Chương 60: Có người gây chuyện trong căn cứ
Quay lại phòng khách, Diệp Trăn Trăn đã trở nên nghiêm túc.
“Kiều Kiều, có tác dụng không?”
Lục Vãn Kiều suy nghĩ rồi đáp: “Chắc là có.”
Uống nước suối linh có thể chữa khỏi ung thư cho Lục Hoa Chương, mà cô đã dùng cả đống cho Hứa Hạc Dương ngâm bồn đấy thôi! Nói thế nào cũng có chút tác dụng chứ nhỉ.
Hai người vừa ngồi xuống thì Lục Vãn Tầm về.
Cậu ta xước xát đầy mình, cả người lem luốc, trông khá thảm.
“Chị!”
Lục Vãn Kiều vội đứng dậy đón, quan tâm hỏi: “Tiểu Tầm, em sao thế? Ai bắt nạt em?”
Lục Vãn Tầm gãi đầu, ngượng ngùng nói: “Chị, hôm nay em dẫn một đội ra ngoài tìm vật tư, gặp một đám tang thi…”
Nghe vậy, Lục Vãn Kiều thắt lòng, nắm cánh tay Lục Vãn Tầm bắt đầu kiểm tra: “Em thế nào?”
Lục Vãn Tầm kéo tay cô: “Em không sao đâu chị, mấy con tang thi đó em tiêu diệt hết rồi, em còn tìm được một cái két sắt, toàn vàng thỏi bên trong.”
Đáy mắt cậu ta lấp lánh, mong chờ nhìn Lục Vãn Kiều, chờ đợi lời khen.
Lục Vãn Kiều nghe cậu ta không sao mới thở phào: “Em không sao là tốt rồi.”
Lục Vãn Tầm hơi không hài lòng vì chị bỏ qua lời mình, lại nhắc lại: “Em không sao đâu chị, hôm nay em giết rất nhiều tang thi.”
Lục Vãn Kiều nở nụ cười: “Tiểu Tầm đúng là giỏi, là tang thi thường à?”
“Không ạ, con tang thi em giết hôm nay biết phun lửa, nhưng không sao, nó vẫn không đánh lại em.”
Lục Vãn Tầm đắc ý lắm, cậu ta ngay cả tang thi phun lửa cũng không sợ, sau này nhất định có thể bảo vệ chị!
Lục Vãn Kiều chợt hiểu ra nhìn hàng lông mi cháy chỉ còn một nửa của cậu ta: “Chị cứ thấy chỗ nào đó là lạ, tóc em cũng bị con tang thi đó đốt đúng không?”
Lục Vãn Tầm đỏ mặt: “Dạ.”
Lục Vãn Kiều kéo cậu ta ngồi xuống: “Em đừng cử động, chị sửa lại kiểu tóc cho em.”
Diệp Trăn Trăn đang thu mình trên ghế sofa ăn khoai tây chiên, nghe vậy cau mày: “Bọn tao quen nhau bao nhiêu năm rồi, sao tao không biết mày còn có tài này?”
Kiếp trước Lục Vãn Kiều không có nhiều vật tư thế này, ăn còn không no, nói gì đến gội đầu tắm rửa.
Tóc cô tự tay cắt, tuy không phải đầu trọc nhưng cũng chẳng khác gì.
“Mày không biết còn nhiều thứ lắm.”
Lục Vãn Kiều lấy ra một cái kéo, dùng khăn một lần quấn quanh cổ Lục Vãn Tầm.
Diệp Trăn Trăn lại mở một gói khoai tây chiên vị mật ong bơ: “Nhìn cũng chuyên nghiệp đấy.”
Mười phút sau, Lục Vãn Tầm nhìn mái tóc chỉ còn chưa đầy một centimet của mình, dở khóc dở cười.
Diệp Trăn Trăn cười ngả nghiêng: “Tao tưởng mày biết thật chứ!”
Lục Vãn Kiều cũng hơi ngượng, ra tay rồi mới nhớ ra hình như cô chỉ biết mỗi kiểu tóc này.
May mà mặt Lục Vãn Tầm đẹp, kiểu tóc xấu thế này vẫn chịu được.
Lục Vãn Kiều phủi sạch tóc vụn trên cổ cậu ta: “Tóc ngắn trông tinh thần mà! Đỡ phải bị đốt nữa, đúng không?”
Lục Vãn Tầm gật đầu: “Dạ, chị nói đúng, em đi tắm trước đây.”
Lục Vãn Kiều cười xòa: “Ừ, đi đi.”
Lục Vãn Tầm bước vào nhà vệ sinh, hai người mới nhớ ra trong bồn tắm còn có một con tang thi trần truồng.
“Tiểu Tầm, cẩn thận…”
“Gầm!”
Họ kêu muộn rồi, trong nhà vệ sinh đã đánh nhau.
Hai người liếc nhau, vội xông vào xem.
Trên mặt nước đang lóe lên những tia điện xanh “xèo xèo”, Hứa Hạc Dương đã bị điện ngất, sùi bọt mép.
Lục Vãn Tầm nhíu chặt mày: “Chị, sao trong nhà lại có đàn ông lạ?”
Lời của Lục Vãn Kiều và Diệp Trăn Trăn đến cổ họng cũng nghẹn lại.
Chẳng phải đàn ông lạ thì là gì?
Rõ ràng nằm trong bồn là xác sống, thế mà lúc này hôn mê lại là một anh đẹp trai.
