Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Ta Và Bốn Đứa Bạn Báo Phòng Ký Túc Xá Sinh Tồn > Chương 7

Chương 7

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 7 có bản audio.

CHƯƠNG 7: KÉN TẰM MẤT TÍCH

 

Một câu của Lão Cả khiến tôi giật mình nhận ra vấn đề: tôi phải kiểm tra ngay xem lúc nãy bị Lão Lục dắt đi "vũ điệu tình yêu xoay vòng" thì chân có bị cắn không.

 

Trấn an Mộ Trình Tuyết một chút, tôi vào phòng tắm xả một chậu nước lạnh. Gọi là phòng tắm vậy thôi, chứ sinh viên không tự lắp máy nước nóng thì bên trong làm gì có nước ấm. May thay, gột rửa sạch máu me trên người, tôi không phát hiện vết thương nào. Nhờ luyện võ quanh năm, cơ thể tôi săn chắc hơn người thường, đến vết bầm cũng chẳng thấy được mấy.

 

Vừa sảng khoái bước ra khỏi phòng tắm, tôi đã thấy Lão Ngũ bị Lão Cả và mọi người trói chặt vào ghế.

 

"Gì thế này?" – Tôi khó hiểu hỏi.

 

"Anh Ba!" – Lão Ngũ mặt mày ỉu xìu, nước mắt lã chã gọi tôi.

 

"Mẹ kiếp, tự mày xem đi." – Lão Cả chỉ tấm khăn trắng đắp trên đùi Lão Ngũ.

 

Được Lão Cả nhắc, tôi mới để ý quần Lão Ngũ đã bị lột từ bao giờ. Mộ Trình Tuyết và cô gái Lão Nhị mang về đều tránh sang một bên, quay lưng lại.

 

Đầy tò mò, tôi vén tấm khăn trắng lên. Mới liếc qua một cái, tôi đã không kìm được mà thốt lên:

 

"Đù!"

 

"Lão Ngũ, của quý của mày đâu? Mẹ nó, cái cúc áo này là sao?" – Tôi nhìn đũng quần be bét máu của Lão Ngũ hỏi.

 

"Mẹ nó, bị cắn rồi! Cái thằng này, không biết thuê phòng trọ à? Cứ thích đánh trận dã chiến, giờ thì hay rồi!" – Lão Nhị tức giận mắng xối xả.

 

Nghe vậy, tôi, Lão Tứ, Lão Lục đồng loạt hướng về hắn ánh mắt khâm phục. Không biết là ai vừa nãy bị Lão Lục ném thùng rác từ trong rừng ra, vậy mà giờ còn mặt dày mở mồm mắng người khác.

 

"Giờ tính sao?" – Tôi đưa mắt nhìn quanh.

 

Đám anh em không ai nói câu nào, cứ nhận ánh mắt tôi là lại cố tình né tránh.

 

Thấy phản ứng của bọn họ, tôi bất đắc dĩ lắc đầu, lấy khăn lót tay chọc chọc vào cái cúc áo máu me đầm đìa kia rồi hỏi: "Lão Ngũ, có đau không?"

 

Lão Ngũ khóc nước mắt nước mũi đầm đìa, lắc đầu: "Không đau... Anh Ba, em không muốn chết!"

 

"Không sao đâu, anh Ba tuyệt đối không để mày chết. Nhưng mày nhịn một chút. Anh từng xem phim rồi, nếu bị cắn ở tay thì phải chặt sớm để chặn virus lan ra, biết đâu vẫn còn cứu được." – Tôi bắt đầu lục tung tủ đồ, tìm mãi mà chẳng thấy con dao bầu trong phòng đâu.

 

"Giờ còn cắt cái cứt gì nữa? Cắt kiểu gì? Còn lại được bao nhiêu!" – Lão Nhị gào lên.

 

"Mày im đi!" – Tôi trừng mắt.

 

"Lão Tam, đừng tìm nữa, vô ích thôi." – Lão Cả chỉ về phía sau lưng tôi.

 

Tôi quay đầu nhìn, đồng tử Lão Ngũ lúc này đã từ màu đen chuyển thành trắng dã. Dù cậu ta vẫn còn ý thức, nhưng đôi mắt đó đã chẳng khác gì lũ xác sống.

 

"Anh Ba... ực... đừng giết em... ực..." – Lão Ngũ nói không còn rành mạch, cổ quặn lại đau đớn, xương cột sống kêu răng rắc từng hồi.

 

Tôi biết là đã muộn, hoàn toàn muộn rồi.

 

Lão Ngũ – Thạch Thủ Ngôn, một thanh niên ôm chí hướng làm vua của đám trai liếm. Sau một năm rưỡi trời làm trai liếm, hôm nay cuối cùng cậu ta cũng liếm được nữ thần thả thính nổi tiếng toàn trường. Cậu ta thường bảo: "Liếm một người là chó, liếm trăm người là sói; muốn làm vua chó thì phải đi liếm hải vương." Vậy mà ngay trong ngày cuối cùng làm người, cậu ta vừa giành được danh hiệu vua chó thì đã bị xác sống cắn mất của quý. Bi thay! Đáng thương! Đáng khen!

 

Cuộc đời cậu ta là một cuộc đời cần cù chăm chỉ, là một cuộc đời rực rỡ chói lọi, là một cuộc đời không ai bì kịp.

 

Mười giờ đêm, phòng tụi tôi đồ ăn vẫn dư dả, chỗ Lão Nhị thậm chí còn tích trữ hai thùng rượu trắng. Để tưởng nhớ vị vua chó Lão Ngũ đã khuất, để ôn lại quãng thời gian huy hoàng của cậu ta, mấy anh em ngồi quây quần bên nhau. Hai cô gái vì sợ Lão Ngũ nên ngồi trên giường tầng, không dám xuống, chỉ dám gặm móng giò và bánh mì.

 

Lão Cả nâng chén trước: "Lão Ngũ, đúng là thằng đàn ông! Của quý mất rồi mà vẫn lê cái thân tàn tạ mang lương thực về cho bọn anh. Anh Cả kính mày một chén."

 

"ực... ực ực ực..." – Lão Ngũ đã thành xác sống, vừa định gầm gừ thì bị Lão Nhị dí thẳng chai rượu vào miệng, ực ực tu hơn nửa chai.

 

"Lão Ngũ, anh Tư kính mày. Chuyện mày làm sẽ lưu danh sử sách." – Lão Tứ nói xong, nốc cạn một chén rượu.

 

"ực... ực ực... ực ực ực..."

 

Lão Nhị đặt chai rượu xuống, trong chai lại vơi thêm một phần ba.

 

"Thằng Năm à, anh Nhị không nói nhiều. Tất cả đều ở trong rượu, cạn ly!" – Lão Nhị nốc cạn chén của mình.

 

Còn chưa để Lão Ngũ kịp phát ra âm thanh nào, Lão Nhị đã đổ hết chỗ rượu còn lại trong chai vào miệng cậu ta.

 

Các người đã bao giờ thấy xác sống ợ hơi chưa? Riêng tôi thì thấy rồi. Một tiếng "ợ" dài, cả phòng ngập mùi rượu, cứ như vừa hất đổ cả chai rượu ra vậy.

 

Lão Lục vội chạy ra mở cửa sổ, định thay không khí, nhưng rồi kinh ngạc khẽ kêu: "Anh Ba, chẳng phải anh giết chết Lão Lưu rồi sao?"

 

"Ừ, đúng vậy." – Tôi thản nhiên đáp.

 

"Vậy thằng dưới lầu nhìn quen quen là sao?"

 

"Hả?" – Tôi đứng dậy bước tới cửa sổ nhìn xuống.

 

"Đù! Lão Lưu? Mày đúng là không hợp lẽ thường." – Tôi kinh ngạc thốt lên.

 

Kẻ dưới lầu, chính là lão Lưu bị tôi đạp nát nửa cái đầu. Lúc này hắn chỉ còn nửa cái đầu, nhưng con mắt trắng dã duy nhất còn lại cứ nhìn chằm chằm vào cửa sổ phòng tôi, không rời đi.

 

"Vô lý thật, nửa cái đầu mà vẫn sống được à?" – Tôi không tin nổi lầm bầm.

 

Nhìn thẳng vào mắt lão Lưu, tôi có thể thấy rõ sự không cam lòng và hận thù trong đôi mắt hắn.

 

"Mày còn nhớ tao à?" – Tôi khẽ hỏi.

 

"Hình Thiên, mẹ mày!" – Lão Lưu lè nhè đáp.

 

"Lão Lưu à, tôi cũng bất đắc dĩ thôi. Chú nói biến là biến, tôi biết làm sao được." – Tôi khổ tâm nói.

 

"Hình Thiên, mẹ mày!"

 

Tôi quay vào phòng, lấy ra vũ khí làm nên tên tuổi của mình: cây lao sọc đỏ trắng.

 

"Lão Tam, mày điên à! Đêm hôm tối như mực, mày xuống đó lỡ có chuyện gì thì sao?" – Lão Cả túm chặt cánh tay tôi.

 

"Cái thằng đó chửi tao!"

 

"Nó chửi thì chửi. Việc chúng ta cần nghĩ bây giờ là vì sao xác sống bị nát đầu mà vẫn không chết, và tại sao nó lại nhớ mày." – Lão Nhị cũng ngăn tôi lại.

 

"Tao phải đi chửi nó!" – Tôi nhấn mạnh giọng.

 

"Anh Ba, hay là sáng mai hẵng xử nó, chắc vẫn chưa muộn đâu nhỉ?" – Lão Lục thận trọng kéo tay tôi.

 

"Cái thằng..."

 

Chưa kịp nói hết câu, một bàn chân nhỏ nhắn trắng nõn thò ra từ giường tôi, đạp thẳng vào mặt tôi một cái.

 

"Bị mắng thì đã sao? Ngoan ngoãn về uống rượu đi!" – Là Mộ Trình Tuyết.

 

Tôi trợn mắt nhìn, nhưng chỉ trong chớp mắt đã xìu xuống, ngoan ngoãn ngồi về chỗ của mình.

 

"Chết tiệt..." – Bốn anh em đồng thanh thốt lên một tiếng rồi cũng ngồi xuống.

 

Điều khiến tôi khó hiểu nhất là Lão Ngũ cũng nhếch mép "chẹp" một tiếng.

 

"Mày còn mặt dày mà cười à? Đã thành ra cái dạng này rồi, đồ ngốc! Cái thằng khốn nào cắn mày, sao mày không nói thẳng là anh Ba mày là Hình Thiên hả?" – Tôi chỉ vào Lão Ngũ chửi.

 

Tôi có cảm giác Lão Ngũ hiểu thật, bởi vì trong đôi mắt trắng dã đó toàn là vẻ khinh miệt.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi