Chương 14: Đại ca bá chiếm siêu thị
Đeo móng vuốt vào tay, tôi như có thần trợ giúp, mỗi cú đấm, mỗi cái vung tay đều đưa đám zombie trước mặt về chầu Diêm Vương hoặc xé xác chúng.
Thứ duy nhất khiến tôi khó chịu là lũ zombie chết kiểu cận chiến này văng cho tôi đầy người đầy mặt, chẳng phải thịt thối thì cũng là máu bầm.
“Ọc…” Sau khi thuận lợi chui ra từ cửa sổ nhỏ, tôi bám vào tường nôn khan.
“Anh Ba, chẳng lẽ anh có bầu à?” Lão Lục vừa vỗ lưng tôi vừa lo lắng hỏi.
“Bầu cái đầu mày! Anh làm gì có cái chức năng đó, ọc…” Tôi tức tối mắng.
“Em đã nói rồi mà, hôm qua vừa ngủ chung chăn với Mộ Trình Tuyết, hôm nay đã có phản ứng thì làm sao mà nhanh thế được.” Lão Lục lầm bầm.
“Mộ Trình Tuyết?” Giang Di nhướng đôi mày thanh tú nhìn tôi.
Nhìn ánh mắt cô ấy, tôi lười giải thích. Thời buổi nào rồi, cô quản tôi làm gì, ọc…
“Lão Tam, nhịn một chút, cướp xong siêu thị là về tắm ngay.” Lão Nhị nói với vẻ mặt trấn tĩnh, nhưng vừa tiến lại gần tôi, anh ta cũng… ọc…
Băng qua con đường nhỏ, vượt qua khu rừng, ngoài chuyện phải xử lý thêm mấy cặp zombie không mảnh vải che thân trong rừng, dọc đường coi như vẫn yên ổn.
Khi tới siêu thị, tôi nhận ra ngay có gì đó không ổn.
Rõ ràng hôm qua nơi này không có con zombie nào, sao giờ lại lẻ tẻ mười mấy con đang lượn lờ thế này?
“Chắc có người đã tới đây.” Tôi ngồi xổm trong bụi cỏ, nói nhỏ.
“Còn có thằng nào máu liều hơn mày à?” Lão Nhị cảm thán.
“Nói năng kiểu gì đấy?” Tôi trợn mắt.
“Sự hoài nghi của Lão Nhị cũng có lý.” Lão Tứ lên tiếng.
“Mày đang chửi tao đấy à?” Tôi không vui.
“Anh Ba, ý của anh Hai và anh Tư là…”
“Khoan khoan khoan, không cần mày giải thích. Mày giải thích xong còn khó nghe hơn chửi nhau.” Tôi giơ tay ngắt lời Lão Lục.
“Mười mấy con, cách chừng hai mươi mét, ba người giải quyết được không?” Tôi nhìn về phía Giang Di.
Giang Di ngẩng đầu nhìn một cái rồi gật đầu: “Chắc là tạm được.”
Nói làm là làm, tuy không đến mức một phát tên hạ một con, nhưng cuối cùng mười mấy con zombie cũng bị hạ gục từ xa.
Tôi bảo Giang Di và hai cô gái đi nhặt mũi tên, còn mình dẫn Lão Lục và đám anh em xông vào siêu thị.
Quả nhiên giống như tôi đoán, đã có người tới đây. Xem ra cái đói luôn khiến con người quên mất cái chết đáng sợ đến nhường nào.
Trong siêu thị lúc này bừa bộn, không biết bao nhiêu đồ ăn chỉ mới cắn một miếng đã bị vứt xuống đất một cách vô tình.
“Ai thế này? Lãng phí vãi.” Lão Lục lầm bầm.
“Chả có đạo đức gì cả. Mày lấy thì lấy, nhưng không được phá của!” Lão Nhị nhổ nước bọt, chửi.
“Táng tận lương tâm, tội này đáng chém!” Lão Tứ nối lời.
“Thôi, đừng cảm thán nữa, mau dọn đồ rồi rút!” Nói rồi tôi đi về phía cái kho có bao tải hôm qua.
Nhưng đi được hai bước, tôi khựng lại. Lão Lục hỏi tôi sao thế.
Tôi nghi hoặc nhìn cánh cửa kho đang đóng chặt: “Lạ nhỉ, hôm qua tôi đâu có đóng cửa?”
“Bên trong có người à?” Lão Nhị cầm thanh đao thép bước lên.
Cùng lúc đó, ba cô gái nhặt xong mũi tên cũng quay lại.
Hai người vừa nãy còn đứng chung chiến tuyến với tôi là Lão Nhị và Lão Tứ, trong nháy mắt đã tươi cười đón tiếp, mỗi người vội vàng cầm đồ trên kệ đưa tới tận tay mấy cô gái.
Nhìn Lão Lục, người duy nhất còn đứng bên cạnh tôi mà chu môi nhìn tôi, tôi lại… ọc…
Tôi ra hiệu cho mọi người im lặng, rón rén đi tới trước cửa kho, áp tai vào nghe ngóng.
Cánh cửa chỉ là một lớp tôn mỏng, nếu bên trong có tiếng động, tôi nhất định nghe được.
Vậy mà bên trong lúc này im lặng đến đáng sợ. Lại vài phút sau, tôi mới loáng thoáng nghe thấy tiếng người thì thầm.
