Chương 34: Tôi Không Muốn Bị Hy Sinh Nữa
Mục Viễn hớt hải chạy lăn vào phòng khác, lục tung một hồi lâu rồi lôi ra một thứ hình vuông.
“Điện! Sạc cho máy chạy thận của mẹ là được!”
Tô Hòa liếc nhìn, đó là một cục pin lưu trữ, cô không khỏi hỏi:
“Sáng nay không phải em mang pin đi sao? Sao lại thiếu điện?”
Mục Viễn bất lực nhìn người mẹ đang nằm dưới đất, “Bị người ta cướp mất rồi…”
Có vẻ người cướp pin có liên quan tới mẹ Mục Viễn, nhưng bây giờ không phải lúc nói chuyện đó.
Tô Hòa bảo Mục Viễn đặt cục pin xuống:
“Bây giờ sạc không kịp đâu, chị trực tiếp đưa em và máy chạy thận qua chỗ chị luôn.
Dù sao giờ em là người của chị rồi, ở cùng chị cũng bình thường.”
Cô học ngành điều dưỡng, nên biết kiến thức y học cơ bản.
Những người cần chạy thận hàng ngày hầu hết đều mắc bệnh thận cực kỳ nghiêm trọng, nếu không chạy thận đúng hạn, độc tố sẽ tích tụ trong cơ thể, gây tổn thương không thể phục hồi.
Bây giờ nhìn dáng vẻ của Trang Vân, có vẻ độc tố trong người đã tích tụ đến một mức độ nhất định rồi mới ngất đi.
Nếu không kịp thời chạy thận, rất có thể sẽ chết lúc nào không hay.
Mục Viễn nắm tay mẹ, cảm kích nói với Tô Hòa: “Vâng. Cảm ơn chị.”
Tô Hòa bảo Mục Viễn thu dọn một ít đồ, rồi cột Trang Vân lên lưng mình, một tay xách máy chạy thận, đi ra ngoài một cách nhẹ nhàng.
Xem ra kết quả huấn luyện của mình cũng tốt nhỉ, tổng cộng hơn hai trăm cân mà không cần ngoại lực vẫn có thể nhấc bổng dễ dàng.
Đưa họ về nhà, dĩ nhiên không phải căn nhà cô đang ở, mà là căn dùng để nhốt bác cả trước đây – căn số 02.
Cơn lốc xoáy không ảnh hưởng đến phía này, chỉ có cửa kính phòng ngủ phụ bị vỡ một mảnh, Tô Hòa dùng súng bắn đinh đóng hai lớp ván gỗ, cũng có thể ở được.
Đầu tiên đưa người vào phòng ngủ chính an trí, sau đó giả vờ sang phòng khác lấy đồ, thực ra là từ không gian lấy ra pin, chăn mền vân vân.
Cắm điện, Mục Viễn thành thục vận hành máy chạy thận cho mẹ, xem ra việc này đã làm rất nhiều lần.
Cái máy chạy thận này trông có vẻ khác với những máy cô từng thấy, chắc cũng bị Mục Viễn cải tiến để máy có thể hoạt động liên tục.
Cho đến khi máy chạy thận vận hành bình thường, Mục Viễn mới thở phào, cung kính nói với Tô Hòa:
“Cảm ơn chị!”
Tô Hòa khoanh tay dựa vào khung cửa phòng ngủ chính, “Em là đệ tử của chị, chuyện nên làm mà. Đây là thuốc mỡ giảm sưng, lát nữa em bôi lên.”
Lúc nãy đến nhà Mục Viễn, Tô Hòa đã để ý thấy mặt gầy của thằng bé sưng húp cả lên, có một dấu bàn tay rất rõ.
Mục Viễn cảm động nhận lấy thuốc mỡ: “Cảm ơn chị.”
Tô Hòa tò mò hỏi: “Có phải bị người đến cướp đồ đánh không?”
Tay Mục Viễn bôi thuốc khựng lại, ánh mắt hơi buồn:
“Không phải, là do mẹ em đánh.”
Ủa? Đứa trẻ ngoan thế này mà cũng bị đánh sao?
Có lẽ nhận ra sự ngạc nhiên của Tô Hòa, Mục Viễn thành thật nói:
“Người cướp pin là em trai của mẹ em, em không chịu đưa, mẹ em liền tát em một cái.”
Ờ, mẹ này bị bệnh à? Cuồng em trai?
Tô Hòa còn muốn hỏi thêm thì chợt nghe bụng Mục Viễn kêu “ọc… ọc…”
Mục Viễn hơi đỏ mặt, từ chiều tới giờ em chưa ăn gì, có thể chịu đến bây giờ đã là rất giỏi rồi.
Tô Hòa giả vờ ra ngoài, từ không gian mang ra một tô mì, bốc hơi nghi ngút, trên có mấy miếng thịt bò to, điểm xuyết chút hành lá.
“Ăn đi, không đủ còn nữa.”
Mùi thịt bò từ tô mì tỏa ra khiến nước miếng Mục Viễn trào ra, em không nhịn được lau khóe miệng.
Từ khi tro núi lửa tràn ngập, em chưa được ăn thịt.
Nhưng em vẫn cố nhịn, trước đây một tô mì thịt có lẽ chẳng là gì, nhưng bây giờ khác rồi, Mục Viễn hiểu rất rõ giá trị của tô mì này.
“Chị ăn đi, lát em ăn bánh nén là được.”
Tô Hòa đẩy tô mì về phía Mục Viễn, nhét đũa vào tay em:
“Cho em đấy, làm đệ tử của chị thì không cần phải chịu thiệt thòi như vậy.
Chỉ cần chị có một miếng thịt, nhất định sẽ có một bát nước thịt cho em.”
Nghe vậy, Mục Viễn cầm đũa, lại nhìn mẹ nằm trong phòng ngủ chính, rồi nhìn tô mì trước mặt, như thể đang suy nghĩ chuyện gì đó trọng đại.
Tô Hòa biết ngay em muốn nói gì, trực tiếp ngắt lời:
“Khi mẹ em tỉnh dậy, chị cũng sẽ cho bà ấy ăn. Em cứ yên tâm ăn đi.”
Không ngờ Mục Viễn lắc đầu nói: “Không, chị ơi, xin chị đừng cho mẹ em ăn bất cứ thứ gì.”
Cục cưng bỗng dưng ngỗ ngược rồi?
Lần này Tô Hòa thực sự không hiểu, thấy Mục Viễn vừa ăn vừa chảy nước mắt, cảm giác như tô mì này có cả đống hành tây vậy.
Ăn rồi lại khóc lại cười, còn bị sặc.
Tô Hòa vội đưa chai nước lọc đã chuẩn bị sẵn, em đừng có nghẹn chết thì chị uổng công!
“Em ăn chậm thôi, không đủ còn nữa.”
Mục Viễn ăn hết tô mì một cách ngấu nghiến, còn liếm cả bát.
Rồi hít một hơi thật sâu, như đã quyết tâm, kiên định nói:
“Chị ơi, lát nữa chị có thể đưa em và mẹ về nhà em được không?
Chị yên tâm, em không phải bỏ trốn, mà là về giải quyết một số chuyện.”
Thằng bé này từ nãy giờ sao cứ kỳ lạ thế? Tô Hòa lại không khỏi nghi ngờ tô mì vừa rồi có vấn đề.
“Em sao thế? Em định giải quyết chuyện gì?”
Mục Viễn thành thật đáp:
“Chị ơi, nếu tô mì này để trước mặt em và mẹ, mẹ em nhất định sẽ không chút do dự bưng nó đi tặng cho em trai bà.
Chị chịu nhận em, cứu mẹ em, cho em cơm ăn, em không nên gây thêm phiền toái cho chị.
Nhưng nếu mẹ em biết ở đây có nước có điện, có thịt có mì, bà ấy nhất định sẽ nói với em trai bà.
Em không muốn làm người bị mẹ hy sinh nữa.”
Có lẽ nước mắt đã chảy cạn từ nãy, lúc này mắt Mục Viễn vẫn ánh lệ nhưng không để chúng trào ra.
Cảnh tượng thật đáng thương, em vẫn còn là một đứa trẻ, chỉ một tô mì mà đã khiến em vỡ lòng, bị dồn đến mức nào cơ chứ.
Tô Hòa không biết dỗ trẻ con, cô móc trong túi ra một viên kẹo:
“Chị đã nhận em làm đệ tử thì không ngại phiền toái, nếu họ thực sự tìm đến, chị có thể xử lý.”
Mục Viễn cho kẹo vào miệng, tham lam thưởng thức vị ngọt:
“Không, chị ơi. Bố em đã nói, chúng ta không thể gây rắc rối cho người đã giúp đỡ mình, cũng không nên chỉ biết đòi hỏi.
Chị đã cứu mẹ em, cho em ăn, cho em thuốc, em không thể được voi đòi tiên.
Chuyện này nhất định phải để em và mẹ tự giải quyết.”
Vì Mục Viễn đã kiên quyết, Tô Hòa cũng không ép.
Trẻ con rồi cũng phải học cách tự lớn mà!
PS: Nhiều bạn hơi khó hiểu vì sao ở đây phải đi cứu mẹ của Mục Viễn, có phải do lòng lương thiện thái quá, nghiêng về việc sau này khi Mục Viễn lớn lên sẽ đơn thuần giao dịch.
Ở đây thực sự không phải lương thiện! Cô chọn cứu người là có cân nhắc. Nếu lần này Mục Viễn lại tận mắt chứng kiến mẹ chết, có thể sẽ lại trở thành kẻ giết người cuồng sát như kiếp trước.
Vậy thì người ta lấy gì để giao dịch với nữ chính?
Nữ chính bây giờ bỏ ra đồ để nuôi Mục Viễn, cũng giống như nuôi một kho vũ khí tương lai, mối làm ăn rất lời!
Hơn nữa, cô không phải nuôi không, mà là từng bước thăm dò, từng bước thử thách, nếu có lần nào Mục Viễn không chịu nổi thử thách, thì sẽ bị cô tiêu diệt không thương tiếc~
Mọi người cứ yên tâm nhé~
