Chương 77: Cuốn nhật ký
Bình thường một gia đình ba người, nhiều hơn thì tam đại đồng đường năm người, cho dù là phòng trọ chung, chứa nhiều nhất cũng chỉ sáu bảy người là hết chỗ.
Nhưng Tô Hòa phát hiện, các căn hộ từ tầng năm trở lên, mỗi phòng ít nhất cũng tám người, mà toàn là người già, phụ nữ, trẻ con, không có một thanh niên tráng niên nào.
“Đoàng!!!”
Mục Viễn vừa mở cửa, một cánh tay xác sống tốc độ cực nhanh thò ra, đập đúng vào họng súng. Tô Hòa theo phản xạ bóp cò, đạn va chạm với cánh tay phát ra âm thanh giòn tan như thép.
Cánh tay nổ tung ngay lập tức, Tô Hòa liền xoay nòng súng, nhắm vào con xác sống tóc dài đang trốn sau cửa mà bắn.
“Chết tiệt, dị năng kim loại tự kim loại hóa thân thể, suýt nữa thì bị cái vuốt thép này cào trúng.”
Mục Viễn tỏ ra rất hứng thú với con xác sống vừa ngã xuống:
“Sếp ơi, chết rồi thì cánh tay kim loại hóa lại trở về nguyên trạng, kỳ diệu quá!”
Tô Hòa giải thích: “Bởi vì phần kim loại hóa được duy trì bằng dị năng, chết rồi dị năng biến mất, không thể duy trì hình thái kim loại hóa nữa.”
Mục Viễn hơi tiếc: “Em còn định chặt xuống nghiên cứu mà.”
Vừa nói chuyện, Tô Hòa đã bắn nổ tung đầu tất cả xác sống trong nhà. Cô lấy búa chữ A ra moi tinh hạch.
“Chị đã lấy một mảng lớn cánh kim loại hóa của con gián biến dị sáng nay, về nhà sẽ đưa cho em.
Không hiểu sao, cái cánh đó sau khi gián biến dị chết vẫn giữ nguyên trạng thái kim loại hóa, chị dùng búa đập thử, chất cực kỳ cứng, nhưng trọng lượng siêu nhẹ.”
Mắt Mục Viễn đầy vẻ không thể tin nổi, lúc đó cậu chạy tới chỗ sếp bảo, cứ nhìn về phía sếp hoài, hoàn toàn không biết sếp nhặt cái cánh lớn như vậy vào không gian từ lúc nào.
Bây giờ Tô Hòa thu đồ không cần phải chạm tay, chỉ cần đồ vật trong khoảng cách trước mắt, hễ cô muốn là có thể thu vào không gian từ xa.
Chắc đó là hiệu quả đặc biệt của dị năng không gian.
Lên đến tầng mười hai, Tô Hòa mở một căn phòng chứa đầy trẻ con, đứa lớn nhất trông cũng chỉ mười hai mười ba tuổi, nhỏ nhất thì năm sáu tuổi.
Dù từng trải qua tận thế, nhưng nhìn một căn phòng đầy xác sống trẻ con, Tô Hòa vẫn không kìm được cảm thấy nhói lòng.
Mục Viễn vừa khóc vừa thu tinh hạch xong, những đứa trẻ này còn nhỏ hơn cả cậu nữa.
“Bịch.”
Khi Tô Hòa kiểm tra căn phòng, một cuốn sổ nhỏ cỡ bàn tay bị cô chạm rơi xuống.
Thấy ba chữ “nhật ký”, Tô Hòa như có ma xui quỷ khiến cầm cuốn sổ lên lướt qua.
Nét chữ non nớt trên giấy, nhưng lại viết ra sự thật tàn khốc nhất:
“Hôm nay là ngày thứ năm tụi con bị người xấu bắt tới, con đói quá, con không muốn xa mẹ, con muốn về nhà.
Mấy bạn nhỏ khác cũng bị bắt tới, bọn họ bắt tụi con làm gì? Chú cảnh sát nói có người xấu hay bắt trẻ con đi bán lấy tiền, vậy họ định bán tụi con hả?
Chú cảnh sát ơi, tụi con đều là trẻ ngoan, sao chú không tới cứu tụi con?”
“Lại có một bạn nhỏ bị dẫn đi. Họ nói tụi con đều là cừu hai sừng.
Cô giáo nói tụi con là con người, mà tụi con cũng có sừng đâu.
Con hỏi chị lớn, chị chỉ khóc, không trả lời con.”
“Bút màu của con hết mực rồi, bạn thân nhất của con là Tiểu Lạc nói nhà bạn ấy có, để sau này bạn tặng con một trăm cây bút màu đủ màu.
Nhưng Tiểu Lạc bị người xấu dẫn đi...”
“...”
Tô Hòa khép cuốn sổ lại, trong lòng có một suy đoán khủng khiếp.
Bọn chúng, có thể đã nhân lúc chính quyền không phát nổi lương thực, lôi tất cả người sống sót vẫn còn ở nhà trong khu chung cư ra khỏi nhà, cướp sạch vật tư trong nhà họ.
Đàn ông thì hoặc bị đánh chết, hoặc bị ép làm việc, còn phụ nữ, người già, trẻ con thì bị nhốt lại, làm công cụ phát tiết thú tính, hoặc làm lương khô dự trữ để ăn thịt…
Không trách được cả khu chung cư yên tĩnh như thành ma, nơi này không phải địa ngục thì là gì!
Địa ngục trần gian!
Còn con xác sống bảo vệ đơn độc ở ngoài, rất có thể là trước khi biến thành xác sống, nó đã đóng chặt cửa sắt tầng dưới.
Bởi vì ổ khóa cửa sắt, vòng xích cuối cùng hướng ra bên ngoài.
Tiếng súng của Mục Viễn cắt đứt dòng suy nghĩ của Tô Hòa, cô bước ra xem, hóa ra là cửa phòng nào đó bị xác sống cạy mở, chắc là ngửi thấy mùi người của hai người họ, bị kích thích, cửa không giữ được nữa.
Cô nhanh chóng cùng Mục Viễn giải quyết đám xác sống lao ra hành lang, Mục Viễn lo lắng hỏi:
“Sếp, trong đó có gì vậy? Em thấy sếp có vẻ không vui.”
Tô Hòa không nói suy đoán của mình, “Chỉ là thấy các bạn nhỏ, trong lòng khó chịu thôi. Tiếp tục phòng tiếp theo đi.”
Hai người từng tầng từng tầng đi lên, tới tầng thượng thì trời đã tối.
Mục Viễn moi viên tinh hạch cuối cùng của con xác sống bị bắn nát đầu, túi đựng tinh hạch đã hơi đầy.
Cậu đưa thẳng túi cho Tô Hòa: “Sếp, tối nay chúng ta không phải ngủ ở đây chứ?”
Ngủ ở đây chắc chắn không được, mùi máu tanh nồng thế này, an toàn hay không chưa nói, máu me be bét thế này ăn bữa tối cũng không nuốt nổi.
“Lúc tới chúng ta đi ngang qua một công ty thương mại điện tử, chỉ tầm sáu bảy tầng thôi.
Cũng gần khu chung cư, bên trong chắc có nhiều phòng làm việc, chúng ta qua đó.”
Loại tòa nhà văn phòng bình thường người ra vào ít, vật cản cũng ít, nên nếu qua đêm, vẫn nên tìm chỗ như vậy, an toàn, tiện lợi, dù có vấn đề cũng có thể rút lui từ nhiều hướng.
Hai người bật đèn đội lên, men theo đường sáng, nhanh chóng vào trong tòa nhà.
Súng tiểu liên trên tay đã sớm đổi thành nỏ, nếu gặp phải xác sống có thể giải quyết nhanh và nhẹ nhàng.
Tô Hòa vừa đi vừa thắc mắc, tòa nhà này sao không có một con xác sống nào, đã bị người dọn dẹp rồi sao?
Hay là giống như trong khu chung cư lúc nãy, bỗng dưng phòng nào đó xuất hiện một đống?
Mục Viễn mím môi không nói gì, có vẻ hôm nay cậu bị ám ảnh tâm lý không nhỏ.
“Loảng xoảng...”
Đột nhiên có tiếng vật gì bị đổ vang lên, là ở trên lầu!
Hai người nhẹ tay nhẹ chân leo lên, ngoài phát hiện một đống hồ sơ bị đổ ngổn ngang, không tìm thấy gì khác.
Khoan đã, Tô Hòa bước về phía một cánh cửa khép hờ, Mục Viễn cảnh giác giương nỏ.
“Kẽo kẹt...”
Cửa bị Tô Hòa đẩy ra, dưới ánh đèn, một cây dao phay lóe ánh lạnh lao tới, Tô Hòa né sang một bên linh hoạt, một đá đạp thẳng vào bụng kẻ tấn công.
“Choang” một tiếng, dao phay rơi xuống đất.
Mục Viễn đang đứng ở cửa lập tức định lao lên bắn bù: “Sếp!”
Lúc này từ góc phòng mấy người chạy ra, ngăn cản: “Đừng mà!!”
Tô Hòa trước hết ra hiệu Mục Viễn đừng động thủ, rồi dùng đèn đội rọi soi đối phương, đều là người, không phải xác sống.
