Chương 43: Còn ai muốn thử súng đồ chơi không?
Đứng sau Tô Hòa, Mục Viễn siết chặt cây rìu trong tay – chính là cây mà Tô Hòa bảo cậu tập vung ba trăm lần mỗi ngày. Đám người này quá đáng thật, dám nói những lời khó nghe với sếp như vậy!
Cậu dứt khoát bước lên hai bước, đứng thẳng hàng với Tô Hòa.
“Câm miệng, đồ xấu xa! Còn nói nữa, tao chém chết hết bây giờ!”
Tô Hòa liếc Mục Viễn bằng khóe mắt: Ừm, dũng cảm đáng khen, tay cầm rìu cũng vững hơn nhiều.
Cô chẳng hề để tâm đến những lời rác rưởi bên ngoài, nhưng để giúp Mục Viễn vượt qua nỗi sợ với bọn ác nhân này, cô không ngại đứng đây thêm một lúc.
Giọng Tô Hòa thoải mái như đang tán gẫu với Mục Viễn:
“Bọn họ nói hay thế, hay là chúng ta gia nhập thử?”
Mục Viễn nhìn đám người ngoài kia với vẻ chán ghét:
“Sếp ơi, bọn họ nói toàn lừa trẻ con thôi. Nếu tốt thật thì sao lại chạy đến trước nhà mình?
Quần áo không biết bao lâu chưa giặt, hôi thối như chuột cống, chuột ngoài đường còn sạch hơn họ.”
Không ngờ Mục Viễn chửi người cũng có bài bản, suýt thì Tô Hòa không nhịn được cười.
Bị chê tới tấp, đám Bang Búa Sắt cảm thấy mất mặt, liền hung hăng gầm lên:
“Thằng nhóc con, mày nói lại xem!”
“Có dám ra ngoài so tài không?”
“...”
Mục Viễn giơ rìu lên, bày tư thế, không chút sợ hãi:
“Tao chẳng thèm nói nữa. Cút ngay khỏi cửa nhà tao, không thì để tụi bay xem búa sắt của tụi bay mạnh hơn hay cái rìu của tao mạnh hơn!”
Búa ca cầm cây búa sắt, định gõ cửa sắt uy hiếp, nhưng sợ bị điện giật nên chỉ cầm lên lắc lắc:
“Anh em, nhanh lên, phá cửa đi, xem chúng nó còn dám ngang ngược không!
Mẹ kiếp, lát nữa tao sẽ cho chúng mày nếm mùi bị chinh phục!”
Nghe vậy, đám đông đã nôn nóng không kìm được. Hai người này, đứa nào trắng trẻo hơn đứa nào, nhất là cô gái cầm súng, chân dài da trắng mặt đẹp, giá mà được sờ một cái... hehe...
Tô Hòa cười lạnh, chĩa nòng súng thẳng vào đầu Búa ca: “Thằng nào dám!”
Đám người vừa cầm dụng cụ lên định xông vào thì khựng lại, đồng loạt nhìn về phía Búa ca. Đàn bà này khí thế mạnh quá, không giống giả vờ.
Búa ca khinh thường cười một tiếng: “Ngơ ra đó làm gì? Chỉ là súng đồ chơi dọa người thôi mà!”
Mọi người vừa định hành động thì nghe “đoàng đoàng” hai tiếng. Tất cả đều cảm thấy một thứ ấm nóng ập vào mặt.
Búa ca đứng giữa đã ngã xuống, trên người xuất hiện hai cái lỗ to bằng miệng bát.
Một cái ở ngực, một cái ở háng.
Nhưng giờ chẳng ai để ý vị trí lỗ thủng. Đầu óc họ chỉ có một suy nghĩ: Súng thật! Thật!
Tô Hòa nhiệt tình chào hỏi đám Bang Búa Sắt đang há hốc mồm:
“Còn ai muốn thử cây súng đồ chơi này không? Đạn đầy đủ, chỉ đâu bắn đó.”
Thử là chết chắc!
Hồi thần lại, kẻ thì la hét, kẻ sợ đến vãi đái, kẻ đứng im như trời trồng, cũng có kẻ hoảng loạn bỏ chạy.
Tô Hòa quát to: “Tất cả đứng yên!”
Không ai nghe. Hoặc không phải không nghe, mà là họ đang bị nỗi sợ sâu thẳm trong lòng chi phối, hoàn toàn không tiếp thu được âm thanh bên ngoài.
Tô Hòa đành phải bắn thêm một phát “đoàng!” lên trên đầu chúng, lúc này mọi người mới im bặt.
Aizz, khẩu súng liên thanh mấy chục phát mà lại dùng như súng trường, hơi phí.
Ra cửa vội quá, tiện tay cầm bừa một khẩu, lần sau chú ý.
“Mỹ nữ, xin cô tha mạng! Chúng tôi cũng bị ép đến đây thôi...”
Người lên tiếng là Vương Lỗi, kẻ vừa bị chĩa súng vào đầu, giờ đang quỳ dưới đất cầu xin:
“Nhà tôi trên có già dưới có trẻ, đều trông cậy vào mỗi tôi...”
Sao bọn xấu lần nào bị bắt cũng nói y hệt nhau vậy? Chúng được đào tạo tập trung à?
Bị Vương Lỗi dẫn dắt, những kẻ khác cũng rên rỉ cầu xin.
Tô Hòa thắc mắc: nhìn mình bây giờ giống sát thần lắm sao?
“Muốn sống cũng được, bỏ lại hết công cụ, đồ đạc trên người.
Lau sạch sẽ xếp ngay ngắn trước cửa. Xác chết dọn sạch. Để sót một miếng thịt của Búa ca là biến chúng mày thành Búa ca tiếp theo.”
Đám người cuống quýt thu dọn đồ. Những công cụ chúng mang theo đều là đi nhặt từ chỗ khác, tiện cho việc phá dỡ chướng ngại vật.
Dưới họng súng liên thanh, suýt nữa chúng còn phải cởi cả quần để lại, sợ thiếu thứ gì thì mất mạng!
Dân giang hồ nói đúng: càng mặc hồng càng giết người!!!
May mà Tô Hòa sợ chướng mắt nên đã ngăn lại kịp.
Năm phút sau, đám người lăn lộn bỏ chạy. Tô Hòa mở cửa sắt, cùng Mục Viễn khiêng đồ vào.
Toàn là sắt vụn đồng nát, đồ ăn rất ít, chủ yếu là bánh quy nén, thêm hai ba cây xúc xích, chẳng có thứ gì ra hồn.
Đóng cửa lại, Tô Hòa nhìn Mục Viễn mặt hơi tái, lấy từ trong túi ra một thanh socola đưa cho cậu.
“Sợ hãi?”
Mục Viễn thành thật gật đầu. Khoảnh khắc tiếng súng vang lên, cả người cậu đơ ra.
Lần trước cậu đâm cậu ruột Trang Tử Siêu, nhưng trong bóng tối cậu chẳng thấy gì, và trước đó cậu đã chuẩn bị tâm lý khá kỹ.
Nên lúc về ngoài chuyện phải giấu mẹ ra thì cũng không có gì quá tệ.
Nhưng lần này, không hề chuẩn bị, tận mắt thấy cảnh máu thịt bay tứ tung, thật sự hoảng sợ.
Thanh socola cầm trên tay chưa ăn, Mục Viễn nghĩ tới đống thịt vụn của Búa ca mà bao tử cứ sôi lên:
“Dạ, vì lần đầu thấy cảnh đó nên sợ, chứ không phải sợ sếp đâu ạ.
Con biết, nếu không làm vậy, đợi chúng vào thì chết là chúng ta.”
Mấy ngày nay, Mục Viễn và mẹ thường nghe tiếng cãi vã ngoài kia, tiếng la hét đánh nhau, thậm chí thấy xác trôi dưới lầu.
Họ sống tốt được như bây giờ hoàn toàn nhờ sếp che chở.
Một ngày nào đó, cậu cũng sẽ cầm vũ khí, đứng bên cạnh sếp, chiến đấu cùng sếp.
Tô Hòa vỗ vai Mục Viễn, chắc do ăn uống ngon và tâm trạng tốt, dạo này thằng bé lên cân trông thấy, có vẻ khỏe mạnh hơn.
“Em nghĩ vậy là tốt. Hôm nay em biểu hiện rất hay, thấy nhiều kẻ ác vẫn dám xông lên.
Tuy cách cửa sắt nhưng dũng khí đáng khen. Nói đi, em muốn gì? Chị có thể thưởng cho em.”
Mục Viễn mắt sáng lên: “Gì cũng được ạ?”
Tô Hòa đưa khẩu liên thanh ra sau lưng: “Trừ súng ra.”
Mục Viễn bíu môi như trẻ con: “Hết rồi ạ...”
Tô Hòa giả vờ tiếc nuối: “À, chị cứ tưởng có người muốn ăn bánh kem dâu tây cơ. Thôi vậy...”
Mục Viễn chảy cả nước miếng, hoàn toàn quên mất cả nỗi buồn nôn vừa rồi:
“Thật có bánh kem hả sếp? Con muốn ăn!”
Cuối cùng, cùng với nửa cái bánh kem, còn có vài quả táo và một xấp sách hướng dẫn tâm lý được gửi sang phòng 02.
