Chương 65: Hoa ăn thịt người mặt to
Bảy giờ sáng.
"Rầm!"
Hàn Tín đang mơ đẹp thì cảm thấy người nặng trĩu, trong khoảnh khắc có cảm giác nghẹt thở như bị núi Thái Sơn đè lên.
Anh ta giãy giụa mở mắt.
"Mẹ kiếp! Ngưu Đại Bảo mày ngủ không thể ngoan một chút được à?!"
"Lại rơi xuống rồi!"
"Mày định đè chết tao à!"
Anh dùng hết sức bình sinh, đẩy "một đống thịt" trên người ra.
Chân tay đạp tới, trườn ra ngoài.
Ngưu Đại Bảo mơ màng bị anh đạp một cước, nhưng chẳng ảnh hưởng gì đến giấc ngủ của hắn.
Hừ hừ lăn qua, lại ngủ tiếp.
Từ khi trong nhà có thêm một con thây ma vương, Hàn Tín không dám ngủ một mình một phòng nữa.
Mặt dày dọn qua, chen chung với Ngưu Đại Bảo.
Ngủ dưới đất!
Nhưng không ngờ tên này như tự động trang bị hệ thống tấn công định vị từ xa.
Dù ngủ dưới đất chỗ nào.
Mỗi sáng vẫn chính xác bị người rơi từ trên giường xuống đè trúng.
Đừng hỏi vì sao có lúc ngủ xa vậy mà vẫn bị đè.
Anh cũng không hiểu.
Sao một người trong lúc ngủ lăn từ giường xuống, lại còn có thể phản xạ có điều kiện lộn một vòng nhỉ?!
Và lần nào cũng nhất định đè lên người anh!
Nhắm mắt cũng tìm được đệm thịt.
Kỹ năng này, đỉnh thật!
...
……
"Á!!!!!!!”
Sáng nay bắt đầu bằng một tiếng thét chói tai.
Hàn Tín ông mông chạy ra khỏi nhà vệ sinh, chạy về phòng, quay tay đóng cửa!
Một mạch.
"Thứ quái quỷ gì đó!"
Hàn Tín hoảng hồn dựa lưng vào cánh cửa, mông chảy máu đầm đìa, đau quá!
Sáng sớm đi vệ sinh, đang rặn hăng say, bỗng nhiên mông đau dữ dội.
Quay đầu nhìn, là một bông hoa!
Bông hoa to bằng cái chậu rửa mặt, đang há miệng rộng như chậu máu, cắn vào mông anh!
"Mẹ kiếp, thời nay hoa cũng biết ăn thịt người!"
"Không đúng, làm sao nó vào được?!"
"Anh Đại Bảo! Đại Bảo! Ngưu Đại Bảo!"
Hàn Tín kéo quần lên, không kể vết thương trên mông, vội gọi Ngưu Đại Bảo.
Nhưng Ngưu Đại Bảo ngủ chết dí, gọi mãi không tỉnh!
Phải rồi, còn có A Ly, cô ấy có gặp nguy hiểm không?
Bông hoa đó nhìn là biết không ăn chay, toàn răng, như đinh thép!
A Ly, không bị nuốt chửng đấy chứ!
Nếu bị nuốt, hy vọng dạ dày nó không tốt.
Nhất định phải tiêu hóa chậm một chút! Vậy moi ra vẫn có thể cứu kịp!
Nghĩ đến đây, anh gấp quá liền ra chiêu móc hầu bao!
Ngưu Đại Bảo "oẳng" một tiếng nhảy dựng lên, trong nháy mắt tỉnh táo.
Ôm lấy hạ bộ kêu đau.
"Lão Hàn mày làm gì vậy!"
"Của quý của tao, đau quá!"
"A, bên ngoài, bên ngoài có hoa ăn thịt người! Hoa ăn thịt người biến dị!"
Hoa ăn thịt người?
Ngưu Đại Bảo ngẩn ra, bỗng thấy trên quần Hàn Tín chi chít máu.
"Mày có nằm mơ không? Ở đâu ra hoa?"
Hắn ngó quanh, trong phòng mọi thứ bình thường.
Không thấy hoa ăn thịt người nào.
Chỉ thấy lão Hàn ôm mông mặt đầy đau khổ.
"Lão Hàn, có phải mày lại bị bệnh trĩ không?"
"Đã bảo mày đừng ăn trộm bim bim của A Ly, kết quả, lại nứt ra rồi chứ gì!"
"Trĩ cái con khỉ! Có hoa ăn thịt người thật, ở ngoài kia!"
Hàn Tín cuống cuồng kéo Ngưu Đại Bảo, trèo lên cửa, cẩn thận hé một khe nhỏ.
Ngưu Đại Bảo nhìn qua khe cửa, phòng khách trống hoác.
Không ai, cũng không có hoa ăn thịt người.
"Lão Hàn, không có mà, tao không thấy gì..."
Ngưu Đại Bảo nói, bỗng nhiên cảm thấy có gì đó chạm vào ống quần.
Cúi đầu nhìn, một bông hoa mặt to đầy máu đang ngước lên nhìn hắn.
Thứ chạm vào chân hắn, là cuống của bông hoa này.
Bông hoa này, xấu không thể tả, đội hai cái môi xúc xích, tuy không có mắt, nhưng Ngưu Đại Bảo biết.
Nó đang nhìn hắn!
"Hoa...?"
Ngưu Đại Bảo hơi ngỡ ngàng, lẩm nhẩm, sau đó vội vàng...
"Rầm!" đóng cửa.
"Lão Hàn, thật có hoa ăn thịt người! Mặt đầy răng! Kinh quá!"
"A Ly! A Ly vẫn còn ở ngoài?!"
Ngưu Đại Bảo hồn bay phách lạc.
