Chương 86: Lên đường thôi
Ba ngày sau.
Sau khi Tô Ly quét sạch gần hết mấy băng xác sống lớn trong thành phố, “lông cừu” của thành phố này cũng gần như bị cô vắt cạn rồi! Cuối cùng cũng quyết định chuyển địa bàn.
Sáng sớm.
Hàn Tín lề mề dọn dẹp nhà bếp. Tính keo kiệt của anh ta đến mức hận không thể mang cả cọng cỏ đi luôn! Nồi sắt lớn, dao thớt, chén bát, không thiếu một thứ nào! Là chủ nhiệm bộ phận hậu cần, nhân vật nòng cốt phụ trách toàn bộ đồ ăn của đội, những thứ này đều là công cụ quan trọng của anh ta.
“Ông chủ, nói thật, lúc đầu tôi chỉ mong thoát khỏi cái thành phố chết tiệt này. Nhưng giờ quen rồi, tôi chẳng muốn đi nữa. Xác sống trong thành phố bị bọn mình dọn gần hết rồi. An toàn lại cao, trên sân thượng tôi còn trồng ớt hiểm và cải cúc, tiếc quá.”
“Đừng lải nhải nữa, lão Hàn! Đi nhanh đi! Chỗ tồi tàn này tao chán ngấy rồi, xác sống đầu óc chậm chạp thì giết gần hết, mấy con thông minh còn biết trốn tránh, tụi mình cũng khó tìm!”
“A Ly nói chúng ta phải đi mạo hiểm ở chỗ khác! Còn bao nhiêu biển trời sao đang chờ chúng ta chinh phục đây này!”
Ngưu Đại Bảo vừa kéo vừa lôi Hàn Tín xuống lầu. Tô Ly ngồi ở ghế sau, Ngưu Đại Bảo ghế phụ lái, Hàn Tín lái xe. Cây ăn thịt người với rễ bám chặt trên nóc xe như bạch tuộc, dưới ánh mặt trời, một bông “hướng dương” khổng lồ tung tăng trước gió.
Suốt thời gian qua, cô vừa dạo chơi vừa thu thập được không ít xe tốt trong thành phố! Có nhiều chiếc còn mới toanh. Nhưng thích nhất vẫn là tình mới Paramount Marauder! Màu sắc! Kiểu dáng! Quả thực đúng gu thẩm mỹ của cô!
“Đi nhanh đi, đừng lề mề nữa, tí nắng lên nóng lắm.” Tô Ly đeo kính râm thò đầu ra cửa sổ xe, vẻ mặt bực bội vẫy tay. “Lên xe nhanh, lên xe nhanh, chỗ này hết tiền đồ rồi, chúng ta đến trạm tiếp theo!”
“Ông chủ, chúng ta đi đâu đây?”
“Đến Thục Trung, đến Ba Sơn! Lần trước chúng ta vòng một vòng lại quay về, lần này nói gì cũng phải đi! Tao nói! Chúa cũng không cản được tao!”
“Đúng đúng! A Ly nói đúng!”
“Mày lái xe cẩn thận, mà đi sai đường nữa thì đánh chết mày!”
“Đúng đúng! A Ly nói đúng!” (≧∇≦)
Hàn Tín lấy từ trong ngực ra một tấm bản đồ giấy. Nhìn cặp anh em trong gương chiếu hậu vẻ mặt hưng phấn, như thể sắp đi dã ngoại mùa xuân. Thực ra trong lòng từ chối. Người ở một chỗ lâu ngày, sẽ sinh lười biếng, không muốn di dời. Đối với Hàn Tín, chỗ này anh ta ở rất an nhàn. Ít nhất so với mười mấy ngày đầu nằm trong bệnh viện chờ chết, nơi này đúng là thiên đường. Ăn uống không lo, lại không có nguy hiểm. Tốt biết bao. Nhưng anh ta cũng biết, cuộc sống an nhàn này là nhờ có Tô Ly. Cái đùi vàng tốt như vậy, anh ta tuyệt đối không thể buông tay! Đại lão đưa anh ta ăn ngon uống sướng, lại không phải lo đại lão muốn chơi đểu anh ta! Đại lão thế này, kiếm đâu ra?!
Hàn Tín hít sâu một hơi. Nhìn hướng bản đồ, đại khái quy hoạch lộ trình. Cuối cùng liếc nhìn một ô cửa sổ nào đó ở tầng bảy, vẻ mặt luyến tiếc rời đi.
Nửa tiếng sau. Xe rời khỏi nội thành. Ngưu Đại Bảo chưa bao giờ được đi xa, đặc biệt phấn khích. Vừa tới ngoại ô, đã vội vàng leo lên nóc xe, cùng với cây ăn thịt người khoác vai nhau ngồi, luyên thuyên nói không ngừng. Một lúc sau, còn hát lên!
“... để chúng ta cùng nhau sống phóng khoáng giữa trần thế ...”
“... phi ngựa rong ruổi, cùng hưởng phồn hoa nhân thế ...”
“... nâng chén hát ca, cất lên niềm vui trong lòng ...”
“... hừng hực liệt liệt, nắm bắt tuổi xuân ...”
“Nhĩ Khang! Tao đến cứu mày đây ha ha!!!”
Ngưu Đại Bảo rướn cổ hét to, làm tài xế bên dưới giật mình, xe cũng rùng mình một cái.
“Ngưu Đại Bảo mày thần kinh à! Chúng ta đến Ba Sơn! Đâu phải Miến Điện! Mày đến Miến Điện làm gì? Để cắt thận cho người ta à?” Hàn Tín cũng rướn cổ hét to.
“Phựt!” Vừa dứt lời, một chiếc dép tông ném thẳng vào gáy.
“Mày thần kinh à! Tao vừa ngủ, làm tao giật mình! Mày muốn chết hả!” Tô Ly với mái tóc rối bời, vừa ngủ đã bị hai tên đó đánh thức. Tâm trạng lúc này không đẹp chút nào!
Hàn Tín xoa gáy, im thin thít. Ngưu Đại Bảo cũng không kêu Nhĩ Khang nữa, ngồi yên lặng trên nóc xe, ngắm nhìn xung quanh. Dọc đường là đồng ruộng hoang phế, nhà cửa bỏ trống mọc đầy dây leo, còn có thỉnh thoảng trong bụi cỏ cao lộ ra xương trắng ghê rợn, đều khiến anh ta rất mới lạ.
Xe lắc lư đi tới. Nói nhanh thì không thể. Trên đường đầy mặt đường nứt vỡ và hố sâu. Khó khăn lắm mới lên cao tốc, tình trạng đường cũng chẳng khá hơn bao nhiêu! May mà là xe Marauder, nhờ ưu thế kích thước, nhiều chướng ngại đều có thể vượt qua. Thậm chí vài xe nhỏ, có thể trực tiếp cán qua. Không cần dọn đường nhiều. Chỉ là đối với mấy hố lớn thỉnh thoảng xuất hiện, vẫn không có cách, chỉ có thể vòng qua.
Tô Ly trong cảm giác thoải mái lắc lư này, lại đi gặp Chu Công. Mặt trời chói chang. Trong xe dù bật điều hòa, cũng chẳng mát lắm. Nhưng so với không khí bên ngoài có thể thấy bằng mắt nóng đến méo mó, Hàn Tín vẫn rất hài lòng! Suốt chặng đường, đặc biệt thuận lợi. Ngoài vài con xác sống lẻ tẻ, cơ bản không gặp chướng ngại gì. Mãi tới chiều, đi được hơn một trăm cây số, mà một người sống cũng chẳng gặp.
Từ thành phố Hải Sa, đến Ba Sơn Thục Trung, giữa cách nhau hơn một nghìn ba trăm cây số! Trải qua bốn tỉnh! Trước đây, cũng chỉ là hai tiếng máy bay. Nhưng bây giờ, e rằng phải cả tuần lễ.
…………
Mặt trời lặn phía tây. Trên khoảng đất trống ven đường, đống củi cháy hừng hực. Tô Ly trên xe ngủ mê man. Ngưu Đại Bảo sau một ngày phơi nắng trên nóc xe, từ đen to khỏe biến thành cục than đen. Ban đêm, nếu không cười khoe hai hàm răng trắng, chẳng thấy hắn ở đâu! Với màu da này, đến châu Phi người ta cũng chẳng nhận ra hắn là người nước ngoài! Ban đêm cũng là năng lực ẩn thân tốt nhỉ! Nhìn mà Hàn Tín có chút ghen tị, sờ đầu trọc sáng trắng của mình, cân nhắc có nên tự tắm nắng một lần không! Nhưng nghĩ lại, ảnh hưởng quá đến nhan sắc, thôi bỏ.
Ngưu Đại Bảo tay ngứa, cầm que cời cho lửa bắn lách tách vui. Hàn Tín thì lấy đồ nấu ăn trong cốp xe ra, dựng nồi sắt, chuẩn bị bữa tối. Cây ăn thịt người vẫn trên nóc xe, có lẽ phơi nắng cả ngày thiếu nước, hơi héo úa.
Một chùm ánh sáng trắng từ xa quét tới.
“Lão Hàn, có một chiếc xe tới rồi!”
“Không, không chỉ một xe, xem ra chúng ta gặp đại đội rồi.”
