Chương 65: Chạy đi, sao không chạy?
Hồ Khả Vị ôm bàn tay phải bị đinh thép xuyên thủng, đau đớn hét lên:
“A!! Chị ơi, tay em! Tay em!”
Hồ Khả Hân kéo em trai, liên tục lùi về phía sau, sợ hãi nói:
“Tụi tui… tụi tui không biết mấy người còn quay lại, nên mới lên. Tụi tui…”
Tô Hòa không cho cô ta cơ hội giải thích thêm. “Bốp” một tiếng, tay phải của Hồ Khả Hân cũng bị đinh thép đâm thủng.
“Hai người núp phía sau xem kịch kia, nếu còn không ra, thì không có cơ hội xuất hiện nữa đâu.”
Mục Viễn ngoảnh đầu lại, ở góc cầu thang thực sự có hai người bước ra, chính là hai anh em ở tầng bốn: La Lực và La Khang.
Bọn họ có mặt ở đây từ bao giờ?!
Anh cả La Lực lao tới, ôm vợ là Hồ Khả Hân vào lòng, giọng điệu rất thành khẩn:
“Cô à, vợ và em vợ tôi không cố ý nhắm vào các cô, tôi xin lỗi thay họ. Cửa sắt hư hỏng tôi đền, mong cô cao tay tha cho. Trên dưới đều là hàng xóm…”
Nếu không nghe được dự định của hai người này, Tô Hòa đã nghĩ hắn là người tốt rồi.
Tiếc thay, hôm qua cô kiểm tra cửa chống trộm thì đúng lúc gặp hai anh em này đang phân tích chất liệu cửa sắt. Hôm nay hai chị em kia cầm cưa sắt nhỏ chuyên phá cửa lên thẳng.
Tô Hòa cười lạnh: “Đừng tưởng tôi không biết các người tính toán gì. Tôi đâu có ngu như hai người này, bị các người lợi dụng làm mũi chĩa. Đã dám thèm muốn đồ của tôi, thèm muốn chó của tôi, thì phải trả giá!”
La Khang thấy Tô Hòa không mềm lòng, vội vàng giảng hòa:
“Cô em à, cậu em à, anh tôi có dị năng đấy, đánh nhau mất vui lắm. Mỗi người nhường một bước, tụi tôi đảm bảo sau này không gây rắc rối cho nhà cô, được không?”
Nghe như khuyên bảo, thực chất là uy hiếp. Tô Hòa không mắc mưu.
Cô giương nỏ lên, nhắm vào La Lực bóp cò.
“Phụt!”
Ngay lúc mũi đinh phóng ra, La Lực nhanh chóng kéo vợ Hồ Khả Hân ra đỡ trước mặt.
Hồ Khả Hân không tin nổi nhìn ngực mình nhuộm đỏ máu: “Anh… anh…”
Em trai Hồ Khả Vị cũng không ngờ người anh rể vẫn luôn nói yêu chị mình, lại vào giờ phút then chốt lấy chị làm lá chắn thịt.
Hắn vội đỡ lấy Hồ Khả Hân đang ngã xuống, không màng tay bị thương, ấn lên vết thương của chị để cầm máu:
“Chị ơi! La Lực, sao anh có thể đối xử với chị em như vậy! Chị em… chị em đã hy sinh nhiều thế để ở bên anh, sao anh nỡ thế!”
La Lực như có chút áy náy, thân hình to lớn cúi đầu, tay vịn tường sau lưng, há miệng nhưng không biết nói gì.
Em trai La Khang thấy anh mình bị bắt nạt, đứng bên cạnh La Lực, chỉ thẳng mặt Hồ Khả Vị quát:
“Anh tôi ngày thường yêu chị dâu thế nào, yêu cầu gì chưa từng đáp ứng?! Giờ phút quan trọng, chị dâu đỡ một phát đạn thì sao? Trách thì trách các người không nghe lời anh tôi khuyên, cứ lên cửa người ta kiếm chuyện!”
Tô Hòa rất kịp thời chen ngang:
“Lần đầu tôi nghe nói, khuyên người mà còn chuẩn bị sẵn công cụ gây án.”
Mục Viễn cũng chợt nhớ ra, lúc nãy sếp dừng lại ở hành lang tầng bốn, cậu có nghe thấy một tiếng động nhỏ. Tưởng là gió thổi, nhưng bây giờ nghĩ lại, là do hai người này.
“Đúng đấy, lúc tụi em lên, hai người này đã đợi sẵn ở đầu cầu thang rồi. Chắc là đợi tụi nó phá cửa xong, bọn họ sẽ qua gặt hái thành quả.”