“Người trong đó, ra đi. Học khoa nào đấy?” Tôi đứng thẳng dậy lên tiếng.
Người bên trong biết mình bị phát hiện, bực bội đáp lại: “Mẹ mày, cút! Siêu thị giờ là của bọn tao!”
“Mẹ kiếp!” Lão Nhị nổi khùng, xông lên định đạp tung cửa.
Lão Lục vội ôm chặt lấy anh ta: “Anh Hai, để anh Ba giải quyết. Trong đó là người sống, không phải zombie, có gì từ từ nói.”
“Nói chuyện tử tế cái con khỉ! Ngày tận thế rồi, chặn đường ăn của tao thì khác gì giết tao, tao còn nói chuyện tử tế với mày à? Nói cái con khỉ!” Mắng xong tôi định giật cửa, nhưng còn chưa kịp đưa tay ra, cửa đã tự mở.
“Để xem thằng ranh con nào dám chửi tao? Không biết tao là ai à? Tao chính là Đoàn Hổ, năm cuối khoa Thể dục, mẹ nó!” Một gã đàn ông vai u thịt bắp bước ra từ trong kho.
Đoàn Hổ, đại ca bá đạo của Đại học Hải Thành. Nghe nói nhà hắn theo xã hội đen, học sinh từng bị hắn ức hiếp nhiều không đếm xuể. Nhưng tôi chưa từng gặp hắn, chỉ nghe danh.
“Đoàn Hổ cái con mẹ mày, mày có tin tao chém chết mày không?” Lão Nhị gầy nhom như con khỉ bị Lão Lục ôm chặt trong lòng mà vẫn vùng vẫy.
“Ơ đệt, không còn phép nước nữa à? Lại đây, mày chém tao một nhát xem nào!” Đoàn Hổ vươn cổ ra, vẻ mặt đáng đánh đòn.
Tôi đứng bên cạnh không lên tiếng. Nhìn qua vai Đoàn Hổ, tôi thấy bảy tám người, trong đó có hai cô gái, quần áo đã rách tả tơi, co ro trong góc.
Không cần hỏi cũng biết chuyện gì đã xảy ra. No cơm ấm cật lại nổi máu dâm, chứ còn có thể là gì.
Chắc mấy cô này xui xẻo gặp phải Đoàn Hổ, tưởng rằng đi theo một gã đàn ông sẽ an toàn hơn, ai ngờ rơi thẳng xuống hố sâu.
Đoàn Hổ giằng co với Lão Nhị một hồi, thấy Lão Nhị chỉ hô hào chứ không xông lên, hắn liền tự tin hẳn. Mà con người một khi đã tự tin thì nói năng hành xử liền bắt đầu trở nên ngông nghênh.
Huống chi lúc này bên cạnh còn có một mỹ nhân. Vừa phát hiện ra Giang Di, Đoàn Hổ tinh thần phấn chấn hẳn, tròng mắt suýt rơi ra ngoài.
“Ơ kìa, Tiểu Di đấy à? Sao? Đói à? Không sao không sao, lại đây, đi theo anh, anh có thừa đồ ăn!”
Nói xong Đoàn Hổ liền đi về phía Giang Di, vừa bước được hai bước.
Giang Di phía đối diện đã giương cung, kéo căng dây, nhắm thẳng hắn.
“Bước thêm một bước nữa, tôi đảm bảo sẽ buông tay.”
Đây là lần đầu tiên hôm nay Giang Di lấy lại vẻ mặt mỹ nhân băng giá.
Đoàn Hổ dừng bước, vẻ mặt hơi lúng túng. Hắn sợ thật rồi, mấy thứ cung tên làm gì có mắt.
Dân luyện võ đều biết, bị đòn tầm xa lấy mạng hay phế tật so với cận chiến, áp lực tâm lý phải chịu hoàn toàn không cùng đẳng cấp.
Giang Di tuy nhắm Đoàn Hổ, nhưng đôi mắt to biết nói lại nhìn tôi không chớp.
Cô ấy cho tôi cảm giác, chỉ cần tôi gật đầu, cô ấy tuyệt đối sẽ không do dự mà buông dây.
Thấy vậy, tôi cười khổ lắc đầu: “Đoàn Hổ phải không? Cùng một trường cả, không cần làm tuyệt tình đến vậy chứ?”
Đoàn Hổ quay đầu nhìn tôi: “Tao biết mày, đồ ngu! Tên gì ấy nhỉ? Ồ, Hình Thiên phải không! Cái thằng khốn mà bạn gái mày bị thằng hai phòng tao làm đến mức trợn trắng mắt.”
“Cái đồ khốn! Lão Tam, xử nó cho tao! Mẹ nó, mày chửi tao thì được, chửi Lão Tam của bọn tao thì tuyệt đối không được.”
Đoàn Hổ nói xong, tôi còn chưa kịp dâng lên cảm xúc gì, Lão Tứ đã nổi trận lôi đình. Nếu không nhờ Lão Lục dang cả hai tay ôm chặt, chắc hắn đã xông lên đâm Đoàn Hổ rồi.
“Ơ, Hình Thiên phải không? Nể mặt bạn gái mày, hôm nay mày để ba con nhỏ đó lại đây, đồ đạc ở đây tao cho phép cái thằng ngu như mày lấy vài…”
