Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Sau Khi Trùng Sinh, Việc Đầu Tiên Ta Làm Là "Mua Mua Mua" > Chương 5

Chương 5

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 5 có bản audio.

Chương 5: Nhà buôn vũ khí biết ơn

 

Cúp máy, điện thoại của Tô Hòa rung lên ngay lập tức, là tin nhắn từ số vừa nãy gửi đến, ghi địa điểm gặp mặt.

 

Chỗ này khá gần cô, Tô Hòa định ăn trước rồi hẵng qua.

 

Nhìn quanh một vòng, chỉ có một tiệm bán hot dog.

 

Chà, nước ngoài đúng là không bằng, muốn ăn một bát hoành thánh nóng hổi có nước súp cũng chẳng có.

 

Mấy ngày nay, để tiết kiệm thời gian, ngày nào cô cũng ăn hamburger, pizza mấy món nhanh, sắp ngấy đến nơi rồi, dầu mỡ quá nhiều.

 

Trong không gian tuy cũng có đủ thứ đồ ăn muôn hình vạn trạng, nhưng Tô Hòa không nỡ động vào.

 

Đây đều là lương thực ngày tận thế, bây giờ không được động một miếng nào! Nửa miếng cũng không!

 

May mà hot dog cũng được làm ngay tại chỗ, mùi thơm ngon lắm, vậy thì đành mua hai cái nếm thử.

 

Nhân viên bưng lên, Tô Hòa nếm một miếng, chà, vị ngon bất ngờ!

 

Cô không nhịn được hỏi: "Hot dog nhà anh, có giao hàng không ạ?"

 

Hai giờ sau, Tô Hòa đến đúng hẹn địa điểm trên tin nhắn.

 

Giữa một thành phố lớn sầm uất, hào nhoáng, tìm được một chỗ tối tăm như thế này cũng chẳng dễ.

 

Ngày trước, Tô Hòa không dám tới đây.

 

Nhưng bây giờ cô là Tô Hòa bản trọng sinh nâng cấp có dị năng sấm sét,

 

chưa nói đến một hộp đêm thoát y dưới lòng đất, dù là hang ổ của trùm ma túy lớn, cô cũng dám đi dạo!

 

Lướt qua từng vũ nữ thoát y uốn éo, vượt qua đám đông say xỉn, trong tiếng nhạc ồn ào, cô cuối cùng cũng tìm được một người pha chế còn tỉnh táo chút, hỏi được phòng số sáu ở đâu.

 

Gõ ba tiếng "cốc cốc cốc" lên cửa phòng, cánh cửa mở ra từ bên trong.

 

Một người đàn ông da trắng, mặt lạnh, khoảng bốn mươi tuổi, dựa trên ghế sofa, hút xì gà, còn hai bên trái phải có hai vệ sĩ da đen không nhìn rõ mặt.

 

Nếu hai vệ sĩ này không dùng súng chỉ vào cô thì cảnh tượng có thể đẹp hơn một chút.

 

Tô Hòa không hề tỏ ra hoảng loạn, cô thong thả tháo kính, lộ ra một gương mặt trang điểm dày như tường thành, dùng tiếng Anh lưu loát nói:

 

"Anderson, với tư cách là ông chủ của công ty an ninh lớn nhất nước Mỹ, đây là cách đón khách của các anh sao?"

 

Anderson búng tàn xì gà, gương mặt ẩn trong bóng tối không rõ biểu cảm.

 

"Cô gái xinh đẹp, tôi sống được đến bây giờ, đâu phải nhờ sự liều lĩnh.

Năm mươi triệu đô hoa hồng từ buôn vũ khí không phải con số nhỏ, nói đi, mục đích thật sự của cô là gì?"

 

Tô Hòa nghĩ thầm, không thể nói là để chuẩn bị cho ngày tận thế được!

 

Cô định bịa chuyện, nhưng lừa được một người tinh ranh như vậy đâu dễ dàng gì.

 

Tô Hòa đưa tay vào túi xách nhỏ, hai vệ sĩ liền chĩa súng vào đầu cô, như thể chỉ cần cô động đậy là lập tức bắn chết.

 

Tô Hòa dùng giọng trấn an nói:

 

"Bình tĩnh, bình tĩnh nào, tôi không có súng."

 

Nói rồi cô cẩn thận lấy từ trong túi ra một chiếc đồng hồ, đặt lên bàn trà giữa hai người.

 

"Anh từng nói với một người, bất kỳ ai mang chiếc đồng hồ này đến tìm anh và xưng mình là 6 cơ, anh sẽ giúp người đó vô điều kiện.

Không biết lời nói trước đây của anh còn hiệu lực không."

