Chương 89: Tôi Chỉ Nói Về Tiền, Không Nói Về Tình Cảm
Sáng hôm sau.
Mặc Thiên Thiên no nê tỉnh dậy, chưa kịp mở mắt, cô đã nhẹ nhàng thở dài một tiếng.
Sự bức bối đã kìm nén bao ngày qua, cuối cùng cũng được giải tỏa...
Cảm giác sảng khoái ấy, thực sự không thể nói với người ngoài.
Dưới sự thư giãn cả về thể xác lẫn tinh thần, nhất thời cô không muốn rời giường.
Mắt cũng không muốn mở, cô cứ thế trở mình, ôm lấy hơi ấm bên cạnh.
Đầu cô cọ nhẹ vào cổ người đàn ông, hít hà hơi thở thanh khiết của anh, bàn tay như có ý thức riêng, luồn vào trong áo anh.
Nhẹ nhàng lướt theo những đường cơ bắp.
Trong đầu cô hiện lên từng cảnh tượng đêm qua.
Ban đầu, cô là người chủ động, phản ứng của Mục Thịnh Châu rất ngượng ngùng.
Cô còn cười anh chẳng biết gì, vẻ mặt lúng túng của anh lúc đó, cô nghĩ mình có thể nhớ cả đời.
Thực ra, cô cũng chỉ là tay mơ.
Nhưng phim con heo thì cô đã xem không ít.
Sau đó...
Thầy đưa lối, trò tự tu.
Có lẽ đàn ông trong chuyện này luôn có bản năng vô sư tự thông.
Ngoài lúc đầu còn phải làm quen, cô rất hài lòng với thân hình cường tráng của Mục Thịnh Châu.
Khi cao trào, tiếng gầm nhẹ kìm nén, mạch máu căng trào, cơ bắp cuồn cuộn của anh...
Nghĩ lại, máu cô vẫn còn hơi nóng.
Ngón tay cô lướt theo đường cơ lưng đầy đặn của anh, đến vùng cơ bụng.
Những múi cơ rõ ràng, cứng cáp mà vẫn đàn hồi, cảm giác thật mê hoặc.
Mặc Thiên Thiên định vuốt ve tỉ mỉ.
Nhưng ngay lúc đó, bàn tay đang nghịch ngợm của cô bị một bàn tay ấm áp khác nắm lấy.
“Thiên Thiên.” Giọng Mục Thịnh Châu hơi khàn, “Em làm thế này, anh rất khó chịu.”
“Khó chịu thế nào?” Mặc Thiên Thiên cười trêu, mở đôi mắt long lanh, đối diện với ánh mắt rực lửa của anh.
Lúc này, trong mắt Mục Thịnh Châu có sự nhẫn nhịn, có sự nóng bỏng, và cả... niềm vui sướng giấu kín.
“Thiên Thiên, được không?” Mục Thịnh Châu khẽ chạm môi lên môi Mặc Thiên Thiên.
Thịt dâng đến miệng, sao có thể không ăn.
Mặc Thiên Thiên đáp trả nồng nhiệt...
Căn phòng tràn ngập ái ân, dục vọng dâng trào...
Khi kết thúc, Mặc Thiên Thiên nhắm mắt, tận hưởng khoảnh khắc thanh thản sau cuộc yêu.
Mục Thịnh Châu nhẹ nhàng ôm cô, đáy mắt lấp lánh ánh sáng rực rỡ, niềm vui nơi khóe miệng gần như tràn ra.
“Thiên Thiên, em ngủ thêm đi, anh đi chuẩn bị bữa trưa.”
Phải, là bữa trưa, chứ không phải bữa sáng.
Hôm ấy, hai người vốn có đồng hồ sinh học rất chính xác, đều không dậy nổi vào buổi sáng.
...
Trong phòng ngủ, Mặc Thiên Thiên lười biếng vươn vai.
Cơ thể thực ra hơi đau nhức, nhưng so với khoái cảm có được, chút đau nhức này chẳng đáng kể.
Hơn nữa, cô còn là dị năng giả trị liệu.
Chỉ cần ý niệm, cô thi triển dị năng trị liệu lên cơ thể mình.
Một tia sáng xanh lóe lên, cơn đau nhức biến mất, tinh thần sảng khoái.
Qua cánh cửa, cô có thể nghe thấy tiếng động bên ngoài, là Mục Thịnh Châu đang chuẩn bị bữa trưa.
“Thiên Thiên, dậy rửa mặt đi, mười phút nữa cơm chín rồi.” Mục Thịnh Châu nói.
“Được, em ra ngay.” Mặc Thiên Thiên đáp.
Đúng lúc, cô cũng định trong bữa ăn, nói rõ ràng với Mục Thịnh Châu về mối quan hệ hiện tại của họ.
Không nói tình cảm, chỉ nói lợi ích.
Cô có thể nhường lợi, miễn là Mục Thịnh Châu tiếp tục cho cô ngủ cùng.
Hoặc Mục Thịnh Châu muốn thứ khác cũng được, miễn là cô có.
Mỗi người một nhu cầu, tiền trao cháo múc.
Hiện tại, cô vẫn còn rất hứng thú với cơ thể của Mục Thịnh Châu.
Chỉ không biết mấy ngày nay anh câu cô như vậy, là nhắm vào cơ thể cô, hay tình cảm...
Nếu là tình cảm, thì phải nhanh chóng uốn nắn lại.
Tình yêu chỉ mang lại bất hạnh.
Bọn họ chỉ nói về tiền, không nói tình cảm.
Để tránh sau này lằng nhằng, khó coi, có những lời dù nói ra có thể không vui, nhưng vẫn phải nói trước cho rõ ràng.
...
Tài nấu nướng của Mục Thịnh Châu và Mặc Thiên Thiên chẳng ai hơn ai, đều thuộc dạng bỏ tất cả vào nồi.
Nhưng bữa trưa hôm nay, rõ ràng được chuẩn bị rất kỹ lưỡng.
Không phải một nồi lẩu thập cẩm, thịt và rau được nấu riêng, còn được bày biện cẩn thận.
“Thiên Thiên, em nếm thử món này, anh làm theo công thức từ thời văn minh còn sót lại.”
Toàn thân Mục Thịnh Châu tràn ngập niềm vui và hạnh phúc.
Trong tình huống này, Mặc Thiên Thiên nhất thời không biết nên mở lời thế nào về chủ đề đó.
Thấy Mặc Thiên Thiên không động đũa, Mục Thịnh Châu gắp một miếng thịt đưa đến môi cô.
Mặc Thiên Thiên cười, cắn miếng thịt từ đũa của anh.
Vị khá ngon, hơn món lẩu thập cẩm của cô.
“Ừm, ngon.” Mặc Thiên Thiên nói.
Bữa ăn này, Mục Thịnh Châu đặc biệt chăm sóc Mặc Thiên Thiên, gần như săn đón.
Mỗi khi ánh mắt anh rơi lên người cô, đều sáng lấp lánh, hạnh phúc tràn đầy, thỉnh thoảng lại quyến luyến như kéo thành sợi.
Mặc Thiên Thiên vốn định vừa ăn vừa bàn về mối quan hệ hiện tại và dự định của cô.
Nhưng đối diện với ánh mắt của Mục Thịnh Châu, cô lại nuốt lời vào trong.
Thôi, mấy lời phá hỏng bầu không khí, đợi ăn xong rồi nói.
Khi cả hai ăn xong, Mục Thịnh Châu vừa định đứng dậy rửa bát, thì bị Mặc Thiên Thiên giữ tay lại.
Mục Thịnh Châu ngước mắt nhìn cô, ánh mắt như hỏi cô có chuyện gì.
“Anh ngồi xuống trước, chúng ta nói chuyện một chút.” Mặc Thiên Thiên nói.
Mục Thịnh Châu ngoan ngoãn ngồi xuống: “Em nói đi, anh nghe đây.”
Mắt Mục Thịnh Châu rất sáng, mang theo ý cười.
Mặc Thiên Thiên trầm ngâm một lát, rồi nói: “Em muốn nói về mối quan hệ hiện tại của chúng ta.”
Mục Thịnh Châu ngạc nhiên nhướng mày: “Mối quan hệ hiện tại của chúng ta? Yêu đương, hoặc nếu em muốn, chúng ta có thể kết hôn.”
Dù vùng đất hoang tàn này chẳng còn coi trọng hôn nhân, nhưng nếu Mặc Thiên Thiên muốn, Mục Thịnh Châu vô cùng sẵn lòng ký một hợp đồng hôn nhân.
“Không phải, anh hiểu lầm ý em rồi.” Mặc Thiên Thiên nói, “Em không nói tình cảm. Giữa chúng ta, có lẽ thích hợp hơn để nói về lợi ích.”
Mặc Thiên Thiên chậm rãi nói ra những điều đã chuẩn bị sẵn trong đầu.
Nụ cười trên mặt Mục Thịnh Châu đã biến mất, và theo lời của Mặc Thiên Thiên, khuôn mặt anh từ từ tối sầm lại.
Mặc Thiên Thiên vẫn tiếp tục: “Ý em là vậy. Em rất thích cơ thể anh, cũng rất hài lòng với màn trình diễn tối qua của anh.
Em muốn tiếp tục mối quan hệ thể xác này, giải quyết nhu cầu sinh lý của mỗi người.
Nếu anh cần bồi thường, thì trong thời gian duy trì quan hệ thể xác, hợp tác về thực phẩm biến dị phóng xạ thấp của chúng ta, em có thể nhường một phần lợi nhuận.
Anh thấy thế nào, có đồng ý tiếp tục mối quan hệ thể xác này không?
Hoặc có điều kiện hay yêu cầu gì, anh cũng có thể nói.”