Da trên người Hứa Hạc Dương không còn màu xanh nâu nữa, mà là màu đồng khỏe mạnh, ngũ quan cũng rõ nét và tinh tế, những ngón tay đặt trên mép bồn tắm vừa thon dài vừa xương xẩu.
Bộ dạng thảm hại sùi bọt mép thậm chí còn không ảnh hưởng nhiều đến vẻ đẹp trai của anh ta.
Diệp Trăn Trăn: “Chậc chậc…”
Lục Vãn Kiều: “Tiểu Tầm, nó là con trai của dì Dương, chính là con tang thi hôm trước chị mang về… em mau ngắt điện đi.”
Nghe vậy, Lục Vãn Tầm sững người, lại không tin nổi nhìn người đàn ông trong bồn tắm.
Đây mà là tang thi á?
Chị có đang lừa em không vậy!
Không, không thể nào, chị sẽ không làm thế.
Lục Vãn Tầm vội thu dòng điện lại, mặt nước trở lại yên tĩnh, Hứa Hạc Dương cũng từ từ mở mắt.
Diệp Trăn Trăn: “Chậc!”
Nhìn thấy Lục Vãn Tầm, Hứa Hạc Dương lập tức giơ tay ôm đầu, vội vã “ư ử” lên.
Xem ra, lúc kích động hoặc sợ hãi, anh ta vẫn là bản năng của tang thi.
Vậy là Hứa Hạc Dương chỉ được nước suối linh thay đổi ngoại hình, còn bên trong vẫn là một con tang thi.
Lục Vãn Kiều chợt có một ý nghĩ táo bạo.
Sau này chẳng phải cô có thể dùng nước suối linh để thay đổi ngoại hình của tang thi sao, cũng chẳng tốn bao nhiêu vật tư, mà có thể khiến lũ tang thi đó phục vụ mình.
Nghĩ thôi đã thấy sướng.
Chỉ là bây giờ vẫn chưa được, thực lực của cô chưa cho phép làm chuyện táo bạo thế này.
Lục Vãn Kiều lấy từ không gian ra một bộ quần áo, đặt trên bệ cạnh đó: “Tự mặc quần áo vào rồi ra ngoài.”
Ba người họ ra trước, Lục Vãn Tầm vẫn chưa tin lắm.
“Chị, nó thật sự là tang thi à?”
Diệp Trăn Trăn nhún vai: “Rõ ràng là vậy, tao tận mắt chứng kiến.”
Lục Vãn Tầm cụp mắt cắn môi, chị đưa nó về biệt thự, còn nghĩ cách thay đổi ngoại hình cho nó.
Người bên cạnh chị, hình như càng ngày càng nhiều rồi.
Lục Vãn Kiều nhạy bén nhận ra tâm trạng Lục Vãn Tầm không đúng, cô dịu dàng hỏi: “Tiểu Tầm, em sao thế?”
Lục Vãn Tầm lắc đầu: “Em không sao đâu chị.”
“Bánh mì kẹp thịt thơm phức ra lò đây!”
Cửa bếp bị đẩy ra, Lục Hoa Chương bưng một bát lớn thịt kho và bánh mì trắng ra, Nhuế Nhuế theo sau, bưng một bát ớt xanh thái nhỏ.
Mùi thơm xông vào mũi, nước miếng Lục Vãn Kiều không có tiền đồ chảy ra.
“Xoẹt.”
Hứa Hạc Dương từ nhà vệ sinh lao ra, nháy mắt đã ngồi xổm trước bàn ăn, mắt xanh lè nhìn thịt kho trên bàn.
Lục Hoa Chương giật mình: “WTF, mày là thằng nào?”
Lục Vãn Kiều đành phải giải thích lại lần nữa.
Lục Hoa Chương nghe xong, kinh ngạc quan sát Hứa Hạc Dương, xoay 360° mấy vòng.
Ông chỉ biết người biến thành tang thi, không ngờ tang thi cũng biến thành người.
Lục Hoa Chương vừa kẹp thịt vào từng cái bánh mì trắng đã bổ đôi cho mọi người, vừa không khỏi cảm thán.
Con gái ông cũng quá tài giỏi, đúng là con nhà tông.
Chiếc bánh kẹp đầu tiên, không ngoài dự đoán, đưa cho Nhuế Nhuế.
Lục Vãn Kiều rất buồn, trước đây cô mới là người quan trọng nhất trong lòng Lục Hoa Chương, giờ bị Nhuế Nhuế đáng yêu này cướp mất.
Thế thì chiếc thứ hai là của cô chứ?
Cô trơ mắt nhìn Lục Hoa Chương đưa cho Diệp Trăn Trăn.
Lục Vãn Kiều vỡ mộng, đây còn là bố ruột không?
Cuối cùng, chiếc bánh kẹp thịt thứ ba mới đến tay cô.
“Đại ca, đại ca, nghe thấy không?”
Trong túi áo cực hàn phục treo trên tường, bộ đàm lại vang lên lúc này.
“Đại ca, có hơn chục người gây chuyện trong căn cứ.”
Lục Vãn Kiều đặt bánh kẹp thịt xuống.
Quá đáng, dám cản trở cô ăn bánh kẹp thịt!
Không phải, dám gây chuyện trong căn cứ của cô!
Đúng là coi Lục Vãn Kiều này như trang trí chắc!
