Chương 59: Tặng em hoa nè
Tô Ly giãy giụa một lúc.
Nếu mày nhất quyết muốn, thì tao cho mày vậy!
Cô nhẫn nại cầm hai đoạn đầu hành lá đã dùng qua đưa cho dây leo.
“Nè, cho mày.”
Ai ngờ dây leo lại lùi ra sau.
Nó lắc lư thân mình.
“Không phải mày muốn cái này à?”
Không hiểu sao, Tô Ly thở phào nhẹ nhõm.
Cô vội vứt đồ trong tay vào thùng rác, rồi rửa tay.
“Thế mày muốn gì?”
Tô Ly ngồi xổm trên nắp bồn cầu, đoán ý của nó.
Cô cầm khăn mặt: “Mày muốn cái này à?”
Dây leo lắc đầu.
Cô cầm cốc đánh răng: “Mày muốn cái này à?”
Dây leo tiếp tục lắc đầu.
Chưa kịp để tay cô với tới xà phòng.
Dây leo bỗng từ từ nghiêng người, tiến lại gần cô.
Đầu nhọn của dây leo lại gần.
Nó chạm vào mũi cô.
Rồi chỉ vào đống hành lá trong thùng rác.
Sau đó.
“Bốp~”
Một bông hoa nhỏ màu phấn phấn trắng từ đầu cành nhú ra.
“Bốp~”
Lại thêm một bông.
Tô Ly cắn ngón tay suy nghĩ hồi lâu, hình như hơi hiểu ý nó.
Cô chỉ vào hai bông hoa nhỏ.
“Mày muốn tặng chúng cho tao?”
Dây leo làm động tác gật đầu.
Tô Ly nuốt nước bọt khó khăn.
Có chút do dự.
“Mày không phải là định dùng chúng thay hành lá… cắm… vào lỗ mũi tao đấy chứ…”
Dây leo lại dùng bông hoa nhỏ chạm vào đầu mũi cô.
Tô Ly: !!!!!!!
Được câu trả lời khẳng định.
Trong lòng Tô Ly bỗng dâng lên nỗi phẫn uất.
Tao đã gây nghiệp gì chứ!
Anh ruột nói tao chết cũng chẳng sao.
Đàn em số một suốt ngày chỉ toàn ra mấy bài thuốc vớ vẩn!
Đàn em số hai, mới gặp mặt ngày đầu đã cắn tao!
Cây huyết đằng dung hợp còn muốn cắm hoa vào mũi tao!
Tô Ly bỗng cảm thấy tủi thân.
Mắt đỏ hoe, nước mũi cũng chảy ra.
Mẹ nó chứ!
Con gái người ta khóc là hoa lê dính mưa!
Sao tao khóc lại chảy đầy nước mũi!
Hu hu hu~
Thấy cô đột nhiên khóc lóc thảm thiết.
Dây leo nghiêng thân, thò qua.
Dường như không hiểu sao cô lại đột nhiên khóc.
Nhìn chằm chằm một hồi, vẫn khóc.
Dây leo bên cạnh lặng lẽ nhổm dậy, đầu cành thò sang.
“Chuých~?”
Đầu cành nhẹ nhàng chọc vào má Tô Ly.
Mềm mại quá?!
Lá của dây leo run lên vì phấn khích.
Nó lại chọc vào má bên phải.
Mềm mại!
Ấm áp!
Bên này cũng mềm mại!
Oa! Chỗ này siêu mềm!
“Tránh ra mà!”
Tô Ly phát một cái đập vào cành dây đang chọc chọc vào mặt mình.
Không thấy chị đang khóc như chó à, còn cứ chọc chọc chọc!
Chọc chị mày à!
Chị nổi giận rồi đấy~
Dây leo khựng lại.
“Bép” một tiếng, nó nằm bẹp xuống đất, bất động.
Lá trên người rũ rượi.
Không hiểu sao.
Tô Ly lại nhìn thấy sự buồn bã từ một cọng dây leo?!
Đậu má!
Có cần huyền ảo thế không?
Cô dùng ngón chân đá vào cọng dây leo đang giả chết.
Dây leo chầm chậm vặn mình, đổi hướng.
Hai chiếc lá che lên hai bông hoa trên đầu, không động đậy.
Giận thật rồi.
Cây huyết đằng này tính cách sao mà trẻ con thế.
“Này.”
Tô Ly ngồi xổm xuống, “Xin lỗi nhé, có phải vừa rồi tôi đánh đau cậu không? Tôi không cố ý.”
Cô rất chân thành xin lỗi.
Cú vừa rồi, hình như hơi nặng tay.
Rụng mất hai cái lá.
Cô nhặt chiếc lá rơi bên cạnh, ấn vào thân dây leo mấy cái.
Quả nhiên, không dính được.
Dây leo chầm chậm ngẩng đầu lên, hai lá xòe ra.
Đầu cành mang theo hai bông hoa, kiên trì đưa đến trước mũi Tô Ly.
???
“Tôi xin lỗi rồi mà cậu vẫn muốn cắm mũi tôi à?!”
Dây leo lại tiến gần thêm.
“Thôi được, ai bảo tôi đánh cậu trước.”
Tô Ly cố nén nước mắt.
Vẻ mặt sắp khóc sắp cười, cô đưa tay ra ngắt hai bông hoa.
Sáng nhét hành lá vào lỗ mũi!
Chiều lại cắm hoa!
Tội nghiệp cái lỗ mũi, nó có phải bình hoa đâu!
Cô đã có thể tưởng tượng cảnh.
Mình cắm hai bông hoa nhỏ trong lỗ mũi bước ra khỏi phòng tắm.
Sẽ bị chế nhạo thảm thương thế nào.
Hu hu, hình tượng sụp đổ rồi!
Mình là đại lão điên khùng, đâu phải thằng ngốc!
“Ủa?”
“Thơm ghê?”
Tô Ly bỗng hít mũi, ngửi thấy một mùi thơm thấm vào tim phổi.
“Mình ngửi thấy mùi rồi, mũi không tắc nữa!”
Rõ ràng vừa nãy ăn đậu phụ thối còn không ngửi thấy mùi, vậy mà giờ lại ngửi được mùi hoa.
Là mùi hương hơi giống hoa đỗ quyên!
Nhưng lại khác, mát lạnh, còn có một thứ thanh khiết khó tả.
“Hai bông hoa nhỏ này là để chữa cảm cho tôi à?”
Tô Ly cười, hít một hơi thật sâu mùi hoa.
“Cảm ơn cậu, cậu tốt quá!”
Cô vui vẻ hít hà mùi hoa, sờ nhẹ lên cành của dây leo.
“Bốp~”
Chỗ được thiếu nữ chạm vào, bỗng nhiên lại nhú ra một bông hoa trắng nhỏ.
Rồi từ từ bên trong thấm ra màu đỏ.
Biến thành bông hoa nhỏ màu phấn.
“Oa~ cậu còn đổi màu được cơ à?”
“Cậu giỏi quá!”
Tô Ly ngạc nhiên nhìn bông hoa nhỏ mới nhú ra, cúi sát vào ngửi.
“Bông này hình như thơm hơn!”
“Màu càng đỏ càng thơm đúng không?”
Khi Tô Ly lại gần.
Dây leo run rẩy cả người tại chỗ.
“Bốp~”
“Bốp~”
“Bốp~”
Từng bông hoa hồng nhỏ nối đuôi nhau mọc ra.
Hai bông hoa trên tay cô, sau khi ngửi vài lần, theo mùi hương tan biến, hoa từ từ biến mất trong không khí.
Tô Ly sững người.
Hết rồi?
Biến mất không còn tăm hơi, không để lại một dấu vết gì.
Nhưng bệnh cảm của cô hình như cũng đỡ hơn nhiều, mũi không tắc nữa, nước mắt không chảy, sốt cũng hạ.
Dây leo lơ lửng giữa không trung giờ đã mọc đầy hoa nhỏ.
…
Tô Ly ở trong nhà vệ sinh mãi không ra.
Hàn Tín hơi lo.
Không phải sốt đến ngất đấy chứ!
“Cộc cộc cộc!”
“Tô Ly, cô rơi xuống bồn cầu à? Còn sống thì kêu một tiếng đi!”
“Chít!”
Tô Ly đúng là kêu một tiếng “chít”.
Người gõ cửa ngoài kia nghe thấy, yên tâm bỏ đi.
“Ở trong nhà vệ sinh lâu thế rồi, tôi cũng phải ra ngoài thôi, cảm ơn hoa của cậu nhé.”
Tô Ly vẫy tay chào dây leo, chuẩn bị ra ngoài.
“Cậu về không gian trước đi, lát tôi ra thăm cậu nhé?”
Dây leo gật đầu.
Cô xoay người định mở cửa.
Bỗng nhiên, tay trái bị thứ gì đó móc vào.
Cúi đầu nhìn.
Là một sợi dây leo nhỏ.
Nó móc vào lòng bàn tay cô.
Một bó hoa nhỏ màu phấn trắng, nhét vào tay cô.
Khoảng mười bảy, mười tám bông, hoa hồng hoa trắng đều có, rất đẹp.
Dây leo còn thắt một chiếc nơ xinh xắn.
“Chuých~”
Một bông hoa nhỏ thò sang, “chụt” một tiếng lên má cô, hoa càng đỏ hơn.
Tặng em hoa nè~