Chợt nhớ ra Tô Ly vẫn còn ở ngoài.
Không chút do dự, rút từ dưới gầm giường ra một cây dùi cui răng nhọn tự chế, kéo cửa, xông ra!
Hàn Tín kích hoạt chế độ lửa, toàn thân bốc cháy, theo sát phía sau.
Trận chiến dường như sắp bùng nổ!
Kéo cửa, cả hai người đều sững sờ.
Ngơ ngác nhìn Tô Ly vừa từ phòng đi ra.
Ngưu Đại Bảo gãi đầu, hơi không hiểu tình hình.
Tô Ly vẻ mặt chưa tỉnh ngủ, lơ mơ bước qua phòng khách.
Tay phải nắm cuống của bông hoa ăn thịt người, như đang bóp cổ, kéo nó đến ghế sofa.
Bông hoa to bằng cái chậu, như đầu hàng, rũ rượi.
Cái miệng xúc xích với cái lưỡi dài ngoẵng lòng thòng lúc lắc trong không khí.
"Phụt!"
Ngọn lửa trên người Hàn Tín tắt.
Anh vội vơ một cái áo mặc vào, tránh bị khỏa thân.
Vừa dùng dị năng lửa, người liền bị đốt trần trụi, mấy cọng tóc vừa mới mọc lại cháy sạch.
Thành thạo thay quần áo.
Lại vội vã quay lại phòng khách.
"A Ly, đây là... cái gì vậy?"
"Lão đại, đây là hoa ăn thịt người hả?"
"Đây là một người bạn nhỏ tặng quà cho tôi. Hoa ăn thịt người? Chắc có thể tính là thế."
Tô Ly thả mình trên ghế sofa, nhéo những cánh hoa dày trên đầu của hoa ăn thịt người.
Công nhận, tuy hoa xấu không tả.
Nhưng cảm giác cánh hoa, mềm mềm đàn hồi, rảnh rỗi bóp rất giải tỏa.
Chỉ sau một đêm, Tô Ly đã yêu thích cảm giác này.
Hai người nghe câu trả lời của cô, mỗi người một vẻ.
Ngưu Đại Bảo vừa nghe là do Tô Ly mang về, lập tức buông lỏng cảnh giác.
Choang một tiếng quăng dùi cui xuống đất, lập tức chấp nhận bông hoa này.
Đưa tay cũng học Tô Ly nhéo cánh hoa.
Lại bóp miệng hoa, móc răng bên trong.
Đến cả lưỡi cũng bị hắn thắt nút.
Như một đứa trẻ không biết sợ!
"Miệng không ngừng phát ra thán phục."
"Oa, mềm quá, A Ly, cánh hoa của nó vừa mềm vừa dày! Có thể làm gối rồi!"
"Nhiều răng ghê! Trong miệng nó toàn răng, tổng cộng có ba hàng răng! A Ly, tôi có thể mượn nó một cái răng để thay chiếc răng sâu của tôi không?"
"Lưỡi nó dài quá, có thể làm lưỡi bò om tương!"
"Sao nó lại tha một cái đầu lâu chạy khắp nơi? Đây là mẹ nó à?"
"..."
Hoa ăn thịt người tiền sử: ???
Hàn Tín dùng dị năng lửa, vết thương trên mông dưới nhiệt độ cao đóng vảy, cũng không chảy máu nữa.
Chỉ còn hơi đau.
Anh ôm mông ngồi xổm xuống, chăm chú nhìn bông hoa ăn thịt người đột ngột xuất hiện này.
Mặt chậu, môi xúc xích, hình dáng hơi giống hoa hướng dương biến dị.
Dưới hoa là hai chiếc lá xanh, và cuống dài, cùng hệ thống rễ nhúc nhích như xúc tu bạch tuộc.
Trên rễ còn kéo theo một cái đầu lâu.
Giống như ốc mượn hồn.
Đây là chậu hoa của nó?
Anh giơ ngón cái về phía Tô Ly.
"Lão đại đúng là lão đại!"
"Bông hoa xấu như vậy mà cũng gặp được."
"Ngoại hình này, một chữ, tuyệt!"
Chuyện "người bạn nhỏ tặng" thế này, Hàn Tín tuyệt đối không tin.
Thời buổi này, còn thịnh hành tặng một bông hoa nhỏ à?
Huống hồ đây là hoa ăn thịt người cơ mà?
Ai có thể tùy tiện đem ra tặng?
Cho dù thu phục cũng không phải chuyện dễ dàng!
"Đúng rồi, nó cắn mông tôi! Suýt cắn mất một miếng thịt!"
Buông lỏng cảnh giác, Hàn Tín nhận ra mình chưa báo thù.
Vội vàng mách tội.
"Tôi đang đi vệ sinh bình thường, nó bất ngờ cắn vào mông tôi!"
"Cắn cậu?"
Tô Ly nhíu mày, ánh mắt nhìn bông hoa mặt to trên đùi mình đang giả chết.
"Mày cắn người à?"
"Hình như tao đã dặn mày, không được cắn người trong nhà."
"Ríu rít, líu lo...*&%#@*..."
Tuy giọng chủ nhân rất dịu dàng, nhưng hoa ăn thịt người theo bản năng cảm nhận được sát khí.
Bỗng nhiên đứng thẳng dậy, hai chiếc lá xanh làm tay, bắt đầu vội vã ra hiệu.
Vừa ra hiệu vừa phát ra âm thanh "ríu rít líu lo".
Hàn Tín và Ngưu Đại Bảo xếp hàng ngồi xổm cùng nhau.
Vẻ mặt khâm phục nhìn bông hoa ăn thịt người đang dùng chân tay ra hiệu nhanh chóng.
Bông hoa này, lại thông minh như vậy?!
