Chương 81: Mày về nhà một mình nguy hiểm lắm, để các chú đưa mày về
Nhìn thấy Thời Mạn, mặt béo của Thời Thiên Kiệt méo mó hẳn đi.
Trong mắt nó đầy oán hận và thù địch, nó còn nhớ con đàn bà mất dạy Thời Mạn này đã đánh nó, còn chiếm nhà của nó không trả!
Cái đầu chưa to bằng hạt óc chó của Thời Thiên Kiệt lúc này lại bắt đầu lăn tăn.
“Tao biết rồi, mày chắc chắn dựa vào nhà tao mới ở được trong khu trú ẩn, Thời Mạn đồ mất dạy mày đúng là mặt dày! Mày mở cửa xe ra tao muốn lên!”
“Mau mở cửa, mau đưa tao vào nghe chưa! Không thì tao về mách bố mẹ, mày chờ chết đi!”
Phát ngôn của Thời Thiên Kiệt khiến Tống Yến nhướng mày.
Anh nhìn Thời Mạn, cô chẳng hề tỏ ra tức giận, nhìn cái thằng bự con đang giậm chân trong tuyết, nụ cười trên môi cô vô cùng khoan khoái.
Cái thứ chưa cắt rún này, đúng là không biết nhìn thời thế.
“Được, tao chờ mày đến đánh chết tao.” Thời Mạn cười tươi: “Mau đi mách lẻo đi, chạy đi, chạy nhanh lên.”
Thời Thiên Kiệt tức đến ré lên, định trèo lên ô cửa sổ, nhưng cửa sổ xe bus cao hơn nó quá nhiều, nó nhảy lên cũng không với tới.
Cái thứ bự con chịu được nỗi uất ức này đâu, liền khóc òa lên, lăn ra đất ăn vạ.
Nhưng lạnh quá, vừa nằm xuống nó đã nhảy dựng lên, nước mắt nước mũi đông thành đá.
“Thời Mạn cho tao vào! Tao muốn gặp chú hai! Hu hu hu, cho tao vào!”
Người tụ tập bên ngoài xe ngày càng đông, có kẻ hòng cơ hội kiếm chuyện: “Cô bé, đều là người nhà cả, cô nhẫn tâm quá đấy, lạnh thế này, em trai cô một đứa trẻ ở ngoài xảy ra chuyện thì sao? Cô mở cửa xe, cho nó lên trước đã.”
“Phải phải, người không thể không có lương tâm, khu trú ẩn có phải của riêng cô đâu, cô vào nói một câu, để người lớn nhà cô ra đây.”
“Khu trú ẩn này có lãnh đạo không? Cô gọi lãnh đạo ra đi, ầm ĩ thế này ảnh hưởng xấu lắm.”
Kẻ phụ họa ngày càng nhiều, những kẻ này có tâm tư gì, Thời Mạn nào không đoán ra.
Cô lặng lẽ xem bản đồ ba chiều, nhìn những chấm đỏ xuất hiện thêm, nụ cười hài lòng hẳn.
Tịnh Thổ còn mở rộng, không ngừng tiếp nhận hội viên mới, nhưng chỗ cô không phải bãi rác, thứ gì cũng thu.
Có người hùa theo để kiếm cơ hội, gặp cái gọi là ‘lãnh đạo’, xem có vào Tịnh Thổ được không, tâm lý này cũng có thể thông cảm.
Nhưng có vài kẻ, thật sự là ý đồ xấu.
Ví dụ mấy tên đập cửa xe, ngoài miệng nói lời đạo mạo bảo Thời Mạn cho Thời Thiên Kiệt lên xe, chúng thực sự muốn giúp thằng nhỏ, hay là hòng lợi dụng hỗn loạn để leo lên xe, xem chấm đỏ hay trắng trên bản đồ ba chiều là rõ.
Nói trắng ra, đám này thấy trên xe chỉ có Thời Mạn và Tống Yến, nghĩ là dễ bắt nạt.
Dù không vào được Tịnh Thổ, cướp xe chạy luôn cũng không thiệt!
Một tên đàn ông to xác giẫm lên lốp xe, làm bộ leo lên cửa sổ, thì đúng lúc đó, một thứ lạnh ngắt kề vào trán hắn.
Tống Yến đã sớm hạ ghế, nằm dài lười biếng, Thời Mạn cầm súng lục, chĩa thẳng vào trán tên đó.
Vẻ mặt cô lạnh tanh: “Tôi đếm tới ba.”
Tên đàn ông vừa sợ vừa giận: “Mày cầm đồ chơi dọa…”
Hắn chưa nói hết câu, một tiếng nổ lớn vang lên, Thời Mạn xê dịch nòng súng bắn một phát, viên đạn sượt qua tai hắn, tiếng súng vang lớn làm màng nhĩ hắn vỡ tan.
Tên đàn ông hét thảm thiết ngã xuống, ôm tai rên rỉ, thảm hại bò lùi lại, muốn tránh xa chiếc xe, miệng la to: “Có súng! Con đàn bà ấy có súng! Giết người! Giết người!”
Đám đông thấy thế liền tản ra hết.
Chiếc xe đường bộ ngao ngán lái về Tịnh Thổ, bỏ lại một đám người hồn bay phách lạc.
Thời Thiên Kiệt chưa kịp hiểu chuyện gì, đã bị người ta túm lấy.
“Thằng béo kia, con đàn bà đó là họ hàng mày hả!”
“Trong đó còn có người nhà mày phải không!”
“Kiếm cách cho bọn tao vào khu trú ẩn, nếu không…”
Thời Thiên Kiệt hoảng, mặt béo trắng bệch: “Các anh làm gì, buông tôi ra—”
Bốp—
Một cái tát giáng thẳng vào mặt nó.
“Đéo mẹ mày nói nhiều, à đúng rồi, mày còn có bố mẹ…” Tên đó cười gằn: “Trời tối rồi, mày về nhà một mình nguy hiểm lắm, để các chú đưa mày về.”
Thời Thiên Kiệt cả người mỡ run như cầy sấy.
Còn Lão Vương thấy tình thế không ổn, đã chuồn từ lâu.
…
Sau khi về Tịnh Thổ, Tống Yến suốt đường không hề hỏi Thời Mạn một câu nào về Thời Thiên Kiệt, ranh giới và phép tắc được giữ cực tốt.
Chuyện riêng của sếp thì không hỏi, sếp muốn nói thì anh nghe.
“Đi, ăn cơm trước, đói chết mất!”
Thời Mạn thẳng tiến nhà ăn, Thời Thiên Kiệt gì đó, không đáng để cô lỡ bữa!
Mạnh Tiểu Đao và mọi người đã chờ sẵn, thấy Thời Mạn và Tống Yến, cậu vội kêu: “Ông ngoại! Chị về rồi, mau trụng bún!”
“Được!” Ông cụ Hứa làm nhanh nhẹn, hai lạng bún khoai lang cho vào muôi, thả vào nồi nước sôi trần qua.
Thời Mạn vừa ngồi xuống chưa lâu, bún chua cay đã xong, tiếc là không có giá đỗ, rau sống chỉ có xà lách, nhưng một miếng bún khoai lang vào bụng, cả người ấm hẳn.
Bún khoai lang mềm dẻo dai, nước dùng chua chua cay cay khai vị, Thời Mạn ăn không ngóc đầu lên.
Mọi người khác cũng ăn hăng say, một lúc, cả nhà ăn tràn đầy khói lửa nhân gian.
Đợi Thời Mạn ăn xong, Mạnh Tiểu Đao cũng đã húp hết nước, mới hỏi chuyện Thời Thiên Kiệt: “Lúc nãy em nghe tiếng súng ở trong, chị bắn chết thằng bự con đó rồi hả?”
“Đạn dược đâu phải phí phạm như thế.” Thời Mạn lắc đầu, tâm trạng có vẻ rất tốt: “Bắn nó làm gì, cứ để nó ở ngoài, gió bắc no bụng, chị còn mong nó sống lâu hơn đấy.”
Mạnh Tiểu Đao giơ ngón tay cái.
Hôm nay cậu ra ngoài một chuyến, cảm giác sắp cóng chết, chết sớm siêu sinh sớm thôi.
Chính vì thế, mọi người trong Tịnh Thổ giờ có tinh thần đoàn kết đặc biệt mạnh.
Đã thấy ngoài kia lạnh thế nào, mới biết thứ mình đang có quý giá ra sao.
“Nhưng mà người ở cổng đông quá, đi lại không tiện cũng là vấn đề.” Thời Mạn nói, Lưu Lệ Lệ gật đầu: “Chị Mạn, em đang định nói với chị chuyện này, trật tự bên ngoài tiệm cũng không tốt, tuy có đàn áp bằng hỏa lực, nhưng vẫn có khá nhiều kẻ giở trò ngầm.”
“Đúng vậy, lũ muốn kiếm lợi trong đục nước quá nhiều.” Mạnh Tiểu Đao gật đầu: “Hôm nay tụi em về, suýt bị chặn ở cửa.”
Đây đều là những vấn đề cần giải quyết, nhưng Thời Mạn đã có kế hoạch trong đầu rồi.
Việc cấp bách hiện giờ, là nâng cấp căn cứ và hệ thống điều hòa nhiệt độ.
Chuyến đi này với Tống Yến, cô thu hoạch đầy mình!
