Chương 52: Cái thứ này đáng giá mười vạn tinh hạch?
Hai người về đến nhà, Tô Ly vừa mới ngủ dậy.
Đẩy cửa ra đã thấy cô ôm một quả dưa hấu vừa chín tới, dùng thìa to múc ăn.
Miệng đầy nước dưa.
“Đây là cái cô bảo sẽ lo cho chúng tôi á?”
“Em ơi, em cũng muốn ăn dưa!”
…
Nửa tiếng sau.
Ba người, mỗi người một cái thìa, xẻ nắp quả dưa ra, ba người ngả lưng trên sofa ôm phần dưa của mình, từng muỗng từng muỗng xúc ăn.
Sướng không gì tả nổi.
Quả dưa to bằng quả bóng rổ, vỏ xanh biếc, ruột đỏ thẫm, mát lạnh hơn tuyết, vị ngọt như mật.
Lại còn được ướp lạnh!
Nhất là trong cái mùa hè nóng nực này, cái lạnh ấy thấm tận tâm can.
“Chị à, quả dưa ngọt quá! Em muốn ở bên chị suốt đời luôn!”
“Cút! Em gái là của tao!”
“Ơ, chị à, đám zombie sáng nay tự nhiên biến mất, có liên quan tới chị không?”
Hàn Tín vừa ăn dưa vừa động não, nghiêng đầu cười hì hì nhìn về phía ai đó.
Tối qua mấy con phố ngoài tiệm tạp hóa chỗ họ trốn đầy nghẹt zombie.
Sáng nay dậy chỉ còn lèo tèo vài con.
Bình thường lượng zombie nhiều như vậy không thể tự nhiên giải tán được.
Trừ phi có ai đó cố tình dụ chúng đi.
“Cậu biết mèo chết như thế nào không?” Tô Ly liếc hắn một cái, nhe răng cười.
Thấy nụ cười đó, Hàn Tín lập tức nhớ tới giấc mơ tối qua.
Rùng mình một cái, sờ mũi, xích lại gần Ngưu Đại Bảo, cũng xem cuốn “A Sui Toàn Tập”.
Nói tới chuyện này, Tô Ly cũng hơi thắc mắc, nhiều zombie cấp một như vậy, cô còn định đợi mọi người ngủ hết thì thả huyết đằng ra hốt hết.
Nhưng ai ngờ vừa thả huyết đằng ra, chưa kịp ăn no, đám zombie đó như bị thứ gì đó triệu hồi, chạy mất.
Dù chuyện này không liên quan gì tới cô.
Nhưng để giữ phong cách, Tô Ly vẫn mặt dày mặc nhiên nhận, lướt qua chủ đề.
Tuy nhiên cô luôn cảm thấy chuyện này có liên quan tới kẻ luôn rình mò mình trong bóng tối.
Tất cả mọi thứ đều bắt đầu từ bệnh viện đó.
Tô Ly hạ quyết tâm, hôm nào đó phải lại thăm bệnh viện đó một lần nữa.
Tối đến, cô lấy từ không gian ra ít sườn đông lạnh và thịt gà, cùng khoai tây, rau xanh giao hết cho Hàn Tín.
Làm một nồi sườn hầm khoai tây và gà xào cay, cà tím om dầu, canh cà chua trứng.
Mấy người ăn cơm xong thì nghỉ.
Đúng vậy, đội này thức ăn đựng bằng chậu. Vì Tô Ly và Ngưu Đại Bảo ăn khỏe, Hàn Tín dẫu sao cũng từng là một thằng béo, miệng ăn cũng chẳng nhỏ.
Xào nấu toàn cả chậu, nuôi kiểu này thường dân chẳng nuôi nổi.
Khi màn đêm buông xuống, xung quanh hoàn toàn tĩnh lặng.
Trước đây thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng đập nồi vỡ bát cãi nhau trên dưới, giờ chỉ còn tiếng gầm rú trầm thấp của zombie.
Ai trốn được thì đã trốn ra ngoài rồi.
Trong thành phố này chắc chẳng còn lại bao nhiêu người sống sót.
Nhưng tương phản, số lượng zombie bên ngoài tăng lên đáng kể.
Tô Ly quyết định tối nay nghỉ, không muốn ra ngoài “săn bắn” nữa, bèn vào không gian, ngâm mình trong vũng nước.
Sau đó chặt bỏ mấy cành cây mọc che khuất bậc thềm trước nhà tranh, dọn dẹp sạch sẽ.
Dường như cảm nhận được Tô Ly tới, một con sâu béo trắng phau lảo đảo từ dưới hầm chui ra, không phải Tiểu Lạt Kê thì là ai.
Phía sau còn theo một con chó nhỏ lông xanh, khoan… chó nhỏ màu xanh?
“Đây là?”
Tô Ly ngồi trên bậc thềm chỉ vào con chó xanh không biết nên nói thế nào.
Cô chỉ nghe nói rùa lông xanh, chưa từng nghe chó lông xanh?
Hôm nay không những nghe mà còn thấy tận mắt.
Tiểu Lạt Kê thở dài, xích lại nằm cạnh Tô Ly, con chó lông xanh phía sau cũng đi theo.
Nó liếc mắt hai chấm đen ra sau, vẻ mặt bất đắc dĩ nói.
“Là quả trên cây trời đó, nó hấp thụ linh khí trong không gian hóa hình, giống như em thành linh thú hộ không gian. Nhưng hôm hóa hình, có một con chó nhỏ tới suối uống nước, thế là nó tạo hình theo con chó đó.”
Nghe thật huyền ảo, quả trên cây mà có thể hóa hình, chẳng thành yêu quái à?
Cây nhân sâm trong Tây Du Ký?
Thứ này chắc ăn được nhỉ…
Nhưng nghĩ lại, thế giới này có zombie, thú biến dị, không gian, sâu biết nói, lại có cả cô trọng sinh, thêm một cây yêu quái cũng có gì lạ.
Nghĩ vậy, cô không nhịn được nhìn kỹ con chó nhỏ, ngoại trừ màu sắc ra thì con chó tròn tròn mũm mĩm chạy theo sau A Vượng, nghiêng đầu, đôi mắt long lanh chớp chớp tò mò nhìn Tô Ly.
Tai cụp ngoan ngoãn, mắt ươn ướt, thân hình mập mạp, chân ngắn tũn, đi lại như quý ông dạo bước.
Nhìn dáng vẻ y hệt một con Golden màu đột biến, chẳng lẽ hôm đó tới uống nước là một con Golden?
Tô Ly nhớ mình không nuôi giống chó này trong không gian mà?
“Nó hóa hình lúc nào?”
“Sáng nay.”
“Ngoan nào, lại đây, để chị ôm một tí ~ hê hê”
Tô Ly vớ lấy con chó nhỏ, dùng tay nhào nặn cơ thể mềm mại của nó, con chó như cũng cực kỳ thân thiết với Tô Ly, vặn mình để cô tùy ý vuốt ve, vẻ mặt cực kỳ hưởng thụ.
Con chó xanh đang sướng.
Bỗng thấy trước mắt tối sầm, Tô Ly há to miệng chụp vào đầu nó, oà một cái cắn xuống.
Con chó xanh: Ủa?
(;´༎ຶД༎ຶ`)
Đau đau đau! Đầu đau quá!
“Oà! Gâu gâu gâu! Ủa! Gâu gâu!”
Con đàn bà này cắn đầu nó!
Cứu với!
Gâu!
“Chủ nhân, ngon không…” Tiểu Lạt Kê nằm bên cạnh, mắt sáng lấp lánh.
Dường như chỉ cần Tô Ly gật đầu nói ngon, nó sẽ lập tức lao tới!
Tao coi mày là anh em, mà mày định cắn tao!
Con chó xanh giãy giụa đau đớn, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.
“Phì phì phì!”
Tô Ly cắn một miệng lông chó, “Hóa ra không phải nhân sâm quả, cảm giác y hệt chó thật!”
Tiểu Lạt Kê thất vọng thở dài: “Già ~ tưởng ăn được cơ ~”
Tô Ly thất vọng thả con chó xuống đất, an ủi vỗ vỗ đám lông chó trên đầu nó đã bị nước dãi làm ướt.
“Xin lỗi nha, em dễ thương quá, chị chỉ thấy em thơm thôi ~”
“Gâu gâu gâu?” Cô rõ ràng muốn ăn tôi!
Tiểu Lạt Kê: “Chủ nhân chỉ muốn cắn nhẹ một miếng, thử xem cảm giác thôi! Cô ấy không ăn thịt chó đâu!”
“Gâu ư ư ư ư ư ư! Oà ư ư ~ gâu gâu ~”
Tại sao lại không ăn thịt chó! Coi thường ai đấy? Chó thì sao? Không thơm bằng thịt lợn hả!
Con chó xanh: Lật bàn (╯‵□′)╯︵┻━┻
Tiểu Lạt Kê: Quả tinh này não có vấn đề.
Tô Ly: Quả tinh này não chưa phát triển hoàn chỉnh…
Một lát sau.
“Nhóc à, mày chưa có tên đúng không, để chị đặt cho một cái nha…”
Tô Ly vừa dứt lời, Tiểu Lạt Kê lập tức mở miệng: “Nó tên A Vượng!”
Ơ~
Tô Ly quay đầu nhìn nó: “Mày đặt à?”
Tiểu Lạt Kê đắc ý vểnh hai chiếc râu lên: “Đương nhiên, tao đặt! A Vượng rất thích cái tên này! Đúng không?”
Câu cuối cùng lại nói với con nhỏ trong tay cô.
Tô Ly đang định nói nó không hiểu, thì cúi đầu thấy con chó nhỏ trong lòng gật đầu đầy nhân tính.
“Gâu gâu gâu!”
“Chúng mày có thể giao tiếp, nó nghe hiểu mày nói?” Tô Ly kinh ngạc.
“Đúng vậy, cùng là linh không gian, chúng tôi tâm linh tương thông! Nó cũng nghe hiểu chị nói, chỉ là không thể trả lời thôi. Nhưng em có thể nói hộ nha!” Tiểu Lạt Kê gật đầu.
Nói đến đây, con sâu này kiêu ngạo nhìn Tô Ly.
“Còn nữa, chị không phát hiện không gian có biến hóa gì sao?”
Biến hóa gì?
Tô Ly nghi hoặc đứng dậy, nhìn quanh một vòng, vừa nhìn đã đờ cả người!
Không gian lại lại lại to ra rồi!
Vốn dĩ không gian rộng chí ít nghìn dặm, nay rộng gấp đôi không chỉ, lúc đầu chỉ bằng một ngôi làng nhỏ, giờ trong không gian sông núi hồ nước đều có, càng giống một hệ sinh thái hoàn chỉnh.
Nhưng đồng thời gia súc gia cầm trong không gian cũng giảm đi nhiều.
Không trách cô vừa vào đã thấy không gian sao yên tĩnh thế?
“Sao lại thế này?”
Tô Ly vội vàng lên tiếng hỏi.
“Mấy hôm trước cây huyết đằng xao động, trào ra nhiều chất lỏng ăn mòn rất mạnh, lúc đầu em còn tưởng không gian sắp bị hủy.
Sợ quá xì ra quần luôn!
Nhưng không ngờ, những mảnh đất bị chất lỏng ăn mòn lại mọc lên cực nhanh, kết giới không gian cũng lùi ra xa nhiều.
Em tưởng không gian thăng cấp kết thúc rồi.
Ai dè phạm vi nó cứ tiếp tục mở rộng!
Giờ khắp không gian sinh mệnh lực còn thịnh hơn trước!
Mấy chất lỏng đó ẩn chứa vô hạn sinh cơ!”
“Còn thúc sinh A Vượng nữa!
Nhưng không gian đột nhiên mở rộng, linh khí bây giờ không đủ để duy trì trạng thái bình thường, nên chị phải nhanh chóng bổ sung linh lực cho không gian!
Theo đổi tính từ linh thạch tốt nhất chị từng ném vào không gian hiện tại, chí ít cần mười vạn viên linh thạch!”
“Linh thạch” trong miệng Tiểu Lạt Kê chính là tinh hạch zombie Tô Ly thường ném vào không gian cho nó hấp thu.
Còn tinh hạch tốt nhất cô từng ném vào, cũng chỉ tới tinh hạch của zombie biến dị cấp một và thú biến dị.
Mười vạn viên tinh hạch cấp một?
Con lừa sản xuất cũng không bị sai khiến chết mệt thế này chứ!
Nghĩ tới đống tinh hạch chất thành núi.
Tô Ly tay run lên, vứt con chó đi.
“Bẹp ~”
A Vượng chổng bốn chân ngã lăn đất.
“Gâu gâu gâu gâu!”
Cục thịt tròn quay mấy vòng trên đất, lại chạy lẫm đẫm tới cọ vào ống chân Tô Ly, ngước cái đầu xanh tròn quay lên nhìn Tô Ly bằng đôi mắt long lanh.
Dễ thương cái con mẹ mày!
Đáng yêu cái con mẹ mày!
Đột nhiên bảo cô kiếm nhiều tinh hạch thế này!
Cả thành cộng lại chắc cũng chỉ chừng đó zombie cấp một trở lên!
Tô Ly gào thét trong lòng.
Nhưng gào thét thì gào thét, không gian lớn hơn thế này, với cô là chuyện tốt mà!
Không ngờ cây kia thần kỳ thế!
Nếu nói không gian vốn như một nông trại hiện đại, thì không gian bây giờ y hệt một khu rừng nguyên sinh!
Ion âm bùng nổ có khác nào!
Ngoại trừ phạm vi trăm dặm quanh sân nhỏ như thể đặc biệt hình thành vòng bảo hộ.
Bên ngoài vòng toàn cây cao che trời!
Cô xa xa đã thấy một con hổ to đùng thùng thình đi qua giữa rừng.
… Cô, dường như chưa mua hổ thả vào không gian bao giờ nhỉ…
Thứ này người thường cũng không mua được mà!
Cô là công dân tuân thủ pháp luật!
Cái này cũng có thể tiến hóa ra được ư?!
Cây này rốt cuộc là bảo bối gì thần kỳ thế!
Nhưng không gian lớn hơn, cô lại phải trả món “vay” mười vạn tinh hạch khổng lồ.
Hỏi rõ Tiểu Lạt Kê mấy chuyện khác cần chú ý, lại kiểm tra vật tư dưới hầm quả thực không vấn đề, Tô Ly cũng rời không gian.
Mau mau đi kiếm gạch trả nợ thôi!
