Chương 17: Đạo đức bắt cóc
Bác sĩ Lưu chưa bao giờ thấy nửa tiếng đồng hồ nào dài đến thế.
Lòng bàn tay anh ướt đẫm mồ hôi, tim đập thình thịch.
Lưu Lệ Lệ cũng chẳng khá hơn: “Anh…”
Giọng cô bé nghẹn ngào.
Bác sĩ Lưu nắm chặt tay em, nhỏ nhẹ an ủi: “Đừng sợ, có anh đây, anh sẽ bảo vệ em.”
Lúc nãy anh vào phòng thuốc, ngoài mấy thứ cần thiết như thuốc hạ huyết áp và ống tiêm, anh nhét hết thuốc cấp cứu có thể mang vào ba lô của Lưu Lệ Lệ.
Anh đeo ba lô, hai anh em cứ trốn trong phòng thuốc. Khoảng được hai mươi phút, điện thoại Lưu Lệ Lệ rung lên.
Là số của Thời Mạn.
Sau cuộc gọi lần trước, Thời Mạn dùng điện thoại của mình liên lạc với họ, bác sĩ Lưu còn gửi bản vẽ mặt bằng tòa nhà bệnh viện cho cô.
Bác sĩ Lưu vội bắt máy: “A lô, cô Thời.”
Đầu dây bên kia hơi ồn, hình như có tiếng động cơ.
“Khoảng mười phút nữa tôi đến, anh chị canh giờ chuyển ra ban công hành lang khẩn cấp, tôi đón ở đó.”
Các cửa sổ tầng cao trong bệnh viện đều không mở được hết, chỉ có lối ra ở ban công hành lang khẩn cấp.
Khu bệnh viện ở vị trí cao hơn, nước ngập đến tầng ba, suýt soát ngang cửa sổ nhưng chưa tràn vào.
Hiện tại tầng ba không có người, bệnh nhân và nhân viên y tế đã chuyển lên trên.
Bác sĩ Lưu và em gái ở tầng bốn, xuống rất tiện, chỉ cần cẩn thận đừng gây chú ý là được.
Bên kia, khi còn cách bệnh viện một cây số, Thời Mạn dừng xuồng máy nhỏ lại.
Xác nhận chung quanh chỉ có tiếng mưa và tiếng nước, Thời Mạn đợi thêm khoảng một phút, rồi lấy thuyền cao su từ ba lô tùy thân.
Lần này cô đi một mình. Sở dĩ ban đầu đi xuồng máy nhỏ vì động cơ của nó khỏe hơn, chạy nhanh hơn.
Nhưng lần này cô định lén đưa người đi, nên gần tới thì đổi sang thuyền cao su.
Không giống tiếng ồn của động cơ diesel công suất lớn trên xuồng máy nhỏ, thuyền cao su chạy bằng motor điện, tuy hơi yếu hơn nhưng yên tĩnh hơn nhiều.
Đổi phương tiện xong, Thời Mạn lái thuyền cao su vào bệnh viện. Cô đã xem bản đồ khu vực từ trước, biết vị trí khu nội trú.
Suýt tới nơi thì điện thoại rung, là tin nhắn của bác sĩ Lưu.
Thời Mạn bỗng có linh cảm chẳng lành.
Bác sĩ Lưu: [Trên ban công lối thoát hiểm có người, làm sao đây?]
Thời Mạn: [Mấy người?]
Bác sĩ Lưu: [Hai nam một nữ.]
Thời Mạn: [Anh chị biết bơi không?]
Bác sĩ Lưu: [Không.]
Thời Mạn: [Bình tĩnh, đừng hoảng, giữ vị trí, lên thuyền ngay khi tôi tới.]
…
Tim bác sĩ Lưu như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.
Phát hiện có người trên ban công, anh liền giả vờ kéo em gái đi lên tầng trên, dừng lại ở hành lang gửi tin cho Thời Mạn.
Nhưng sự xuất hiện của hai anh em vẫn thu hút sự chú ý của ba người bên dưới.
Mất điện rồi, nhưng đèn chỉ dẫn khẩn cấp ở hành lang vẫn sáng. Ánh sáng yếu ớt, nhưng ba người kia vẫn thấy ba lô căng phồng của bác sĩ Lưu.
Lúc bác sĩ Lưu liên lạc với Thời Mạn, Lưu Lệ Lệ canh chừng cho anh, chăm chú nhìn xuống hành lang. Thấy một cái đầu thò ra ngó nghiêng, cô bé suýt kêu lên.
Mặt cô tái mét, kéo mạnh áo anh.
Bác sĩ Lưu cất điện thoại, quay ngay lại, thấy cả ba đều đi lên, chằm chằm nhìn ba lô trên lưng anh.
“Bác sĩ, trong ba lô của anh có đồ ăn không?”
Một thanh niên mặc đồ bệnh nhân hỏi, một nam một nữ bên cạnh cũng đầy hy vọng.
Bác sĩ Lưu lắc đầu, thản nhiên nắm tay em gái đi xuống: “Không phải, là thuốc.”
Ba người tỏ vẻ nghi ngờ.
Bác sĩ Lưu cũng rất thoải mái, mở ba lô cho họ xem. Thấy bên trong đúng là thuốc men và ống tiêm, ba người không khỏi thất vọng.
Cô gái nghi ngờ: “Anh nhét nhiều thuốc vào ba lô làm gì?”
Một thanh niên tóc đỏ khác động lòng: “Bác sĩ, không lẽ anh em định rời đi? Chẳng lẽ anh liên lạc được cứu hộ rồi?”
Bác sĩ Lưu giật mình, lắc đầu.
Lưu Lệ Lệ lo lắng, không dám nói một lời.
Bác sĩ Lưu cười cứng: “Kh… không có.”
Ba người càng nghi ngờ, đúng là bác sĩ Lưu không biết nói dối, với lại hành vi của hai anh em quá kỳ lạ.
Thực ra ba người họ tới đây tối muộn cũng để tính chuyện ra ngoài.
Không thể ở lại bệnh viện được nữa, nếu bơi ra ngoài, biết đâu may mắn gặp đội cứu hộ?
Bác sĩ Lưu nắm tay em gái xuống ban công tầng ba. Ban công có bệ lan cao một mét ba. Bác sĩ Lưu đưa ba lô cho Lưu Lệ Lệ đeo, giúp em trèo lên bệ trước.
Ba người kia cũng đi theo, nhìn chằm chằm bác sĩ Lưu, mắt đầy ngờ vực.
Bác sĩ Lưu cảm thấy như kim châm sau lưng.
Đúng lúc anh cũng định trèo lên, bệnh nhân và tóc đỏ trao đổi ánh mắt, một trái một phải kẹp chặt lấy bác sĩ Lưu.
“Mấy người làm gì vậy?” Bác sĩ Lưu hoảng hốt.
Tóc đỏ cười giả lả: “Đừng căng thẳng, nói chuyện một chút mà.”
Bệnh nhân gật đầu: “Phải đấy, bác sĩ đừng sợ, giờ nước ngoài kia chảy xiết thế, anh trèo cao thế, lỡ rơi xuống nguy hiểm lắm.”
Lưu Lệ Lệ suýt khóc: “Các anh thả anh tôi ra!”
Cô gái kia thấy bạn trai và bạn mình ra tay, thấy không ổn, can ngăn: “Anh xã, đừng làm bậy với tóc đỏ.”
Bệnh nhân và tóc đỏ mặc kệ cô.
Đúng lúc đó, có tiếng động vang lên trong màn đêm.
Ai nấy đều nghe thấy.
Cô gái hỏi: “Tiếng gì vậy?”
Bệnh nhân: “Hình như… tiếng động cơ?”
Kế tiếp, mọi người thấy một chiếc thuyền cao su lao tới, rẽ nước mà đến.
“Thuyền!! Là thuyền kìa!” Cô gái mừng rỡ.
Tóc đỏ và bệnh nhân mừng trước, sau đó nhìn bác sĩ Lưu đầy địch ý: “Hay lắm! Anh đúng là gọi cứu hộ rồi còn gì, tính lén chuồn à, anh ích kỷ máu lạnh quá!”
“Loại người như anh mà cũng làm bác sĩ cứu người hả? Anh còn mặt mũi không vậy!”
Hai người phẫn nộ.
Cô gái kia hiểu ra, cũng khinh bỉ nhìn hai anh em, nhưng vẫn nói: “Thôi, có cứu hộ là tốt rồi, thả cái đồ bỏ đi này đi, lát nữa chúng ta theo lên thuyền là được.”
Bác sĩ Lưu bị mắng đến không chỗ chôn mặt, mặt nóng bừng, nhưng cũng không thể giải thích.
Lưu Lệ Lệ tức quá, không nhịn được lên tiếng thay anh: “Là người nhà bạn tôi tới cứu chúng tôi, vốn dĩ không phải cứu hộ chính thức, các anh dựa vào đâu mắng anh tôi!”
“Người ta tới cứu chúng tôi cũng liều mạng đấy, chúng tôi không nói cho các anh thì đã sao!”
Ba người nhìn nhau, lòng nặng trĩu.
Bác sĩ Lưu nghĩ thầm hỏng rồi.
Quả nhiên, tóc đỏ và bệnh nhân siết chặt anh hơn.
Cô gái kia chưa nhận ra, trái lại còn sốt ruột: “Không phải cứu hộ chính thức? Vậy làm sao, người ta có chịu cho mình lên không?”
Tóc đỏ hạ giọng: “Không cho cũng phải cho, dù sao thì chở hai người cũng là chở, chở thêm ba người nữa thì đã sao.”
Bệnh nhân: “Đúng đấy, làm người không thể ích kỷ thế. Đằng nào chúng ta cũng trả tiền, không để người ta làm không công là được.”
Đang tranh cãi.
Thuyền cao su dừng trước ban công.
Dưới ánh sáng le lói, mọi người thấy rõ cô gái cao gầy trên thuyền, đều sững người.
Bác sĩ Lưu cũng không ngờ Thời Mạn còn trẻ thế, lòng càng thêm sốt ruột.
Hai thằng đàn ông đang kẹp anh rõ ràng khó chơi, chắc phen này không mang ba người kia đi không xong.
Bác sĩ Lưu thấy có lỗi, biết mình gây rắc rối cho Thời Mạn, cô ấy là con gái, mạo hiểm đến đây vốn đã nguy hiểm rồi.
Thời Mạn từ xa đã thấy rõ tình hình, cô giữ vẻ bình thản, tắt máy, không nói nhiều.
“Lưu Lệ Lệ? Lên đây.” Thời Mạn đưa tay ra.
“Lệ Lệ mau lên đi!” Bác sĩ Lưu vội giục.
Lưu Lệ Lệ cắn môi, không yên tâm về anh, nhưng biết giờ này không thể chậm trễ, cô nắm tay Thời Mạn, nhảy lên thuyền cao su.
Cô gái kia vội nói: “Em gái ơi, em đến rồi thì cho tụi này đi cùng đi! Tụi này có thể trả tiền!”
Tóc đỏ giữ chặt bác sĩ Lưu: “Phải đấy, em giúp đi, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp.”
Bệnh nhân gật đầu: “Phải phải, em không thể thấy chết mà không cứu được. Tụi này trả tiền, không chiếm lợi của em, em chở tụi này đi, một người hai trăm được không?”
“Các người đây là đạo đức bắt cóc!” Lưu Lệ Lệ tức điên.
Ba người không nói gì, nhưng xem bộ dáng thì rõ, nếu Thời Mạn không đồng ý, bác sĩ Lưu cũng đừng hòng đi.