La Khang chột dạ chối: “Mày nói bậy!”
Mục Viễn giương nỏ, không khách khí nói:
“Vừa nãy tụi em đứng đây, hai anh em các người liền lên. Chẳng phải muốn dùng hai người này thử thăm dò tụi em sao!”
Hồ Khả Vị như tỉnh ngộ: “Thì ra… thì ra hai anh em các người từ hôm qua đã một người đóng kẻ ác một người đóng người tốt. Chị tôi thương các anh ra ngoài tìm vật tư vất vả, nên mới liều mạng. Không ngờ các người đều là sói mắt trắng!”
La Khang đầy lý lẽ chỉ tay vào Tô Hòa: “Người bắn chị mày là con nhỏ này, mày xông vào tụi tao làm gì?!”
Hồ Khả Vị trợn tròn mắt, thân hình yếu ớt ôm xác chị Hồ Khả Hân, gầm lên với hai anh em La Lực:
“Nhưng tính kế tôi và chị tôi là các người!”
Nói xong, trước mặt Hồ Khả Vị đột nhiên xuất hiện hơn chục cọc băng to bằng ngón tay cái, đẫm máu, bắn ra tứ phía như hoa trời rải cánh.
Tô Hòa vung ba lô trong tay, đỡ được những cọc băng bay tới.
Cái ba lô này là hàng quân đội, chất lượng tốt, dùng dao nhỏ cũng phải rạch một hồi mới rách.
Ngay lúc ba lô vung ra, Mục Viễn phía sau cũng bóp cò nỏ.
“Ầm!” một tiếng, mũi đinh ghim vào tim Hồ Khả Vị, hắn không cam lòng nhắm mắt.
Phía bên kia, La Lực hoảng hốt kéo em trai La Khang định chạy xuống lầu, xem ra bọn họ không biết Hồ Khả Vị cũng đã thức tỉnh dị năng.
Tiếc rằng tốc độ cọc băng không nhanh bằng chân của người có dị năng tốc độ. Hơn chục cọc băng đều đập vào tường, vỡ vụn thành đá.
Tô Hòa đã dự liệu kết quả này. Dị năng giả tốc độ rất dễ né đòn tấn công của dị năng giả sơ cấp khác.
Nhưng mày nhanh hơn được đạn à?
Tô Hòa mặt không đổi sắc thay nỏ bằng khẩu súng lục đã lên đạn sẵn trong không gian, nhắm vào chân La Lực, “Đoàng!” một phát.
La Lực vừa định chạy xuống lầu ‘ùm’ một tiếng quỳ sõng soài, kéo theo em trai La Khang cũng lăn xuống bậc thang.
La Lực nhìn chân mình bị thương, không thể tin nổi: Sao có thể?! Sao tôi lại bị bắn trúng?! Rõ ràng tôi còn mạnh hơn, nhanh hơn trước, sao vẫn bị bắn trúng?!
Tô Hòa khinh bỉ nhìn hắn: “Chạy đi, sao không chạy nữa?”
Đắc tội tôi rồi còn muốn chạy, tưởng vũ khí trên tay tôi là đạo cụ chắc?
La Khang lăn xuống cầu thang định nhân lúc La Lực thu hút sự chú ý của Tô Hòa thì cúi người lén lẩn trốn. Nhưng Mục Viễn đã sớm nhìn thấu tâm tư hắn, nỏ trong tay chĩa chính xác vào đầu La Khang.
Ánh mắt lạnh tanh chỉ có một ý: Dám chạy, một phát đinh xuyên chết.
La Lực sợ hãi quỳ lạy: “Cô ơi, tôi sai rồi, không dám nữa! Xin cô tha mạng, trong nhà tôi còn nhiều đồ ăn thức uống, chia cho cô một nửa, được không?”
Tô Hòa thấy cuộc mua bán này chẳng hời chút nào.
Tôi mà bắn chết hai anh em các người, thì đồ trong nhà các người chẳng phải đều là của tôi sao? Còn chia một nửa, coi thường ai đây?
Tô Hòa nổ liền hai phát, tiễn hai anh em La Lực, La Khang thẳng lên Tây.
Mục Viễn giúp đào tinh hạch ra. Bây giờ nhìn thấy óc tuy vẫn hơi khó chịu, nhưng ít ra không còn buồn nôn nữa.
“Sếp, xác chết xử lý thế nào?”
Tô Hòa nhận lấy tinh hạch, liếc qua. La Lực đã cấp hai rồi à, không hổ dám lên cửa. Có lẽ hắn nghĩ mình thăng cấp là vô địch, không sợ đạn.
Đúng là thiển cận.
