Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tôi Trọng Sinh Ở Tận Thế Và Chọn Cuộc Sống Thảnh Thơi > Chương 83

Chương 83

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 83 có bản audio.

Chương 82: Muốn thì một tên cũng không giết, đã giết thì không chừa một mống

 

Hàn Tín đứng đằng xa bịt miệng suýt bật cười thành tiếng.

 

Ngưu Đại Bảo như bị chó cắn, giật bắn người lên!

 

Lăm súng xả đạn liên hồi!

 

Không hề do dự.

 

Tiếng súng chói tai, tiếng la hét, tiếng chửi rủa.

 

Ù ù bên tai.

 

Ngưu Đại Bảo thấy chân hơi yếu, đầu óc choáng váng.

 

Đám người kia chẳng có sức phản kháng, như đàn cừu chờ chết.

 

Trước đây cũng có người chửi hắn, nhưng mỗi lần chỉ một hai tên.

 

Hôm nay cả đám dùng hơi tàn chửi rủa, nguyền rủa hắn.

 

Chúng dùng những từ thô tục nhất chửi gia đình hắn!

 

Dùng ngôn ngữ bẩn thỉu nhất sỉ nhục A Ly đã ra đi.

 

Nhưng tại sao?

 

Rõ ràng là bọn chúng sai trước!

 

Là bọn chúng muốn không công mà hưởng!

 

Là bọn chúng định cướp thành quả chiến thắng của chúng ta!

 

Bọn chúng mang súng ống đến trước mặt A Ly, đe dọa cô ấy, bắt nạt cô ấy!

 

A Ly nói không sai, làm sai thì phải chịu phạt!

 

Mỗi phút 6000 viên đạn, tốc độ bắn cao đến mức nòng súng biến thành vật tư tiêu hao một lần.

 

Sau hơn hai phút xả đạn hết công suất, nòng súng phế luôn.

 

Hàn Tín thấy tình hình không ổn, vội xông lên.

 

Túm lấy cánh tay Ngưu Đại Bảo.

 

Ngưu Đại Bảo đỏ mắt, vung súng đập lại, một phát này ít cũng phải mấy trăm cân!

 

Suýt thì Hàn Tín không kịp né, chết ở tuổi hai mươi ba.

 

“Ngưu Đại Bảo! Mày điên à!”

 

“Tỉnh lại mau!”

 

“Còn mơ màng nữa, lát Tô Ly đến cho mày một cú tát vang dội đấy!”

 

“A Ly…?”

 

Nghe hai chữ Tô Ly, Ngưu Đại Bảo chợt tỉnh.

 

Lắp bắp nhìn người trước mặt.

 

“Lão… lão Hàn, xin lỗi nhé, tao không cố ý, đừng nói với A Ly. Tao không muốn ăn đòn!”

 

“May mà mày còn một viên đạn, không thì năm sau hôm nay là giỗ tao rồi!”

 

“Lần sau đừng thế nữa! Mẹ kiếp, mày đúng là khắc tinh của tao!”

 

Hàn Tín chửi ầm lên, giật khẩu súng trên tay Ngưu Đại Bảo.

 

Sợ hắn lúc nào lại phát điên, cho mình một phát nữa.

 

Lỡ mà không kịp né.

 

Theo tính khí của Tô Ly thì năm sau chắc chắn quên đốt vàng mã cho mình.

 

Không, có khi ngay năm đầu tiên cũng lười đốt!

 

“Ồ, còn một tên sống sót, xử lý thế nào?”

 

Hàn Tín bỗng phát hiện dưới làn đạn còn một kẻ may mắn sống sót duy nhất.

 

Là một thằng bé mười một mười hai tuổi.

 

Lúc này, khi Hàn Tín lôi nó từ đống xác chết ra, nó đang run lẩy bẩy.

 

“Cháu, cháu là dị năng hệ thủy! Cháu rất có ích, đừng giết cháu! Xin mấy anh đừng giết cháu!”

 

“Thật đấy, cháu có thể phun nước!”

 

Thằng bé nước mắt nước mũi lẫn lộn.

 

Cuống cuồng phun ra một vũng nước, chứng minh mình đúng là dị năng giả.

 

“Bé thế này, hay là mang đi? Dù sao chúng ta cũng đang thiếu một dị năng hệ thủy?”

 

“Mang về cho nó phun nước hàng ngày! Khỏi mỗi lần cần nước lại phải làm phiền Tô Ly!”

 

Hàn Tín đề nghị.

 

Ngưu Đại Bảo nhìn thằng bé vài giây.

 

Lắc đầu.

 

“Không được.”

 

“Chúng ta cần một dị năng hệ thủy, nhưng không thể là nó.”

 

“Sao?”

 

Hàn Tín nhìn thằng bé trong tay.

 

Trông nho nhã, gầy như gà con, chẳng có gì nguy hiểm.

 

“Mày sợ nó trốn? Không nghe lời? Tô Ly không phải có hạt giống khống chế sinh tử sao? Tao đã ăn một hạt! Cho thằng nhỏ ăn một hạt, bảo đảm nó không dám bất tuân!”

 

Hồi mới gia nhập.

 

Tô Ly đưa cho hắn một hạt giống có vân đen.

 

Cô nói cô không cần đồng đội, muốn đi theo thì chỉ có thể làm người dưới trướng.

 

Sống chết do cô nắm.

 

Cô nhét hạt giống vào miệng một con thỏ ngay trước mặt hắn.

 

Chưa đầy vài giây, con thỏ kêu thét lăn lộn, toàn thân tua tủa những dây leo xoắn vặn.

 

Kết cục của con thỏ là trở thành một cái cây dưới ánh mặt trời, một cái cây thẳng đứng.

 

Da thịt, ruột gan đều bị xé nát, máu me vung vãi trên cành lá.

 

Hắn mãi nhớ nụ cười hôm ấy của Tô Ly.

 

Cô ngồi xổm xoa đầu hắn, cười đáng yêu rạng rỡ, như một thiên thần sa xuống trần gian.

 

Chỉ là thiên thần ấy… chẳng yêu thế gian này…

 

…

 

“Mắt nó có hận thù, nó hận chúng ta.”

 

Giọng Ngưu Đại Bảo kéo Hàn Tín về thực tại.

 

Mắt có hận thù?

 

Hàn Tín cúi xuống nhìn kỹ.

 

Cái thằng nhỏ run như cầy sấy này, trong mắt ngoài nước mắt…

 

Chỉ còn ghèn mắt…

 

Đâu ra hận thù?!

 

“Trực giác của tao chưa bao giờ sai.”

 

“Lão Hàn, mày không thể đảm bảo trong số người chết không có bố mẹ hay anh chị em của nó.”

 

Ngưu Đại Bảo rất chắc chắn, chỉ tay vào những xác chết.

 

“Nếu ai đó giết A Ly, tao sẽ dành cả đời tìm cơ hội báo thù, dù chết cũng không bỏ cuộc.”

 

“Vậy nên chúng ta không thể mang nó theo, A Ly sẽ không thích nó!”

 

“Cô ấy chưa bao giờ thích người có ác ý với mình.”

 

Ngưu Đại Bảo nói chậm hơn người thường.

 

Nhưng từng chữ từng câu rất rõ ràng.

 

Hắn đẩy Hàn Tín ra, họng súng đen ngòm chĩa vào khuôn mặt tái mét đầy kinh hãi.

 

“A Ly từng nói.”

 

“Làm việc, muốn thì đừng làm, đã làm thì phải làm triệt để. Muốn thì một tên cũng không giết, đã giết thì không chừa một mống.”

 

“Đã kết thù rồi, tuyệt đối không thể buông tha.”

 

…

…

 

Hàn Tín lần đầu nhìn nhận nghiêm túc cái thằng đen đen cao lớn ngốc nghếch trước mặt.

 

Nó có vẻ chẳng biết gì.

 

Suốt ngày ngơ ngơ ngác ngác.

 

Nhưng có lúc, lại như tỉnh táo hơn bất kỳ ai.

 

Hàn Tín cười chua chát.

 

Hắn bị cái quái gì thế nhỉ, lại nghĩ đến việc thu nạp kẻ sống sót từ phe địch vào đội.

 

Rõ là biết Tô Ly sẽ không đồng ý.

 

Mà còn có nguy cơ an ninh lớn thế này!

 

Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, khi nhìn vào đôi mắt non nớt ấy.

 

Hắn đã động lòng trắc ẩn.

 

Đứa trẻ mười một mười hai tuổi, trong thời bình vẫn còn là học sinh tiểu học đeo khăn quàng đỏ nhỉ.

 

Đáng lẽ phải ngồi trong lớp học vô tư, làm nũng với bố mẹ.

 

Chứ không phải sống lay lắt từng ngày như thế này.

 

Hàn Tín lắc mạnh đầu.

 

Không được không được, mình đang nghĩ gì vậy?!

 

Đa sầu đa cảm cái củ cải!

 

Rõ là không hợp với phong cách của mình!

 

Hàn Tín đang điều chỉnh cảm xúc.

 

“Bốp!”

 

Bỗng mặt đau điếng.

 

Một cái tát bay vào mặt, Hàn Tín tỉnh hẳn.

 

Hắn sờ mặt mình, sưng lên rồi!

 

Sưng thật?!

 

“Ngưu Đại Bảo! Mẹ kiếp mày!”

 

“Đánh người không đánh mặt! Mày cố tình phá nhan sắc anh tuấn của tao à!”

 

“Không liên quan đến tao, A Ly bảo nếu đầu óc không tỉnh táo thì đánh một phát là xong!”

 

“Mà nói thật mày đã hói rồi, không còn một cọng tóc nào! Trông xấu sẵn rồi!”

 

“Mày nói lại xem! Tao đánh chết mày đồ khỉ! Đứng lại! Đừng chạy!”

 

…

…

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi