Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Ta Và Bốn Đứa Bạn Báo Phòng Ký Túc Xá Sinh Tồn > Chương 87

Chương 87

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 87 có bản audio.

Chương 87: Mang theo thành ý mà đến

 

Nằm trên giường trong phòng ngủ ở ngay lối lên xuống tầng hai, tôi ôm đầu hút thuốc.

 

Với đám người dưới lầu, tôi chẳng buồn nhìn lấy một cái.

 

Còn bọn họ đi hay chưa, chỉ cần nghe tiếng động là tôi cũng phân biệt được đôi phần.

 

Chẳng bao lâu, từ lan can cửa sổ tầng một truyền lên tiếng trèo vào.

 

Khi Lưu Y Muội nhảy vào phòng, nói thật, lòng tôi bỗng thấy vui vui lạ.

 

Nhưng miệng lại chẳng nói được lời hay ho gì: "Không phải bảo cô đi theo họ à? Sao còn chưa đi?"

 

Lưu Y Muội không thèm để ý, đi thẳng ra phía cửa phòng.

 

Thấy cô ấy phớt lờ mình, tôi cũng nổi cáu, chỉnh lại quần áo, trở mình quay lưng về phía cửa, không nói thêm lời nào.

 

Đợi mãi cũng không nghe thấy tiếng mở cửa, ngược lại tiếng bước chân cho thấy Lưu Y Muội đã quay lại.

 

"Đây là lần đầu, cũng là lần cuối. Từ giờ còn dám bảo em cút, em sẽ tát anh."

 

Tôi hừ một tiếng, lại rúc sâu vào trong giường, coi như chứng minh tôi chẳng buồn để ý đến cô ấy, tôi đang giận dỗi đây.

 

Tôi cứ tưởng hành động này sẽ khiến Lưu Y Muội phất áo bỏ đi.

 

Ai ngờ con bé này lại nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh tôi.

 

"Về rồi có xem vết thương không? Không bục ra chứ?" - Im lặng một lúc, Lưu Y Muội khẽ hỏi.

 

"Chết không được đâu." - Tôi đáp với giọng bực bội.

 

"Hoa Hoa chẳng qua là thẳng tính thôi, em cũng không ngờ anh lại giận. Bình thường tụi em vẫn đùa với mọi người kiểu đó mà."

 

Nghe vậy, tôi giật mình, lồm cồm ngồi dậy: "Các cô là các cô, bọn tôi là quan hệ gì với nhau? Tôi thân với cô ta chắc? Cô ta nói thế không phải đùa, là sỉ nhục."

 

Thấy tôi tức đầy lồng ngực, Lưu Y Muội mím môi cười, rồi bất ngờ đưa tay ôm chầm lấy tôi, ghé mặt vào vai tôi.

 

Cái ôm này làm tôi đứng hình, hồi lâu vẫn không hiểu con ngốc này rốt cuộc có ý gì.

 

Nhẹ hít hương thơm thoang thoảng từ mái tóc cô ấy, tôi phải gắng gượng giữ tinh thần, kẻo lại chìm đắm giữa những ngọn đồi trập trùng.

 

"Đừng có làm trò này trước mặt tôi. Đừng nói là muốn tôi giúp bọn họ đấy nhé? Không thể nào. Vừa mắng tôi, giờ lại muốn tôi ra tay? Mơ đi." - Tôi nói, nhưng giọng đã có phần chột dạ.

 

"Cô ấy là bạn em." - Lưu Y Muội nói khẽ.

 

"Bạn cô thì sao? Có phải bạn tôi đâu?"

 

"Cô ấy là bạn em." - Lưu Y Muội phả một hơi thở thơm bên tai tôi.

 

"Bạn... bạn của ai cũng không được!" - Cả người tôi rùng mình, giọng nói mềm nhũn ra.

 

"Cô ấy là bạn em." - Lưu Y Muội khẽ hôn lên má tôi.

 

Tôi hít một hơi lạnh, đầu óc choáng váng: "Bạn bè gì thì... cũng không thể đem cả cơ nghiệp nhà mình đi giúp được."

 

"Đừng giận nữa mà, cô ấy thật sự là bạn rất rất thân của em." - Nói xong, đôi môi thơm khẽ in lên môi tôi.

 

Nụ hôn thật dài, hôn đến mức quên cả năm tháng. Khi tôi và Lưu Y Muội tách nhau ra, tôi kiên định gật đầu.

 

"Đã là bạn bè thì đúng là nên giúp. Thấy chết mà không cứu không phải tính cách của tôi."

 

Nghe tôi nói vậy, Lưu Y Muội bật cười khúc khích, dáng vẻ quyến rũ đến mức khiến tôi có chút nóng lòng.

 

Đôi cánh tay trắng ngần như ngọc khẽ vòng qua cổ tôi: "Còn dám bảo em cút nữa, em sẽ cắt... của anh đấy."

 

Câu này vừa dứt, tôi sợ đến giật bắn mình, vội khép chặt hai chân lại mới dám mở miệng.

 

"Không nói nữa đâu. Nhưng hôm nay em đột nhiên làm vậy, không phải chỉ vì muốn tôi giúp bạn em mà dâng mình đấy chứ?"

 

Lời tôi vừa dứt, chưa kịp phản ứng thì "bốp" một tiếng, mặt tôi nóng rát.

 

"Nói lại." - Lưu Y Muội trừng mắt nhìn tôi.

 

"Vậy thì chắc chắn không phải là tình yêu rồi! Làm gì có chuyện đột ngột như thế!" - Tôi nhăn nhó.

 

Lại "bốp" một tiếng, bên má còn lại bỏng rát.

 

"Nói lại."

 

"Tôi không hiểu nổi mà! Đột ngột quá! Chẳng có chút dấu hiệu báo trước nào cả!"

 

Lời còn chưa nói hết, lại thêm một cái "bốp" nữa. Lần này tôi không cho Lưu Y Muội cơ hội lên tiếng lần nữa.

 

Ai mà chẳng có tự trọng chứ? Nếu để cô ấy đánh quen tay, sau này cứ vô cớ lại tát tôi một cái thì tôi còn mặt mũi nào mà sống?

 

Tôi lật người một cái, đè thẳng Lưu Y Muội xuống giường.

 

Mặc kệ đó có phải là tình yêu hay không. Thời buổi này, sống cốt là được tùy ý mình muốn.

 

Hơn một tiếng đồng hồ sau...

 

Mặt tôi lại một lần nữa nóng rát.

 

Khi tôi trợn mắt nhìn, mới thấy Lưu Y Muội đã thở hồng hộc, bộ dạng như sắp đứt hơi đến nơi.

 

Tôi vội thu phép, đang định bấm huyệt nhân trung cho cô ấy thì cánh tay truyền đến một trận đau nhói.

 

Con bé cắn tôi một phát thật mạnh: "Không coi em là người à? Hơn một tiếng đồng hồ không nghỉ, anh mà giống người bị thương sao?"

 

Tôi cười gượng, khẽ vuốt bụng Lưu Y Muội.

 

"Trước đây không thể nói cho em biết, bây giờ thì có thể nói rồi."

 

Trước kia chưa phải người một nhà nên không tiện nói, giờ đã là người nhà cả rồi, tôi bèn kể lại toàn bộ bí mật trên người mình.

 

Nghe xong, Lưu Y Muội gắng gượng ngồi dậy, nhất quyết kiểm tra vết thương của tôi, xem tôi có nói thật hay không.

 

Khi con bé phát hiện tất cả đều là thật, nó ngây người tại chỗ.

 

Im lặng hồi lâu, cô ấy mới chấp nhận hiện thực, rồi giống hệt Lâu Dã và hai người kia, dặn dò tôi nghìn lần vạn lần, tuyệt đối không được nói ra ngoài.

 

Gần như cùng một câu nói, tôi đã phải nghe trọn bốn lần, đành gật đầu lấy lòng cho qua chuyện.

 

"Này cô nương, em không phải chỉ vì 'bạn bè' mà dâng mình đấy chứ?" - Tôi ôm lấy thân thể trần trụi mềm mại của Lưu Y Muội hỏi.

 

Câu nói của tôi lại đổi lấy một cái tát không nhẹ không nặng.

 

Lưu Y Muội vội lau máu mũi đang chảy trên mặt tôi, vừa thủ thỉ kể lại tâm sự của mình.

 

Thì ra từ khoảnh khắc tôi cứu cô ấy ngày hôm đó, con bé đã thầm để mắt tới tôi.

 

Nhưng vì thể diện, cô ấy không muốn chia sẻ một người đàn ông với người khác, nên vẫn luôn kìm nén.

 

Thế mà hôm nay, khi tôi mắng cô ấy và bảo cô ấy cút, cô ấy bỗng thấy sợ.

 

Cô ấy nói, cô ấy phát hiện ra bản thân mình trong lòng tôi chẳng qua chỉ là người thừa, cảm giác ấy khiến cô ấy hoang mang, sợ hãi.

 

Sợ tôi thật sự đuổi cô ấy đi, sợ sau này cuộc sống không có tôi, thế nên mới gom đủ can đảm làm ra những chuyện sau đó.

 

Nghe cô cảnh sát đặc kích này giãi bày, cảm giác ấy phải nói thế nào nhỉ? Nếu tôi bảo mình chẳng có chút cảm giác nào với cô ấy thì hoàn toàn là nói dối.

 

Nhưng tôi nghĩ mình không đến mức sốt ruột như mấy người anh em kia.

 

Dù sao trong nhà cũng đã có ba mỹ nhân tuyệt sắc, cuộc sống của tôi coi như khá viên mãn.

 

Nhưng giờ người ta đã mang thành ý mà chủ động tìm đến, còn nói nhiều làm gì? Đưa về nhà là xong, có gì mà phải dài dòng.

 

Đến tối, khi tôi dắt Lưu Y Muội đang ngượng ngùng trở về phòng.

 

Tôi vốn đã chuẩn bị sẵn đủ loại bài diễn thuyết, vậy mà chẳng có cơ hội nào để bày tỏ sự hào hùng của mình.

 

Bởi vì tôi phát hiện ba cô gái trong nhà hình như đã biết chuyện này từ lâu, bọn họ tự nhiên kéo Lưu Y Muội lên giường.

 

"Vậy... vậy là xong à? Mấy người không muốn nghe tôi thuyết trình gì sao?" - Tôi đứng dưới chân giường há hốc mồm.

 

"Ôi, mấy giờ rồi, ông xã ngủ không? Không ngủ thì tụi em ngủ trước đây." - Mộ Trình Tuyết lười biếng càu nhàu.

 

"Sớm muộn gì cũng thành chuyện thôi, cần gì anh phải chuẩn bị mấy cái bài vở chết tiệt đó." - Giang Di liếc tôi một cái.

 

"Đến thằng ngốc cũng nhìn ra chị Y Muội có ý với anh, chỉ mỗi anh như đồ ngốc còn bịt tai bịt mắt." - Lâu Dã thò mỗi cái đầu ra khỏi chăn chọc tôi.

 

Tôi sững sờ, thật đấy! Sao tôi tự dưng có cảm giác thế giới mình đang sống khác xa với bọn họ thế nhỉ?

 

Chuyện này rốt cuộc là sao? Sao tôi chẳng cảm nhận được chút gì vậy?

 

Mặt đầy thắc mắc, tôi nhìn về phía Lưu Y Muội vừa cởi xong quần áo đang chui vào chăn.

 

Con bé cũng có vẻ coi thái độ của ba cô gái kia là điều bình thường, ngoài gương mặt hơi ửng đỏ thì không có chút không tự nhiên nào.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi