Chương 11: Nữ thần cung tên Giang Di
Nhà thi đấu của trường tôi thật ra cũng không lớn lắm, chỉ có ba sân bóng rổ, ba sân bóng chuyền, hai sân cầu lông. Chỉ cần bước vào là có thể thấy hết tất cả.
Mặc dù lúc này trong nhà thi đấu không có đèn, nhưng ban ngày ở đây ngoài việc hơi tối ra thì cũng không ảnh hưởng gì tới tầm nhìn. Thứ khó kiểm soát nhất chính là mười mấy căn phòng nhỏ ở phía bên trái tầng hai, bên trong có phòng đấu vật, bắn cung, taekwondo, võ thuật, và cả phòng của bọn tôi là võ tự do nữa. Mỗi phòng đều không lớn, nói hai trăm mét vuông là quá lời rồi. Bốn người rón rén bước vào nhà thi đấu.
Tôi quan sát kỹ toàn bộ các sân ở tầng một, không một bóng người, cũng khá ổn, tôi khá hài lòng. Quay lại bảo Lão Lục khóa cửa lại, để phòng đám zombie bên ngoài lẻn vào mà bọn mình không biết, tới lúc quay về lại bị đánh lén. Lão Lục gật đầu làm theo, nhưng giây tiếp theo, một tiếng “rắc” khiến tôi thắt cả tim.
“Mày không phải lại làm hỏng khóa cửa nữa đấy chứ?” Tôi quay đầu nhìn Lão Lục. Chỉ thấy Lão Lục vô cùng thẹn thùng nhặt một đoạn tay nắm khóa cửa bị gãy, lắc lắc với tôi.
“Tôi thật sự phục luôn, thằng nhãi này bảo mày bao nhiêu lần rồi? Nhẹ nhàng một chút, nhẹ nhàng một chút, phòng chúng ta một năm rưỡi nay đã đổi bao nhiêu ổ khóa rồi?” Lão Tứ chạy qua kiểm tra ổ khóa.
Tôi bây giờ chỉ muốn chết, thật đấy, để tôi chết luôn cho rồi. Mệt, thật sự mệt, thân thể mệt, tâm cũng mệt, sống chẳng còn gì luyến tiếc!
“Anh Ba à, lần sau việc tỉ mỉ thế này, anh không thể nhờ anh Hai làm à?” Lão Nhị vỗ vai tôi an ủi. Các cậu nghe đi, nghe đi, khóa cửa cũng gọi là việc tỉ mỉ à? Tôi đúng là sống vĩ đại nhưng sống khổ sở. Đã biết trường phân phòng theo chỉ số IQ, thì dù vay mượn khắp nơi tôi cũng phải bỏ tiền ra để được ở một cái phòng mà con người ở.
“Không mở được thì thôi, lát nữa cầm được vũ khí rồi đập cửa kính là ra ngoài thôi,” Lão Nhị nói. Lời vừa nói ra, Lão Tứ và Lão Lục sáng mắt lên, vẻ mặt như đang nói ‘Ồ, ý hay thế mà trước giờ tụi mình không nghĩ ra’. “Ba thằng bọn mày không nghĩ được rằng đập vỡ kính sẽ kéo một đám zombie theo tiếng động bu lại à?” Tôi gầm nhẹ.
Tôi quyết định rồi, lát nữa về tôi sẽ với Mộ Trình Tuyết làm một đứa con, tôi phải cải thiện gen cho nhà họ Hình mới được. Nếu sau này tôi có một đứa con khờ khạo y như ba đứa này, tôi trăm phần trăm sẽ bóp chết nó để luyện lại một đứa khác.
“Chà, vẫn phải là anh Ba tôi suy nghĩ chu toàn,” Lão Lục như được một lời thức tỉnh, khen tôi.
“Đừng lảm nhảm nữa, đi thôi, tìm vũ khí. Cuối tầng một có một cửa sổ thấp, ở đó có thể nhảy ra ngoài.” Tôi đè nén cơn giận sôi sục trong lòng nói một câu, rồi tay cầm ngọn lao thận trọng từng bước đi lên lầu.
Lên tới tầng hai, hành lang dài không một bóng người. Thấy thế tôi thở phào một hơi, vừa định nói với ba người phía sau là ổn, không có zombie, thì bỗng nghe cuối hành lang vang lên tiếng đồ vật rơi xuống. Trái tim vừa mới thả lỏng đã nhảy lên tận cổ họng, tôi lại nhìn thêm một lượt hành lang, vẫn không có gì thay đổi.
“Căn phòng cuối cùng rốt cuộc là dạy môn gì thế?” Tôi quay đầu hỏi.
“Đấu vật, múa dân tộc, bắn cung,” ba người đồng loạt trả lời ba đáp án khác nhau.
Tôi cảm thấy trời đất quay cuồng, cố gắng bình tĩnh lại cảm xúc bực bội, liều mạng lục tìm trong ký ức những hình ảnh từng thấy. Nhưng tiếc là cái đầu chó này chả dùng được tích sự gì, đến một cọng lông cũng không nhớ ra.
“Thôi, không nghĩ nữa. Dù sao phòng của đội võ thuật nằm ở giữa, cầm đồ xong chúng ta đi là được, bên trong có cái gì thì kệ nó,” tôi nhỏ giọng nói, rồi khom lưng đi vào hành lang tầng hai. Đi ngang qua mấy phòng tập đầu tiên, tôi vẫn cẩn thận nhìn vào trong, nhưng mỗi lần hồi hộp lo sợ đều đổi lại chỉ là sự nhàm chán trống trơn. Vì thế mấy phòng tập sau đó, tôi lười cẩn thận nữa, đứng thẳng người đi ngang qua liếc đại một cái là xong.
Ba thằng không có não phía sau thấy tôi vô tư như thế, chúng càng trở nên vô tư hơn, ngoài việc không hét to ra thì mọi thứ khác cũng y như bình thường.
“Anh Hai báo tin không chuẩn tí nào, còn bảo một nam sáu nữ! Tôi đã nói rồi, nếu thật sự như vậy, anh ấy chắc phải tè ra máu mất!” Lão Lục lẩm bẩm khinh thường.
“Xì, mày ơi, anh Hai mày người khác không nhớ chứ phụ nữ thì nhớ rõ! Trong đó có nữ thần cung tên Giang Di,” Lão Nhị không phục đáp lại.
“Thôi thôi, người ta bảo Giang Di là đồng tính nữ, cô ta làm sao tối muộn thế này lại vào nhà thi đấu với người khác để quan hệ? Còn một rồng sáu phượng nữa?” Lão Tứ nói tiếp một câu, rồi cùng tôi quay người vào phòng tập của đội võ thuật.
Với cuộc trò chuyện ngu ngốc của ba thằng ngốc đó, tôi làm như không nghe thấy. Giang Di hay không Giang Di có liên quan gì đến chúng tôi lúc này, giữ mạng mới là quan trọng nhất.
Sau khi vào phòng tập võ thuật, tôi ném đi cây lao mà tôi hay dùng, bắt đầu tìm kiếm vũ khí vừa tay. Tìm đi tìm lại, tôi thật sự không tìm được một thứ nào ưng ý. Đao, thương, kiếm, kích, búa, rìu, móc, chĩa, đủ loại, nhưng đối với tôi chẳng thứ nào thoải mái bằng cây lao của mình. Càng tìm càng thấy chán, cuối cùng tôi vẫn nhặt lên cây lao của mình, nhìn ba người kia lục lọi khắp nơi.
Tôi trừng mắt quát: “Lão Tứ, mày bỏ con đao Quan Công xuống cho tao.” “Anh Hai, cái đệt, hai cái rìu đó còn to hơn cả anh, anh cầm làm gì?” “Lão Lục, thằng nhãi khốn, bỏ cái roi xuống, còn thứ mày giấu trong túi quần nữa, mày cầm nến làm gì?”
Trong một trận mưa gào thét của tôi, cuối cùng dưới sự áp bức, Lão Lục nhặt hai cái rìu, Lão Nhị cầm một con đao thép, Lão Tứ thì chọn một thanh kiếm dài.
Nhìn ba người trước mắt bỗng trở nên khí thế phi phàm, tự nhiên tôi thấy thuận mắt hơn hẳn. Đúng là người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân, nói chẳng sai chút nào.
“Anh Ba, sao anh không lấy vũ khí?” Lão Lục hỏi.
“Cái này dùng quen rồi, đồ khác không hợp,” nói xong, tôi quay người đi ra ngoài. Nhưng chân trước vừa bước ra khỏi cửa phòng tập, trong khóe mắt tôi thấy một chấm đen bay nhanh tới, nhờ bản năng của nhiều năm luyện tập võ tự do, tôi né đầu sang một bên.
Một tiếng “bụp”, trên cánh cửa đang mở cắm phập một mũi tên vẫn còn rung rung.
Mọi thứ xảy ra quá nhanh, không kịp suy nghĩ, tôi quay người đẩy ba anh em phía sau vào lại trong phòng, còn mình thì đứng sát mép khung cửa không dám thò đầu ra.
“Các người là người hay là zombie?” Một giọng nói vừa giận dữ vừa mang chút sợ hãi vang lên.
“Đệt, mày mù à! Zombie có biết tránh mũi tên không?” Tôi dựa vào cạnh cửa hét lên.
“Cậu... là Hình Thiên?” Một cô gái ngạc nhiên vui mừng hỏi.
“Cậu là ai? Sao cậu biết tôi?” Tôi nghi hoặc hỏi, nhưng vẫn không dám ló đầu ra.
“Tôi là Giang Di, trên xe đi Đại hội thể thao sinh viên, chúng ta ngồi cạnh nhau.”
Giang Di? Sao nghe quen vậy nhỉ? A! Chẳng phải là cái người mà anh Hai vừa nói lúc nãy sao? Trên xe đi Đại hội thể thao sinh viên? Ôi trời, cái cô gái lạnh lùng đó chính là Giang Di? Lúc đó hình như tôi và cô ấy chưa hề nói câu nào.
