Chương 5: Bán nhà gây quỹ
Ngưu Đại Bảo chưa kịp hiểu chuyện gì, theo bản năng đã chạy theo Tô Ly ra ngoài. Vừa chạy vừa ngoái đầu nhìn đống cá vương vãi đầy đất, trong lòng hơi lo. Nếu mình chạy mất, tối nay về cậu chắc chắn sẽ đánh mình. Cảm giác như thân thể lại bắt đầu đau nhức. Anh lại nhìn theo bóng lưng Tô Ly đang xa dần, không kịp suy nghĩ nhiều, không chút do dự đuổi theo.
Bên này, Ngưu Đại Bảo bị người ta mang đi, không nói đến việc nghỉ việc trái phép. Đống hàng hóa bị đập nát bét trên đất, biết kêu ai đây? Đây toàn là tiền! Cái thằng Vương Học Minh khốn nạn, phải đền tiền! Mấy người vội vàng gọi điện cho Vương Học Minh.
“Lão Vương, thằng Đại Bảo nhà anh bị người ta dẫn đi rồi, nửa ngày này tính là nghỉ không phép đấy, tiền lương tôi không phát đâu!”
“Lão Vương à! Còn một con nhỏ, phá hỏng hai xe cá trích xanh của tôi, nó nói nó là cháu gái anh! Anh phải đền tiền, ba mươi lăm nghìn, thiếu một đồng cũng không được!”
“Chỗ tôi hai mươi nghìn!”
“Nhà tôi còn hơn ba mươi nghìn tiền hàng, cũng bị phá hỏng rồi!”
“Chú Vương, nó còn bẻ gãy cây bút máy tôi dùng để ghi sổ! Hiệu American Eagle! Tám trăm! Bố tôi mới mua cho tôi đấy!”
“…”
Bình thường lúc rảnh rỗi ở tiệm của Vương Học Minh, Ngưu Đại Bảo thường được sai đến các sạp thủy sản khác trong chợ làm thêm. Ngưu Đại Bảo có sức khỏe, lại biết nghe lời, chịu khó, thế mà chỉ có hai trăm một ngày. Tiền lương còn thấp hơn một nửa so với giá thị trường, vì vậy bình thường khá nhiều tiểu thương muốn tìm Ngưu Đại Bảo làm thuê. Nhưng từ trước đến nay, dù làm cho nhà nào, tiền lương đều được chuyển thẳng cho Vương Học Minh, Ngưu Đại Bảo không một xu dính túi. Cùng lắm là lúc phụ việc được ăn thêm vài cái bánh bao to.
“Người nào? Đại Bảo đi theo người ta rồi?”
“Cháu gái?!”
Vừa nghe hai chữ 'nghỉ không phép', mặt Vương Học Minh tối sầm, vô cớ nghỉ việc chẳng phải ảnh hưởng thu nhập của mình sao? Đợi nó về, không đánh chết cái đồ ngu!
“Là một cô bé, mười sáu mười bảy tuổi, mắt tròn xoe, trắng trẻo sạch sẽ trông khá xinh, mặc đồng phục trường Hải Sa Nhất Trung.”
“Cô bé?”
“Một cô bé rất xinh?”
“Cô bé trường Hải Sa Nhất Trung!”
Nghe đến đây, đầu tiên hắn nghĩ ngay đến Tô Ly, phải công nhận đứa cháu gái hắn quả thực khá xinh, con nhỏ chết tiệt này hoàn toàn chọn những gen đẹp của cha mẹ mà thừa hưởng.
“Là cháu gái anh đúng không!” Đầu dây bên kia lại hỏi.
Vương Học Minh vội phủ nhận: “Không phải, chắc chắn không phải, tôi làm gì có cháu gái! Chỉ có một thằng cháu trai ngốc! Các anh bị lừa rồi!”
“Vương Học Minh, cái thằng chó má, đừng hòng chối! Đó là người nhà anh đấy!”
“Thật sự không phải cháu gái tôi, lừa các anh thì tôi ra đường bị xe tông!”
“Vương Học Minh, đừng lải nhải nữa, đền tiền! Chối là chết cả nhà! Mau đền tiền!”
“Vương…”
“Tút tút tút…”
“Con mẹ nó! Thằng chó này cúp máy!”
Đền tiền là không thể đền tiền! Cả đời này cũng không thể đền tiền! Nhưng cháu gái đúng là nhà mình, vậy chỉ còn cách chối bay chối biến thôi!
Cúp máy, Vương Học Minh lập tức gọi điện đến trường.
“Thầy Hoàng, tôi là cậu của Tô Ly, xin hỏi cháu còn ở trường không?”
“Ố ồ, cậu của Tô Ly hả? Anh đừng lo, cháu gái anh chắc vẫn đang trên đường về, giấy tiền nhất định sẽ đốt cho anh, cái gì nên có sẽ có, anh…”
“Khoan, cậu gì cơ?”
Thầy Hoàng: ( ´Д`)y━・~~
Hai người nói chuyện như vịt nghe sấm, giải thích một hồi lâu. Lúc này mới biết Tô Ly không còn ở trường.
“Tuổi còn nhỏ đã học đòi trốn học? Thật không ra thể thống gì!” Vương Học Minh bực mình cúp máy.
“Anh có biết nó xin nghỉ với thầy cô thế nào không?”
“Nói sao?”
“Nó nói cả nhà chúng tôi bị nổ gas chết hết rồi! Về chịu tang!!! Con nhỏ chết tiệt này, nó mong tôi chết đây mà!!!”
“Bây giờ anh mới biết sao?”
Ngưu Kim Hoa liếc xéo hắn một cái. “Tôi đã bảo anh ngay từ đầu, con nhỏ đó là loại sói hoang nuôi không quen!”
“Mười bảy tuổi đầu rồi, còn học hành gì. Đáng lẽ phải gửi vào nhà máy điện tử vặn ốc vít, kiếm tiền cho chúng ta vài năm, đợi hai mươi tuổi thì gả chồng cho xong. Vừa khỏi lo, lại còn thu được chút tiền thách cưới. Ở quê chúng tôi, mười bảy tuổi đã đẻ con rồi!”
Ngưu Kim Hoa vừa cười nhạt vừa xỉa răng: “Thằng Đại Bảo có thể giữ lại, một thân sức vóc, lại ngốc, dễ khống chế. Còn có thể dùng làm sức lao động miễn phí, con Tô Ly thì làm được gì? Con nhỏ đó là loại sói nuôi không quen, lắm tâm nhãn. Bao nhiêu năm rồi, cái kho nhỏ của nó giấu kín như bưng, anh là cậu ruột chắc cũng chưa thấy một xu nào nhỉ! Toàn phòng bị chúng ta thôi!”
Mặt Vương Học Minh đen như đáy nồi. Trong lòng cũng có chút giận đối với đứa cháu gái không biết điều này.
Cả hai vợ chồng chẳng thèm nhớ rằng, căn nhà họ đang ở, cửa hiệu họ đang dùng đều do cha mẹ Tô Ly để lại. Ngay cả tiền họ tiêu xài ăn uống, cũng là tiền bồi thường mà cha mẹ người ta để lại. Hai năm nay Tô Ly đi học, tiền học phí sinh hoạt, họ không cho một xu, đều do cô tự tiết kiệm, dùng tiền mừng tuổi trước đây để dành. Chỉ có chút tiền riêng đó mà vợ chồng họ cũng muốn moi ra. Lòng tham vô đáy.
Miệng thì nói chăm sóc con nhỏ của chị chưa thành niên, kết quả thế nào? Hút máu người ta còn chê vị không ngon! Mang dáng vẻ con người, nhưng việc người thì chúng chẳng làm cái nào!
Con nhỏ bỏ đi rồi. Vợ chồng họ cũng chẳng coi là chuyện to tát gì, một đứa nhỏ mười sáu mười bảy, lại còn dắt theo một thằng ngốc, có thể chạy đi đâu? Không cần tìm, qua hai ngày tiền tiêu hết, tự nhiên sẽ về thôi. Không về được thì càng tốt! Khỏi thêm hai miệng ăn ở nhà.
Vợ chồng họ tính toán kỹ lưỡng, chỉ thấy hai đứa chết ngoài kia là tốt nhất! Như vậy chúng mới có thể chính danh thừa kế di sản của chị và anh rể, không còn lo lắng gì nữa. Hiện tại như thế này, tuy di sản nằm trong tay mình, nhưng vẫn có người thỉnh thoảng nói móc nói qué. A Di Đà Phật, tốt nhất để hai thằng tạp chủng chết ngoài kia, đừng bao giờ về nhà này nữa.
Tối đó Vương Học Minh mơ một giấc mơ đẹp, có người gọi điện bảo hắn đi nhận xác…
Liên tiếp hai ba ngày, người trong chợ thủy sản đều thấy lão Vương có vẻ tâm trạng rất tốt. Gặp cả con chó cũng có thể cười hai tiếng. Nhưng sau một tuần, khi mấy tên xã hội đen cao to lực lưỡng xông vào nhà đòi thu nhà, họ mới biết mình sai lầm đến mức nào. Hối hận đến xanh ruột.
Tô Ly hành động cực nhanh. Dẫn Ngưu Đại Bảo rời đi xong, tối hôm đó liền tìm một công ty cho vay tư nhân, thường gọi là cho vay nặng lãi, vay thế chấp! Công ty tín dụng Chân Công Đạo?! Chính là chỗ này.
…
“Các cô? Vay thế chấp sao?”
Người đầy mặt thịt mỡ, ông chủ Hồ Quốc Cường ngậm xì gà to, đầy vẻ du côn: “Người lớn trong nhà đâu? Việc này các cô có thể quyết được?”
Tô Ly gật đầu: “Có thể quyết ạ. Bố mẹ đều chết, chủ hộ là anh trai tôi, đã hai mươi mốt tuổi, thành niên rồi!”
Hồ Quốc Cường lại nhìn cái đầu to bên cạnh Tô Ly: “Nó nói được?”
Ngưu Đại Bảo: “Nghe, lời em gái!”
“Được rồi, con nhỏ gan cũng lớn đấy!” Hồ Quốc Cường cười nhạt, gọi quản lý tới, dẫn hai người đi làm thủ tục cho vay.
Làm nghề này, nếu cái gì cũng câu nệ quy định, thì đều phải hút gió tây bắc. Hai đứa đó, đứa nhỏ e chưa thành niên, đứa lớn thì ngốc nghếch, rõ ràng thiểu năng trí tuệ. Nhưng thì sao, thủ tục đầy đủ là được rồi? Anh cần tiền, tôi cho anh. Chỉ là đến lúc đó, trả không nổi thì đừng trách tôi.
…
“Trước tiên, tuyên bố công ty chúng tôi là công ty cho vay hợp pháp, mọi thứ hợp lý hợp pháp.”
“Chủ hộ đăng ký sổ đỏ nhà và cửa hiệu là Ngưu Đại Bảo, xin hãy xuất trình chứng minh thư, vui lòng đọc kỹ hợp đồng thế chấp, sau đó ký tên, điểm chỉ…”
“Sau khi xác nhận không sai, công ty chúng tôi sẽ chuyển khoản vào tài khoản ngân hàng anh cung cấp với tỷ lệ 70% giá thị trường của căn nhà. Tổng cộng mười sáu triệu năm trăm nghìn tệ.”
“…”
“Cuối cùng, nhắc nhở anh hãy trả nợ đúng hạn, hợp tác vui vẻ! Hoan nghênh lần sau lại đến!”
Trả không nổi tiền thì dùng nhà cửa hiệu để bù. Nhà thu với giá bảy mươi phần trăm thị trường, bán đi bình thường, chênh lệch đã kiếm được mấy trăm vạn! Dù có trả tiền đúng hạn, tiền lãi cao họ cũng lời chắc không lỗ. Người làm ăn, tính thế nào cũng không lỗ.
Chỉ là họ không biết, trong tương lai gần, tiền kiếm được bằng mồ hôi nước mắt chỉ là một đống giấy vụn.
Thực ra nếu tìm môi giới bán nhà thì đương nhiên có thể lấy được nhiều tiền hơn, nhưng một là thời gian không kịp. Hơn nữa cô còn chưa đủ mười tám tuổi, cộng thêm vấn đề của Ngưu Đại Bảo, theo pháp luật thì không có ý thức tự chủ, người giám hộ của cả hai đều là vợ chồng Vương Học Minh. Đi con đường chính thống nhất định phải thông qua người giám hộ. Điểm này vô cùng bất lợi cho họ, một khi thông báo người giám hộ, vợ chồng Vương Học Minh sẽ biết tin. Nếu báo cảnh sát thì giao dịch nhà cửa không thể thành công dù sau cùng kiện tụng có thắng cũng cần thời gian. Mà thứ Tô Ly thiếu nhất bây giờ chính là thời gian. Cô phải dùng cách nhanh nhất để có tiền, mua vật tư.
