Chương 15: Nộp bài sớm.
“Reng ——”.
Một hồi chuông điện the thé vang khắp toàn trường.
Đó là chuông báo hiệu.
Trong lớp vốn còn chút ồn ào lập tức im bặt, chỉ còn tiếng lật giấy và tiếng ho khe khẽ kìm nén.
Hai giám thị buông tờ báo trên tay, đứng dậy.
Người giám thị nam đeo kính cầm một xấp phong bì giấy da bò niêm phong lên bục giảng. Anh ta đưa ra trước mặt tất cả thí sinh xem lớp niêm phong còn nguyên vẹn, rồi dùng dao rọc giấy cắt một đường dứt khoát.
“Bây giờ phát đề và phiếu trả lời,” giọng anh ta không to nhưng đầy khí lực, “Sau khi nhận đề, chưa được làm bài, hãy dùng bút mực hoặc bút bi điền họ tên và số báo danh vào vị trí quy định.”
Cô giám thị nữ bắt đầu phát đề từng người.
Mấy tờ giấy mỏng, mang mùi thơm của mực in, nhẹ nhàng rơi trên bàn từng thí sinh.
Mấy tờ giấy này rất nhẹ, nhưng chở nặng ước mơ của bao người.
Trương Minh Viễn nhận đề, ánh mắt dừng trên tiêu đề bìa –
“Kỳ thi tuyển dụng công chức huyện Thanh Thủy năm 2003 – Bài thi Năng lực Hành chính Chuyên nghiệp”.
Trong khoảnh khắc, kiếp trước và kiếp này chồng lên nhau.
Cậu cầm bút, từng nét một, trang trọng viết ba chữ “Trương Minh Viễn” vào ô họ tên thí sinh.
Giám thị nam liếc nhìn đồng hồ treo tường, tiếp tục tuyên bố quy chế phòng thi: “Thời gian làm bài là 120 phút, từ 9 giờ sáng đến 11 giờ sáng. Trong giờ thi không được trao đổi, không được nhìn bài người khác. Cần đi vệ sinh phải giơ tay xin phép, được giám thị đồng ý mới được ra ngoài…”
Trương Minh Viễn không nghe nữa.
Ánh mắt cậu đã đặt lên trang đầu của đề thi.
Phần một: Hiểu và diễn đạt ngôn ngữ.
Câu 1: Chọn từ điền vào chỗ trống…
Câu 2: Phân tích câu sai…
Từng câu một nhìn xuống, trái tim Trương Minh Viễn đập ngày càng nhanh.
Không phải vì căng thẳng, mà vì hưng phấn!
Đúng vậy!
Giống hệt!
Với bài thi trong ký ức của cậu, từng chữ, từng lựa chọn, thậm chí từng dấu câu đều không sai một ly!
“Reng ——”.
Chuông bắt đầu làm bài chính thức vang lên.
Giám thị nam giơ tay nói: “Bắt đầu làm bài.”
Trong lớp chỉ còn tiếng “xào xạc” của ngòi bút lướt trên giấy.
Trương Minh Viễn không lập tức động bút.
Cậu nhắm mắt, nhanh chóng lướt toàn bộ nội dung đề thi trong đầu.
Hai phút sau, cậu mở mắt, ánh mắt tràn đầy sự tự tin và bình tĩnh tuyệt đối.
Trương Minh Viễn cầm bút lên.
Bắt đầu làm bài.
Ngòi bút lướt nhanh trên giấy.
Đối với Trương Minh Viễn, đây không còn là một kỳ thi, mà giống như một màn diễn lại trí nhớ cơ bắp.
Sau thất bại kiếp trước, biết bao đêm mất ngủ, cậu đã nhìn vào bản sao bài thi này, viết đi viết lại không biết bao nhiêu lần.
Cậu đã từng tưởng tượng vô số lần, nếu được làm lại thì sẽ thế nào.
Nhưng cuối cùng đó chỉ là tưởng tượng.
Còn bây giờ…
Cậu đã trở lại.
Trong lớp tràn ngập không khí căng thẳng.
Người giám thị nam đeo kính chắp tay sau lưng, đi đi lại lại giữa dãy bàn, ánh mắt quét qua từng thí sinh.
Phần lớn đều cau mày. Có người viết lia lịa trên giấy nháp, có người cắn bút suy nghĩ đau khổ, đa số đã sa lầy ở phần hiểu và diễn đạt ngôn ngữ ngay từ đầu.
Chỉ có một thí sinh nổi bật khác thường.
Đó là chàng trai trẻ ngồi ở hàng thứ ba, gần cửa sổ.
Từ lúc bắt đầu đến giờ mới chỉ mười phút, bút của cậu gần như không dừng, không một chút do dự, không một chút ngập ngừng. Động tác của cậu không giống làm bài, mà giống như đang chép lại một bài văn đã thuộc làu.
Bước chân giám thị tự nhiên chậm lại bên cạnh cậu.
Anh ta thấy Trương Minh Viễn đang làm câu hỏi nào.
Phần bốn: Suy luận phán đoán.
【Suy luận hình ảnh - Ví dụ 1】: Cho một nhóm hình vẽ có quy luật, hãy căn cứ quy luật để chọn ra đáp án thích hợp nhất từ bốn phương án.
Đề bài là vài hình khép kín tưởng như lộn xộn được tạo bởi “chấm” và “đoạn thẳng”.
Giám thị cũng đã xem câu này, quy luật rất kín, cần tính tổng số “giao điểm” và “đoạn thẳng” của mỗi hình mới tìm ra quy luật.
Và chàng trai trẻ đó, ánh mắt dừng trên đề chưa đến ba giây.
Bút chì 2B trong tay khẽ gạch một đường vào vị trí tương ứng trên phiếu trả lời.
“C”.
Đồng tử giám thị co lại một chút.
Đáp án đúng!
Anh ta lại nhìn sang câu logic tiếp theo.
【Suy luận logic - Ví dụ 2】: A nói: “B nói dối.” B nói: “C nói dối.” C nói: “A và B đều nói dối.” Hỏi, trong ba người ai nói thật?
Đây là bài toán “thật giả” kinh điển, cần dùng phương pháp giả thiết từng bước suy luận mới tìm ra mâu thuẫn.
Và chàng trai trẻ đó vẫn chỉ liếc qua.
Ngòi bút lại rơi.
“B”.
Lại đúng nữa!
Trong lòng giám thị không khỏi xao động.
Thằng nhỏ này… đoán mò hay thật sự biết?
Nếu không phải đoán mò, thì não cấu tạo kiểu gì vậy?
Trương Minh Viễn hoàn toàn chìm đắm trong thế giới riêng, coi như không thấy giám thị đứng bên cạnh đã lâu.
Bộ não cậu giống như một cỗ máy tinh vi và vận hành với tốc độ cao. Hai mươi năm hối hận và nghiền ngẫm kiếp trước, trong khoảnh khắc này đều hóa thành đáp án hoàn hảo chảy ra từ ngòi bút.
Chữ cậu viết không nhanh, nhưng rất vững, từng chữ chính khải đều rõ ràng ngay ngắn, như thể được in từ tập viết mẫu.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua.
Một giờ.
Đối với một bài thi Năng lực Hành chính kéo dài 120 phút, số lượng câu hỏi khổng lồ, bao gồm năm mô-đun lớn, một giờ chỉ mới quá nửa.
Phần lớn thí sinh trong lớp lúc này đang vã mồ hôi đọ sức với bài toán gà thỏ cùng chuồng ở phần quan hệ số lượng, tính toán rối rắm ở phần phân tích dữ liệu.
Còn Trương Minh Viễn, đặt nét bút cuối cùng.
Cậu tô kín lựa chọn cuối cùng trên phiếu trả lời một cách vững vàng.
Toàn bộ bài thi, 135 câu, đã làm xong hết.
Trương Minh Viễn thở dài một hơi, theo bản năng vươn vai, hoạt động chiếc cổ hơi cứng.
Ngẩng đầu lên, lại chạm phải một đôi mắt đầy kinh ngạc, nghi ngờ, thậm chí còn có chút dò xét.
Là giám thị nam.
Không biết từ lúc nào anh ta lại đứng cạnh cậu.
Bốn mắt nhìn nhau, Trương Minh Viễn đọc được sự sửng sốt đó từ ánh mắt đối phương.
Cậu cười.
Dù sao cũng làm xong hết, ở lại cũng chỉ ngồi không.
Trương Minh Viễn đứng dậy, thu xếp bài thi và phiếu trả lời cầm trên tay, bước lên bục giảng.
“Thưa thầy, em nộp bài ạ.”
Câu nói này như một hòn đá ném vào mặt hồ yên tĩnh.
Tất cả thí sinh đang cắm cúi làm bài đều ngẩng phắt đầu, dùng ánh mắt như nhìn quái vật nhìn về phía bóng dáng đang đứng trước bục giảng.
Mới có một giờ! Đã viết xong rồi?
Hai giám thị cũng sững sờ. Cô giám thị nữ theo bản năng liếc nhìn đồng hồ treo tường, rồi nhìn cậu, xác nhận mình không nghe nhầm.
Giám thị nam phản ứng nhanh nhất, anh ta nhận bài thi, nhỏ giọng nhắc nhở: “Bạn ơi, nộp bài rồi không được vào lại đâu. Bạn chắc chắn không muốn kiểm tra lại?”
“Không cần đâu thầy,” Trương Minh Viễn lắc đầu, “Em chắc chắn.”
Nói xong, dưới ánh nhìn của mọi người, cậu quay người, thản nhiên bước ra khỏi lớp.
Phía sau vang lên tiếng trao đổi khe khẽ và không thể tin nổi của hai giám thị.
“Thằng nhỏ này… là thiên tài hay kẻ điên vậy?”
“Không biết… nhưng nhìn phiếu trả lời của nó, tô đầy đặn, chữ viết ngay ngắn, tôi xem rồi, đáp án cơ bản đều đúng…”
Nắng ngoài cửa hơi chói.
Trương Minh Viễn nheo mắt, khóe miệng từ từ nhếch lên.
Chỉ có Trương Minh Viễn mới biết, ngay lúc cậu đặt bút nộp bài, cuộc đời kiếp này đã bị chính mình viết lại hoàn toàn!