 

Anderson xúc động, tàn xì gà rơi trúng tay, làm phồng rộp một chỗ.

 

Nhưng bây giờ ông chẳng quan tâm đến vết phồng trên tay, ông quan tâm đến chiếc đồng hồ, cầm lên xem đi xem lại, hỏi với giọng không tin nổi:

 

"Cô... làm sao chiếc đồng hồ này ở trong tay cô?!"

 

Giọng Tô Hòa có phần trầm xuống, mắt thoáng ánh lệ: "Là người nhà tôi đưa cho."

 

Chính xác là mẹ đưa cho Tô Hòa.

 

Khoảng năm năm trước, mẹ Tô Hòa ra biển đàm phán công việc thì cứu được một người trên vùng biển quốc tế.

 

Không cần đoán cũng biết, người đó là Anderson đang bị thế lực khác truy sát.

 

Lúc đó Anderson không có gì đáp lễ, chỉ đành tháo chiếc đồng hồ đeo trên người nhiều năm làm tín vật, đồng thời nói rõ thân phận, để lại số điện thoại.

 

Sau khi mẹ Tô Hòa về nước, chiếc đồng hồ bị Tô Hòa lục ra. Để tránh bố Tô Hòa ghen vô cớ, bà mới kể rõ đầu đuôi câu chuyện về chiếc đồng hồ.

 

Lúc đó Tô Hòa thấy chuyện này giống như phim truyền hình, nên đã kiếm một cái hộp.

 

Cất đồng hồ, số điện thoại, cùng mẩu giấy nhỏ ghi lại câu chuyện mẹ kể, tiện tay bỏ vào két sắt.

 

Dù sao, chiếc đồng hồ này trông cũng khá có giá trị sưu tầm.

 

Lần này thu dọn đồ đạc, Tô Hòa lại lôi nó ra.

 

Trên đồng hồ viết rõ: Nhà buôn vũ khí biết ơn.

 

Vì vậy Tô Hòa gọi cho Anderson, không ngờ thật sự gọi được.

 

Tuy nhiên, cô không đặt hết trứng vào một rổ. Nếu Anderson không hợp tác, cô vẫn tìm được những nhà buôn vũ khí khác dự phòng.

 

Đây là nước Mỹ, súng ống hợp pháp, chỉ có điều hàng của người khác có thể kém hơn của Anderson chút thôi.

 

Anderson nhìn biểu cảm của Tô Hòa, liền đoán ra ân nhân cứu mình từ biển năm đó có lẽ đã lên thiên đường.

 

Ông bảo hai vệ sĩ da đen ra ngoài, lộ ra vẻ mặt như một người chú hàng xóm:

 

"Cô... tên gì?"

 

Hồi đó Anderson muốn tra cứu ân nhân, nhưng điều tra một vòng phát hiện toàn bộ thông tin ân nhân cho đều là giả.

 

Sau nghĩ lại cũng phải, thế giới phương Đông phần lớn quản lý súng ống khá nghiêm ngặt.

 

Mình đầy người lỗ đạn, người ta cứu được mạng đã tốt lắm rồi, làm sao dám lộ thân phận thật?

 

Vậy nên Anderson sau đó cũng tùy duyên, thôi không tra nữa, kẻo mang họa cho ân nhân.

 

Tô Hòa nở một nụ cười có vẻ ngoan ngoãn: "Anh có thể gọi tôi là Annie."

 

Tên này thật sự không phải lừa Anderson, Tô Hòa có vài tên tiếng Anh, Annie cũng là một trong những tên từng dùng.

 

Anderson dụi tắt xì gà vào gạt tàn: "Annie, cô muốn tôi giúp thế nào?"

 

Tô Hòa thầm nghĩ, anh đừng có gạt tôi là được! Cô nhìn thẳng vào mắt Anderson:

 

"Anderson, tôi không cần giúp đỡ.

Vừa nãy tôi lấy đồng hồ ra, chỉ là muốn anh nhìn nhận nghiêm túc sự hợp tác giữa chúng ta thôi.

Tiền vũ khí, cũng như tiền hoa hồng cho anh, tôi tự thanh toán."

 

Anderson ngay từ khi Tô Hòa bước vào đã đầy tò mò về cô.

 

Một cô gái bình thường không dám đến chỗ này, cô không những đến, mà còn đối diện với họng súng chỉ vào đầu, chẳng hề hoảng hốt, không một chút sợ hãi, như thể mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát của cô.

 

Nhìn có vẻ chưa quá hai mươi, nhưng chuyện trong mắt cô phức tạp hơn nhiều so với một người sống trong cảnh dao kề cổ như ông.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn