Chương 14: Giờ Báo Thù
Sáng hôm sau, Tô Hòa đang ăn sáng ở ngoài thì bà nội Lưu Thúy Hoa gọi điện tới:
“Chúng tao tới rồi, đang ở sân bay. Gửi địa chỉ nhanh lên, bọn tao bắt xe qua!”
Nghe cái giọng sai khiến đầy kiêu ngạo ấy, không biết còn tưởng bà hoàng xuất hành, cần người rải hoa mở đường.
Trong điện thoại còn có tiếng Tô Bằng Phi càu nhàu: “Nhanh lên, tao mất ngủ cả đêm, phiền chết mất…”
Tô Hòa thong thả gắp một cái bánh bao nhỏ, cắn một miếng, vỏ bánh mềm thấm đẫm nước nhân thơm ngon, đúng là ngon quá.
“Bà ơi, cháu không ngờ bà tới nhanh thế. Hay là thế này, cháu đang ở gần đây, tiện đường cháu tới đón bà nhé?
Bà kiếm chỗ ngồi một lát, cháu tới ngay ạ!”
Nói xong cô cúp máy, để điện thoại ở chế độ im lặng, tiếp tục ăn bánh.
Mấy cái đồ chó này làm sao quan trọng bằng bánh bao được? Cứ chờ đi!
“Chủ quán ơi, cho thêm hai cái lồng bánh nữa!”
Ăn uống no say, lại mua thêm kha khá đồ ngon mang theo, cô mới chầm chậm lái xe ra sân bay.
Bác cả Tô Đức Trị vừa thấy Tô Hòa đã không nhịn được, xông lên mắng:
“Sao mày không nghe máy? Mày bắt bọn tao chờ suốt ba tiếng đồng hồ đấy!”
Tô Bằng Phi còn giơ tay định xô đẩy Tô Hòa: “Mày cố tình đúng không?”
Tô Hòa hơi nghiêng người sang bên, Tô Bằng Phi mất đà ngã sõng soài xuống đất.
Cứ cái thân thủ lăn lộn năm năm tận thế của chị đây, còn tránh không được cái thằng yếu sinh lý như mày sao?
Tô Hòa giả vờ bị Tô Bằng Phi vấp ngã, lại tiện chân giẫm lên chân hắn một cái, đau tới mức Tô Bằng Phi kêu la như heo.
Cái này làm Lưu Thúy Hoa xót xa vô cùng, bà vội vàng chạy tới: “Ôi cháu trai yêu quý của bà, có đau không!”
Cái vẻ săn đón ấy, không biết còn tưởng Tô Bằng Phi là đứa trẻ lên năm, chứ không phải thanh niên hai mươi lăm tuổi.
Thấy bác cả sắp nổi điên, Tô Hòa vội giả bộ vô tội la to:
“Á, anh Bằng Phi, anh đẩy em làm gì thế!”
Mọi người xung quanh lập tức bị giọng nói vô tội pha chút nghẹn ngào của Tô Hòa thu hút, không ít người thấy vụ việc bắt đầu xì xầm.
“Nhìn là thấy gia đình trọng nam khinh nữ, rõ ràng là anh trai ra tay trước mà!”
“Đúng đúng, nếu không phải cô em bị trượt chân thì người ngã dưới đất chính là cô ấy rồi.”
“….”
Trước sự chỉ trỏ của thiên hạ, bà nội Lưu Thúy Hoa và bác cả Tô Đức Trị cũng không tiện nổi cáu ngay đành phải nhịn, ráng chờ tới khi lấy được di chúc xong thì tính sổ sau cũng chưa muộn!
Bác gái Chu Bình Bình giảng hòa:
“Chỉ là anh em đùa giỡn với nhau thôi, có gì đâu.
Hòa Hòa à, bà nội đợi cháu cả buổi sáng ở đây, bữa sáng còn chưa kịp ăn.
Điện thoại gọi mấy lần cháu cũng không nghe, bác cả và anh Bằng Phi sốt ruột nên mới vậy.
Cháu vốn là đứa hiểu chuyện, chắc là không để bụng đâu nhỉ~”
Nghe xem, đây mới đúng là lời nói của cao thủ. Vừa đổ tội, vừa dồn mâu thuẫn lên người mình.
Hồi bé cô đã từng ăn không ít thiệt thòi dưới tay bác gái, bề ngoài thì hòa khí, sau lưng thì xấu xa.
“Á, trên đường tới có tai nạn xe, kẹt xe nên cháu mới tới muộn.
Bà với mọi người muốn ăn trước hay gặp luật sư trước?”
