa bao giờ thực sự quan tâm sau khi bố mẹ mất, nó sống cuộc sống thế nào.
Với cô mà nói, người anh này có cũng được, không có cũng chẳng sao.
Hơn nữa bản thân còn sống thảm hại, đâu rảnh quan tâm người khác?
Nhưng sau này.
Sau tận thế, chính nó một thân một mình đến trường tìm cô, bảo vệ cô suốt, thằng ngốc này chưa bao giờ phân biệt được đúng sai, chỉ biết nghe lời em gái.
Chỉ biết mẹ bảo nó phải mãi mãi bảo vệ em gái!
Cho đến cuối cùng, vì bảo vệ Tô Ly, bị thương nặng, hấp hối mà miệng vẫn không ngừng lặp lại tên Tô Ly.
Tô Ly tận mắt nhìn nơi ở của Ngưu Đại Bảo, trong lòng dâng lên một cơn giận dữ vô cớ.
Cô hít một hơi thật sâu, bình tĩnh lại, quay người lên gác xép.
Gác xép chỉ vài mét vuông, chiều cao chưa tới một mét rưỡi. Trên đó chất đầy đồ linh tinh, nào quạt điện hỏng, va li rách các kiểu.
ở góc kê một cái giường sắt đơn cũ, trên giường phủ đầy bụi.
Tô Ly bật đèn pin điện thoại, chui xuống gầm giường đơn, men theo góc tường tìm được một khe hở ván gỗ long ra. Cô bóc tấm ván lên, bên dưới là một hộp bích quy hình chữ nhật.
Cô lấy hộp ra, mở.
Bên trong có một thẻ ngân hàng, với ít tiền lẻ.
Cái thẻ này là lúc nhỏ cô để dành tiền tiêu vặt, tiền lì xì mỗi năm bố mẹ cho, tiền tiêu vặt cô đều bỏ vào đó, bảo là muốn tự quản lý tài chính.
Bố mẹ để ủng hộ, cũng bỏ vào đó mấy lần, đại khái có vài vạn tệ.
Những năm này, cô đi học dựa vào số tiền trong đó, mợ từng lên ký túc xá trường cô tìm mấy lần nhưng không tìm được thẻ, ai ngờ cô luôn để thẻ ở nhà.
Lấy tiền và thẻ ngân hàng, Tô Ly quay xuống tầng dưới, tìm được giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà cùng chứng minh thư của Ngưu Đại Bảo và sổ hộ khẩu của hai người, vơ sạch tiền mặt trong nhà, chuẩn bị rời đi.
Vừa mở cửa, cô chợt nhớ ra điều gì, lại quay vào phòng An Tâm Nhi.
Từ ngăn kéo bàn trang điểm của nó lấy đi một mặt dây chuyền tỳ hưu bằng ngọc dê mỡ.
Hồi đó đồ có giá trị trong nhà đều bị nhà cậu cướp hết, ngay cả trang sức mẹ để lại cũng bị cưỡng chế lấy đi, bao năm nay bán đi sửa lại, đã chẳng còn giống dáng vẻ ban đầu.
Con tỳ hưu điêu khắc bằng ngọc dê mỡ này là lúc bố đi buôn mang về, vì có tì vết, không phải ngọc tốt, không đáng tiền, nên mới để lại cho Tô Ly.
Thế mà ngay cả kỷ niệm cuối cùng đáng buồn cười này cũng bị An Tâm Nhi cướp mất.
Tô Ly bỏ con tỳ hưu vào túi, rời khỏi “nhà” đã lâu ngày.
Buổi chiều mùa hè, không một chút cảm giác mát mẻ.
Không khí nóng đến méo mó, cả thành phố như một cái lò hấp.
Nếu trang điểm rồi ra ngoài, chắc một giây sau sẽ nhòe thành mặt quỷ.
Mấy cụ già ngồi hóng mát dưới gốc liễu vẫn còn bàn về chủ đề hiệu ứng nhà kính, không ngừng phàn nàn về cái nóng bất thường khủng khiếp của mùa hè năm nay.
Năm nay khí hậu thành phố Hải cực kỳ bất thường, đầu tiên là rét tháng ba, nhiệt độ tụt xuống âm mười mấy độ.
Không ít cây trồng, mạ non đều bị chết cóng.
Vào hè lại càng nóng hơn mọi năm, nhiệt độ cao nhất ban ngày lên tới bốn mươi sáu độ, mà giá trị cao nhất vẫn đang leo thang.
Mấy người không chịu được nóng hận không thể hai mươi tư tiếng ru rú trong phòng điều hòa mới tốt.
Những cụ già có kinh nghiệm đều bảo, đây là ông trời không vui nên thời tiết thất thường.
Nhưng bọn trẻ con đâu có quan tâm nhiều thế.
Chúng chỉ biết năm nay hè rất nóng, nhiều trường cho nghỉ tránh nóng, mỗi ngày đều được tan học sớm!
Thậm chí thi thoảng còn được nghỉ vài ngày, không phải đi học, sướng gần chết!
Thành phố này giáp biển, đa số người dân đều biết nước.
Từng tốp trẻ con ba năm đứa tắm biển, chạy nhảy trên bãi cát, tự do tự tại.
