Chương 32: Có mạng rồi
Dù lòng tôi lúc này chất chứa bao nhiêu suy nghĩ, nhưng trước cảnh đám người Học viện Kinh doanh đột nhiên bỏ đi, tôi vẫn không khỏi thấy khó hiểu.
Nhưng khi quay đầu liếc nhìn đám zombie phía sau, tôi hiểu ra ngay.
Trong tình cảnh này, chỉ bị người ta mắng cho một câu “đồ ngu” thì tôi đã thấy nhẹ nhõm vô cùng.
Nếu là tôi, có thằng nào dắt theo một đám zombie chạy thẳng về phía mình, tôi tuyệt đối sẽ cho nó một cú ngáng chân, dạy cho nó biết cách làm người. Có kiếp sau thì làm lại một nhân tài phát triển toàn diện về đức, trí, thể, mỹ và lao động.
Thấy phía trước không còn chướng ngại, tôi lại rảo bước nhanh hơn. Đám zombie phía sau vì mất mục tiêu nên cũng bắt đầu rơi rớt dần.
Cho đến khi tôi chạy thục mạng tới bức tường ngoài trường, phía sau chỉ còn lơ thơ vài con zombie.
Tôi vẫy tay với Lão Lục và những người đã đợi sẵn dưới chân tường: “Xử lý bọn nó đi!”
Hét xong, tôi ngồi phịch xuống đất, thở hồng hộc từng ngụm lớn.
Trận chiến nhanh chóng kết thúc. Nhìn Hàn Bân mặt mày hớn hở vì tự tay diệt được một con zombie, tôi chỉ muốn gọi hỏi thăm tổ tông nhà nó một phen, nhưng đáng tiếc tôi mệt quá, chẳng buồn mở miệng.
“Anh Ba, bọn em cứ tưởng anh không về được nữa. Từ nay anh khỏi phải thèm drone, anh lợi hại hơn drone nhiều.” Lão Lục cõng tôi trên lưng, vừa trèo qua tường vào trường vừa lẩm bẩm.
Tôi há miệng, nhưng cổ họng khô khốc, không phát ra nổi một âm thanh.
Lão Lục ngoảnh lại nhìn tôi đang há miệng không nói được, hỏi: “Anh Ba nói gì thế?”
“Lão Tam nói: trừ ma vệ đạo, thiên mệnh đã định, trách nhiệm không thể khoán tay.” Lão Tứ gật gù, vẻ mặt nghiêm túc.
Giọng Lão Nhị phản đối vang lên: “Thôi đi mày! Lão Tam có nói nhiều thế đâu. Nó bảo drone chỉ là đồ bỏ đi, phải lấy con người làm gốc.”
Nghe cách hiểu của họ, tôi lại há miệng, nhưng vẫn không phát ra tiếng.
“Anh Ba lại nói gì nữa thế?” Lão Lục hỏi.
“Lão Tam bảo: năng lực càng lớn, trách nhiệm càng lớn.” Lão Nhị ngưỡng mộ nhìn tôi.
“Rõ ràng là: có gì đâu, việc của mình, không thể thoái thác.” Lão Tứ cãi lại.
Hàn Bân đứng bên cạnh quan sát tôi hồi lâu. Dù mặt đầy vẻ khó xử, cậu ta vẫn muốn lên tiếng vì chân lý.
“Anh Thiên hình như không nói vậy.”
“Vậy mày nói xem, anh ấy nói gì?” Lão Nhị không hài lòng nhìn về phía Hàn Bân.
Hàn Bân do dự một hồi, rồi như xin ý kiến mà liếc tôi một cái.
Thấy tôi gật đầu khẳng định, Hàn Bân mới nghiến răng nói: “Anh Thiên bảo, hai người đúng là hai thằng ngu, hại chết anh ấy rồi!”
Hậu quả của câu nói đó có thể tưởng tượng được: Lão Nhị và Lão Tứ đuổi Hàn Bân chạy thẳng lên tận lầu ký túc xá.
Khi Lão Lục cõng tôi về phòng, hai cô gái vội vàng chạy tới kiểm tra người tôi.
Thấy miếng thịt trên cánh tay tôi bị cắn mất cả một mảng lớn, hai người sợ tới mức khóc rưng rức.
Đặc biệt là Mộ Trình Tuyết, cứ đòi cởi quần tôi ra kiểm tra xem tôi có giống Lão Ngũ, chạy ra ngoài một chuyến mà làm mất “của quý” hay không.
May là tôi nhất quyết phản đối, mới tránh được cảnh mọi người có mặt cùng nhau quan sát “con nhộng” của tôi.
Buổi tối, trời dần tối sẫm. Khu trường học ảm đạm tĩnh lặng đến rợn người.
Dưới sự dạy bảo của hai cô giáo xinh đẹp, tôi hoàn thành xuất sắc bài tập hôm nay, rồi cầm hai túi thịt cừu sắp hết hạn đi tới bên Lão Ngũ.
“Thằng Năm, đồ tươi thì hết rồi, đồ đông lạnh vẫn còn được. Mày ăn tạm vậy.” Tôi châm một điếu thuốc.
Lão Ngũ nhìn miếng thịt cừu trong tay tôi, vừa thèm thuồng vừa có chút chối từ.
Tôi mở hộp, đút cho Lão Ngũ từng miếng một, bỗng có cảm giác như ngày xưa.
Hồi đó chưa có zombie. Một đêm nọ Lão Ngũ và tôi ngồi trên ban công hút thuốc.
“Anh Ba, thật ra em rất mong thời gian dừng lại ở khoảnh khắc này. Hoàng hôn buông xuống, nhìn muôn mặt đời người phía dưới, hút một hơi thuốc bình yên tĩnh tại. Cảm giác này thật tuyệt.”
Lúc ấy tôi không hiểu được tâm cảnh của Lão Ngũ, nhưng giờ thì bỗng nhiên tỉnh ngộ.
Thì ra thế giới mà Lão Ngũ từng khát khao lại hoàn mỹ không tì vết đến thế.
“Thằng Năm, anh Ba mệt rồi. Ba ông anh của mày thì chẳng khác gì ba thằng ngu. Nếu anh đi đứt, mày đến miếng thịt cừu cũng không có mà ăn.” Tôi lẩm bẩm.
Lão Ngũ ngoảnh đầu nhìn tôi, như gật gù, lại như đang cổ vũ rằng kiên trì là thắng lợi.
Tôi nhét miếng thịt cừu cuối cùng vào miệng Lão Ngũ, lòng đầy mãn nguyện: “May mà mày chết rồi. Nếu không, bây giờ mày cũng là một trong mấy thằng ngốc đó.”
Nghe vậy, Lão Ngũ liếc tôi một cái đầy khinh bỉ, rồi không thèm để ý nữa, ngẩng đầu nhìn những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm.
Thấy Lão Ngũ chẳng buồn nói chuyện, tôi cũng lười mở lời. Một người một xác cứ thế ngồi cạnh nhau vô cùng hài hòa, hứng ngọn gió lạnh, nhìn khu trường học đen như mực mà ngẩn ngơ.
Ù ù ù... Một hồi động cơ gầm lên khe khẽ, đèn mấy phòng ký túc xá bật sáng.
Tôi giật mình, đứng dậy quay người đi vào, băng qua mấy phòng tắm và nhà vệ sinh, cuối cùng cũng trở về căn phòng trước đây.
“Anh yêu, tuyệt quá, có điện rồi!” Mộ Trình Tuyết lao tới ôm chầm lấy tôi đầu tiên.
Tôi mỉm cười hôn lên trán cô ấy, rồi quay sang nhìn Hàn Bân: “Tiếng này hơi to, nhất là ban đêm. Không thể để nhỏ lại được à?”
Hàn Bân nghe vậy, tay bóp cằm hô một hồi: “Được. Mai ném nó vào phòng vệ sinh là nghe nhỏ thôi.”
Tôi trợn mắt: “Cái này thì cần mày nói?”
Ra ban công nhìn đám zombie đang kích động phía dưới, tôi vội bảo mọi người tắt hết đèn.
Đèn tắt, đám zombie bớt náo loạn hơn hẳn, tôi cũng yên tâm không ít.
“Anh yêu! Anh yêu!” Giang Di đang bật máy tính vui mừng gọi tôi hai tiếng.
“Sao thế?” Tôi hỏi.
“Có mạng rồi!” Giang Di phấn khích nói.
Tin này khiến tôi mừng rơn. Mất điện mà vẫn có mạng, nghĩa là không phải cả thành phố mất điện, mà chỉ mất điện cục bộ vì lý do nào đó.
Qua đó cũng có thể chứng minh, quân đội không hề thất bại trong việc giải cứu. Bọn tôi vẫn còn hy vọng.
“Xem nhanh xem, trên mạng người ta nói gì rồi?” Tôi vội hỏi.
Mọi người vây quanh trong phòng. Có điện, người thì sạc pin, điện thoại mở lên cũng bắt đầu xem tin tức.
“Hiện có thể xác định virus zombie đến từ Mỹ. Cái đất nước ngu xuẩn này không bao giờ yên, lại đi nghiên cứu virus. Giờ thì hay rồi, biến cả thế giới thành ngày tận thế.” Lão Cả tức giận gầm lên.
“Bọn họ vốn quen làm bá chủ một mình. Trung Hoa chúng ta đột nhiên trỗi dậy, bọn họ ngồi không yên thôi. Cũng dễ hiểu mà.” Phạm Bác hờ hững đáp lại một câu.
“Hiểu cái con khỉ! Không nhờ có Lão Tam thì giờ mày thành xác chết rồi, còn hiểu cho bọn chúng à?” Lão Nhị trừng mắt.
“Hình như nghe nói nước ta đã nghiên cứu ra vắc-xin ức chế virus lây lan.” Một cô gái lên tiếng.
“Không thể tin hết, mà cũng không thể không tin.” Lão Tứ khoanh tay trầm tĩnh nói.
“Dù thật hay giả, với đồ tiếp tế hiện tại của bọn mình thì đợi đến lúc cứu viện tới chẳng có vấn đề gì. Tôi đề nghị cứ đừng manh động, yên vị chờ cứu viện.” Hàn Bân khẽ nói.
“Cái gan mày bé tí như lỗ kim ý.” Lão Nhị châm chọc.
“Không biết là ai hôm nay thấy zombie nhiều quá, bỏ mặc anh Thiên rồi co giò chạy mất!” Hàn Bân ấm ức vặn lại.
“Anh Cả, thằng ranh con này muốn tạo phản rồi! Ném nó xuống hiến tế đi!” Lão Nhị quay sang nhìn Lão Cả.
Lão Cả trầm ngâm một lúc: “Máy phát điện anh dùng tạm được rồi. Nó đúng là chẳng còn tác dụng gì, có thể đem hiến tế.”