Bao nhiêu tiền ở ngay trước mắt, ai còn tâm trạng ăn? Lưu Thúy Hoa giục:
“Gặp luật sư trước, nhanh lên!”
Tô Hòa dẫn họ lên chiếc xe địa hình của mình. Để họ không ngồi cạnh mình, cô cố tình đặt một cái túi to hơn người ở ghế phụ.
Thế là bốn người phải ngồi hết ra hàng ghế sau.
Vừa lên xe ngồi yên, Tô Bằng Phi đã giơ chân định đạp vào ghế của Tô Hòa:
“Mày dám làm tao bẽ mặt trước bao nhiêu người hả!”
Tô Hòa đã đoán trước, đạp phanh gấp, bốn người chưa kịp thắt dây an toàn lập tức giật cổ ra sau.
Cô ra tay trước, bực dọc nói:
“Tô Bằng Phi, nếu mày không muốn lấy phần của mình thì xuống xe.
Đừng tưởng có thêm chút thịt là hơn người, mạng sống có quý đến mấy thì gặp tai nạn xe cũng chỉ là một đống thịt nát thôi.
Ngoan ngoãn một chút!”
Thằng cu được chiều chuộng như Tô Bằng Phi chịu sao nổi câu này, vung tay định tiếp tục động thủ, bị bà nội Lưu Thúy Hoa và bác cả, bác gái vội giữ chặt.
Ba người giữ một thằng còn không xong, đúng là vô dụng!
Tô Hòa mặc kệ họ, nhấn ga, xe tiếp tục lao đi.
Có cái hạ mã uy vừa rồi, trên đường họ cũng yên tĩnh, chẳng nói câu nào, sợ Tô Hòa nghĩ quẩn mà lấy mạng họ.
Chỉ có đôi mắt của mấy người họ như muốn đục thủng ghế xe của Tô Hòa.
Muốn nhìn thì nhìn đi, nhân lúc còn sức thì cứ nhìn vài cái, sau này không còn cơ hội đâu.
Đưa người về nhà xong, bà nội Lưu Thúy Hoa nhìn căn phòng trống trải, quay đầu hỏi:
“Luật sư đâu?”
Kết quả là thấy Tô Hòa một tay cầm cây điện gậy to bằng cánh tay, điện gục Tô Bằng Phi và Tô Đức Trị.
“Mày!…”
Một tiếng thét kinh hoàng khiến bác gái Chu Bình Bình cũng quay đầu lại, Tô Hòa có cho cơ hội đó đâu, “xẹt xẹt” hai tiếng, tất cả đều ngã.
Hiệu quả của cây điện gậy rất hài lòng, cũng may là sợ mình ra tay một cái là điện chết, nếu không thì cần gì tới điện gậy.
Tiếp theo, đến giờ báo thù hảo hạng rồi!
Tất nhiên là không, cây điện gậy này là quân dụng, cực mạnh, một thanh niên tráng niên bị điện một phát cũng phải ngất nửa ngày, huống chi bốn người này vốn quen được nuông chiều.
Nhốt người vào lồng xong, Tô Hòa về phòng mình.
Trước đây Tô Hòa đã mua cả tầng chín, mình ở một căn, đưa họ sang căn khác.
Đổi quần áo rồi ra ngoài ăn bữa trưa: Phật nhảy tường, cơm tám báu, bồ câu quay…
Nhân lúc còn ăn ngoài được thì ăn nhiều, mấy ngày nữa chỉ có thể tự nấu ở nhà.
Tô Hòa cũng biết nấu ăn, trước đây bố mẹ dạy, làm ra tạm được, không phải loại phá bếp.
Nhưng giờ có người làm cho, còn động tay làm gì!
Lại đi dạo một vòng, mua đủ thứ đồ ăn vặt: xiên que chiên, bánh nếp, nước đường, bánh ngọt…
Mỗi thứ một ít, hồi trước vì sức khỏe ăn ít, giờ vui là được, quan tâm gì sức khỏe.
Thấy cũng gần tối, Tô Hòa quay về.
Tính toán, số dư tài khoản còn không nhiều, còn vài chục nghìn tệ, thấy ngân hàng ven đường, cô vào rút hết.
Giai đoạn đầu tận thế, tuy vật giá tăng vọt, nhưng có tiền thì vẫn mua được ít đồ.
Số tiền này, để dành trước, may ra có dùng, không thì còn làm củi đốt.
Về đến nhà, Tô Hòa sang bên cạnh xem người trong lồng tỉnh chưa.
Nhìn một cái, bốn người ngủ ngáy như sấm, có vẻ từ khi nhận được điện thoại của cô, hồi hộp đến mức cả đêm không ngủ.
