Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Bị Phản Bội Đến Chết, Trọng Sinh Mang Theo Không Gian Vô Hạn Quét Sạch Mọi Kho Vật Tư > Chương 51

Chương 51

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 51: Đại ca, tôi tên Long Ngạo Thiên

 

Lục Vãn Kiều quay người, phấn khích vỗ vai Lục Vãn Tầm: “Nhanh, thử đi!”

 

Tiếng nói của cô thu hút sự chú ý của bọn xác sống. Đám xác sống nhìn thấy hai người họ, lập tức gầm rú lao tới.

 

“Tiểu Tầm, ngay bây giờ!”

 

Lục Vãn Tầm nghe lời giơ tay lên, dòng điện màu xanh từ lòng bàn tay phóng ra, đánh thẳng vào con xác sống dẫn đầu.

 

“Xèo xèo!”

 

Mùi thối khét lan tỏa, con xác sống bị điện giật run bần bật, cổ họng phát ra tiếng gầm “ụ ụ”.

 

Những xác sống còn lại thấy vậy khựng lại một chút, rồi lại ùa lên.

 

Lục Vãn Tầm tay kia cũng tụ điện, đánh về phía đám xác sống.

 

Hai con yếu hơn trực tiếp bị điện giật thành than.

 

Những con mạnh hơn thì chịu đựng sấm sét tiếp tục tiến lên.

 

Con dẫn đầu nhanh chóng thích nghi với dòng điện, lao nhanh tới.

 

Lục Vãn Tầm nghiến răng, dồn sức mạnh hai tay thành một luồng, nhắm thẳng vào con xác sống đầu đàn.

 

Lục Vãn Kiều trực tiếp rút súng ngắn, nhắm vào đầu những con xác sống khác.

 

Liên tiếp mấy phát súng, giải quyết hết hậu hoạn cho Lục Vãn Tầm, để cậu tập trung đối phó với con đầu đàn.

 

Con xác sống đó lấp lánh tia điện xanh, làn da vốn đã lở loét càng trở nên đen thui.

 

Nó vung móng vuốt, vừa đi vừa gầm rú từng hồi.

 

Lục Vãn Tầm một tay khống chế bước tiến của xác sống, tay kia dùng từng luồng sấm sét liên tục đánh lên người nó.

 

“Bốp!”

 

Âm thanh nghe y hệt tiếng vợt điện đập muỗi.

 

Cuối cùng, khi xác sống cách hai người chưa đầy năm mét, nó rốt cuộc “phịch” một tiếng ngã xuống đất.

 

Lục Vãn Tầm thở phào, thấy xác sống giãy giụa định bò dậy, cậu đành tụ điện lần nữa, hung hăng bổ thẳng xuống đầu nó.

 

Bổ liên tiếp hơn chục nhát, não đã nát thành một vũng máu, Lục Vãn Tầm mới dừng lại.

 

Người cậu loạng choạng, dùng dị năng quá độ khiến cậu không trụ nổi nữa, ngã thẳng ra sau.

 

Lục Vãn Kiều nhanh mắt đỡ lấy cậu, để cậu dựa vào mình, quan tâm hỏi: “Cảm thấy thế nào?”

 

Lục Vãn Tầm lắc đầu: “Em không sao, chỉ hơi mệt thôi, nghỉ một lát là ổn.”

 

Lục Vãn Kiều vung tay lấy từ trong không gian ra một chiếc xe, đỡ Lục Vãn Tầm lên nghỉ.

 

Còn con xác sống dưới đất, cũng hóa thành một viên tinh hạch màu đen.

 

Lục Vãn Tầm ngồi trên xe, Lục Vãn Kiều múc từ không gian một cốc nước suối linh, cho cậu uống.

 

Uống nước suối linh xong, thể lực của Lục Vãn Tầm nhanh chóng hồi phục, cậu còn cảm thấy sức mạnh lôi điện trong người hình như càng hùng hậu hơn.

 

“Chị ơi, là do thuốc này sao?”

 

Lục Vãn Kiều nói: “Chắc vậy, nhưng cũng có phần do em dùng sức mạnh lôi điện. Muốn mạnh lên thì phải thực chiến nhiều.”

 

Lục Vãn Tầm nhìn đôi tay mình, không biết bây giờ so với Ôn Minh Tuấn thì ai lợi hại hơn.

 

Nhưng dù ai lợi hại hơn, ít nhất bây giờ cậu đã có thực lực bảo vệ chị.

 

“Em biết rồi chị, sau này ngày nào em cũng ra ngoài luyện tập,” cậu nói, rồi nhìn viên tinh hạch dưới đất, “à chị ơi, cái đó là gì?”

 

Lục Vãn Kiều lúc nãy chưa kịp nhặt trang bị, nghe vậy vội xuống xe nhặt về, đưa cho Lục Vãn Tầm: “Đây là tinh hạch của xác sống, luyện hóa nó cũng có thể nâng cao thực lực của em.”

 

Lục Vãn Tầm lại đẩy tinh hạch về cho Lục Vãn Kiều: “Cho chị đi.”

 

Bao lâu nay đều là Lục Vãn Kiều nuôi cậu, mọi thứ trên người cậu đều do chị cho.

 

Viên tinh hạch này, là thứ duy nhất bây giờ cậu có thể báo đáp chị.

 

Lục Vãn Kiều từ chối, nhưng Lục Vãn Tầm nhất quyết muốn đưa, cô đành cất đi.

 

Lục Vãn Tầm đề nghị: “Chị về trước đi, em muốn ở lại luyện tập thêm.”

 

“Không được! Bên ngoài nguy hiểm lắm,” Lục Vãn Kiều nói, “một mình em chị không yên tâm.”

 

“Không sao đâu chị, em sẽ chú ý an toàn.”

 

Lục Vãn Kiều vẫn từ chối: “Không được, bây giờ tuyết lớn thế này không lái xe được, lỡ gặp rắc rối thì sao? Em nghe lời, luyện tập không phải một sớm một chiều, sau này còn nhiều thời gian.”

 

Lục Vãn Tầm tuy hơi tiếc, nhưng vẫn đồng ý.

 

Lời chị nói, cậu mãi mãi sẽ nghe.

 

*

 

Đợt vũ khí cần tẩy tủy lần này khá nhiều, Lục Vãn Kiều mất cả tuần mới tẩy xong hoàn toàn.

 

Cân nhắc việc Thẩm Trạch Dã đang giận, cô định ngày mai sẽ tự mình mang đến cho anh.

 

Còn lô thuốc kia, vẫn đang ầm ầm tổng hợp.

 

Theo kinh nghiệm của cô, thời gian tổng hợp lần đầu càng lâu, tính năng ra càng mạnh.

 

Cô không vội, từ từ chờ là được.

 

Trong thời gian này, Ôn Minh Tuấn cũng đã xác định xong nhân sự cho đội trị an.

 

Tổng cộng 30 người, trong đó có 16 lính đặc chủng, 4 sát thủ quốc tế, ba nam một nữ.

 

Còn lại cũng đều là những người cao to khỏe mạnh, có chút võ nghệ, và đều đã từng giao thủ với xác sống.

 

Lục Vãn Kiều hơi ngạc nhiên, căn cứ của mình lợi hại thế sao?

 

Mà lại có thể thu hút được nhiều nhân tài như vậy!

 

“Đại ca, phiền chị phân công nhiệm vụ cho mọi người.”

 

Lục Vãn Kiều gật đầu, chọn 6 lính đặc chủng chuyên trách canh gác tòa nhà căn cứ và nhà kho, mỗi người đều phát súng thường.

 

Hiện tại lòng trung thành của những người này còn chưa chắc chắn, cô không muốn để họ biết quá sớm.

 

10 lính đặc chủng còn lại dẫn những người khác chia thành ba đội, ba ca, phụ trách tuần tra trong ngoài căn cứ hằng ngày, vận chuyển vật tư và các vấn đề trị an khác.

 

Còn lại 4 sát thủ.

 

Lục Vãn Kiều hỏi: “Các anh tên gì?”

 

“Hà Kiến Quốc.”

 

“Trần Thì Hữu.”

 

“Long Ngạo Thiên.”

 

Lục Vãn Kiều nhìn Long Ngạo Thiên, tóc vàng mắt nâu, là người Nga, nhưng nói tiếng Tung Của khá chuẩn.

 

Cô hỏi: “Tên này ai đặt cho anh?”

 

Long Ngạo Thiên rất đắc ý: “Đại ca, tự tôi đặt đấy, không tệ chứ?”

 

Lục Vãn Kiều xoa sống mũi: “Quả thực không tệ.”

 

Cô lại nhìn nữ sát thủ còn lại: “Còn chị?”

 

Nữ sát thủ đáp: “Chu Thư Nhã.”

 

Lục Vãn Kiều gật đầu: “Bốn người các anh chị từ nay về sau trực tiếp nghe lệnh tôi.”

 

Hòa bình trước mắt chỉ là tạm thời, đến giai đoạn sau mọi người đều có dị năng, nhà nước hoàn toàn không quản nổi, giữa các căn cứ cũng bắt đầu đánh nhau lung tung.

 

Bây giờ cô phải bồi dưỡng một đội ngũ toàn diện.

 

Ôn Minh Tuấn dẫn họ đi phân công nhiệm vụ, bên Diệp Trăn Trăn cũng đã đi vào quỹ đạo.

 

Nhiều nhất còn nửa tháng nữa, Diệp Trăn Trăn sẽ không còn bận rộn nữa.

 

Lục Vãn Kiều mới phát hiện, sau khi căn cứ thành lập, mọi người ai cũng có việc bận, chỉ có mình cô ngày ngày canh giữ không gian đi dạo rong.

 

Bỗng nhiên hơi ngại, quyết định tối nay làm một bữa đại tiệc tạ lỗi.

 

Cô vớt từ suối linh lên mấy con tôm hùm gai, bất ngờ phát hiện tôm hùm hình như to gấp mấy lần lúc cô thả vào.

 

Mỗi con dài bằng chân cô, còn to hơn cả eo cô.

 

Lại vớt thêm mấy con cua hoàng đế lên, cũng đều biến thành to lớn.

 

Tuy đây là chuyện tốt, nhưng vấn đề phát sinh.

 

Không có nồi to như vậy.

 

Lục Vãn Kiều đành phải lục lọi trong kho vật liệu xây dựng của không gian, tìm ra một tấm sắt lớn.

 

Đang do dự có nên biến thành đồ nướng sắt không, thì Lục Vãn Tầm vừa hay vào tìm cô.

 

Cô kéo Lục Vãn Tầm lại: “Lại đây, Tiểu Tầm, dùng dị năng của em hàn giúp chị cái nồi sắt.”

 

Lục Vãn Tầm: “… Hả?”

 

Cậu nghe nhầm à?

 

Chị bảo cậu đi hàn điện?

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích