Chương 31: Sợi dây căng đứt phựt!
Chợ rau của huyện Thanh Thủy luôn là nơi tràn đầy sức sống nhất của thành phố nhỏ này.
Ánh nắng buổi chiều bị che khuất bởi hai dãy nhà san sát, đổ xuống một mảng bóng râm. Trong con ngõ hẹp, đám đông người mua rau chen chúc nhau, những người bán hàng rong trải trực tiếp tấm bạt bẩn thỉu xuống đất, rau củ, hoa quả, cá tươi… chất đống trên đó, chiếm gần hết lối đi vốn đã chật hẹp.
“Dưa chuột tươi, bán rẻ đây!”
“Bác ơi, miếng thịt này thái mỡ thêm chút!”
Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng chuông xe đạp hòa lẫn, tràn đầy khói lửa phàm tục nguyên sơ nhất.
Trương Minh Viễn xách hộp cơm len lỏi cẩn thận trong dòng người, cuối cùng dừng lại trước một cửa hàng mặt tiền nhỏ không mấy nổi bật ở lối ra chợ rau.
“Xổ số Phúc lợi Tung Của”.
Mấy chữ mỹ thuật màu đỏ được in trên tấm biển nhựa trắng, vì nắng mưa dãi dầu nhiều năm đã phai màu ố vàng.
Đây chính là trạm xổ số năm 2003.
Không có biểu đồ LED nhấp nháy của thời sau, cũng không có biểu ngữ phóng đại “trúng thưởng một triệu”. Nó cứ lặng lẽ kẹp giữa một dãy tiệm bán đồ khô và tiệm bán gia vị, chẳng có gì nổi bật.
Trương Minh Viễn đẩy cánh cửa kính kẽo kẹt bước vào.
Cửa hàng không lớn, chỉ chừng hơn chục mét vuông. Trên tường dùng phấn vẽ một tấm “biểu đồ xu hướng Song Cầu” ngoằn ngoèo.
Lúc này trong tiệm đang tụ tập năm sáu người chơi lão luyện, miệng ai nấy ngậm điếu thuốc, tay ôm chén trà men, chỉ trỏ vào tấm biểu đồ xu hướng ấy mà cao đàm khoát luận.
“Tôi xem kỳ này ra số liên tiếp…”
“Bóng xanh kỳ trước ra số lớn, kỳ này nhất định sẽ nhỏ…”
Trương Minh Viễn không để ý tới những phân tích “kỹ thuật” này.
Anh bước tới quầy, từ trong túi lấy ra tờ giấy đã ghi sẵn dãy số đưa cho ông chủ đang cặm cụi in vé.
“Chủ quán, theo cái này in năm dãy.”
Rồi anh lại từ trong túi lấy ra một nghìn tệ.
“Ngoài ra giúp tôi chọn ngẫu nhiên năm trăm dãy. Bóng đỏ ngẫu nhiên, bóng xanh… khóa hết 07.”
Thao tác này khiến cho cửa hàng nhỏ ồn ào lập tức yên lặng.
Ông chủ ngẩng đầu ngạc nhiên nhìn chàng trai trẻ trước mặt.
Mua hơn một nghìn tệ vé số một lần?
Ở cái huyện nhỏ mà thịt heo còn chưa bán được sáu tệ một cân, cách đặt cược này quả thực là một canh bạc lớn!
Ông ta liếc nhìn Trương Minh Viễn thêm một lần, nhưng cũng không hỏi thêm, dù sao mở cửa làm ăn, có tiền không kiếm là ngu.
Ngược lại một lão chơi đầu trọc cởi trần bên cạnh không nhịn được xáp lại, với giọng điệu từng trải bắt đầu “phổ cập”.
“Cậu trẻ, theo tôi nói, cậu tiêu tiền này hơi uổng.”
Lão chỉ vào tấm biểu đồ xu hướng phun nước miếng.
“Có nhiều tiền như vậy sao cậu không mua vé bao! Bao lớn ‘mười cộng hai’, nhồi hết các số cậu ưng vào! Xác suất trúng mới cao!”
Trương Minh Viễn nghe vậy chỉ cười qua chuyện.
Máy in vé “cạch cạch” kêu khá lâu.
Trương Minh Viễn nhận xấp vé dày cộm từ tay ông chủ, cẩn thận gấp lại bỏ vào túi.
Quay người rời khỏi cửa hàng nhỏ đầy mùi thuốc lá và ảo tưởng.
Anh đi thẳng tới trạm xe buýt.
Tại sao lại mua năm dãy của dãy số có thể trúng?
Bởi vì trong mắt anh, năm dãy mười tệ trong hơn một trăm triệu doanh thu toàn quốc nhỏ như một hạt bụi, lý thuyết là không đủ để kinh động cơ sở dữ liệu hậu đài mà thay đổi kết quả quay thưởng.
Đây là chi phí thử nghiệm với rủi ro thấp nhất mà anh có thể chịu.
Còn có trúng được không?
Nói thật, Trương Minh Viễn không ôm quá nhiều hy vọng. Anh chỉ đang thực hiện một sự kiểm chứng, một sự kiểm chứng để giải thoát ma chướng kiếp trước.
Trúng là niềm vui ngoài ý muốn, không trúng cũng chẳng sao.
Chiến trường thực sự của anh chưa bao giờ nằm trên tờ vé số nhỏ này.
Trương Minh Viễn mau chóng tới trạm xe buýt ở đầu phố Bắc Tân.
Huyện nhỏ này tổng cộng có hai tuyến xe buýt, số 1 và số 2, đều chạy loại xe ca trung bình thường thấy nhất đầu những năm 2000, trên thân xe in chữ “Thanh Thủy khách vận”, tình trạng xe cũ kỹ, chạy rung lách cách.
Nhà máy điện huyện nơi bố làm việc ở xã Triệu An cách đó hơn chục cây số. Trạm cuối của xe buýt số 2 cách nhà máy vẫn còn một đoạn đường đất hơn một cây số.
Dù vậy, để tiết kiệm một tệ vé mỗi ngày, trong ký ức của anh, bố rất ít khi đi xe. Dù xuân hạ thu đông, nắng gắt hay giá rét, ngày nào ông cũng đạp chiếc xe đạp cọc cạch “trừ chuông không kêu, chỗ nào cũng kêu” trong nhà đi làm.
Một ngày đi về hơn hai mươi cây số.
Hai mươi năm như một ngày.
Trương Minh Viễn nắm chặt xấp vé dày trong túi, ánh mắt trở nên vô cùng kiên định.
Kiếp này, anh nhất định sẽ không để bố phải khổ cực như vậy.
Nửa tiếng sau.
Xe ca dừng lại ở trạm cuối sau một hồi xóc nảy.
Trương Minh Viễn xách hộp cơm xuống xe.
Phóng mắt nhìn, đây đã là ngoại ô trung của ngoại ô. Ngoài vài cột điện và tháp cao thế cô độc xa xa, tầm nhìn toàn là những cánh đồng ngô bạt ngàn. Một con đường đất gồ ghề kéo dài từ dưới chân đến tận chân trời. Thỉnh thoảng có chiếc xe ba bánh nông nghiệp “bụp bụp” phun khói đen chạy qua, cuốn theo lớp bụi cay xè.
Trương Minh Viễn nhìn ngôi làng nhỏ khói bếp nghi ngút ở đằng xa, trong đầu chợt lóe lên một ký ức đã bụi phủ từ lâu.
Chính nơi này.
Mười mấy năm sau, ga tàu cao tốc của huyện Thanh Thủy được chọn xây trên mảnh đất ruộng chẳng chim thèm ị này. Những người dân làng hiện còn cày cuốc trên đất nhờ giải tỏa một đêm đã thay đổi số phận của họ.
Nhưng đó là chuyện sau năm 2019.
Hiện tại huyện Thanh Thủy không nói tàu cao tốc, ngay cả ga tàu hỏa chính hiệu cũng không có, đường cao tốc cũng chưa thông.
Trương Minh Viễn thu hồi suy nghĩ, đi theo đường đất nhanh chóng tới cửa nhà máy điện.
Tường gạch đỏ cao ngất, cổng treo một tấm biển ghi “Nhà máy điện số 2 huyện Thanh Thủy”, sơn đã bong tróc.
Anh bước tới cửa sổ phòng bảo vệ, đưa cho người bác đang đọc báo bên trong một điếu thuốc.
“Bác ơi, cháu tìm thầy Trương Kiến Hoa, gửi cơm cho thầy ấy.”
Người bác ngẩng đầu, nhận điếu thuốc kẹt lên tai, khoát tay.
“Đi đi, đăng ký là được.”
Đăng ký xong, Trương Minh Viễn bước vào sân quen thuộc mà xa lạ này.
Những kỳ nghỉ hè cấp ba anh thường chạy tới đây chơi.
Trong làn sóng “hạ cương” cuốn toàn quốc cuối những năm 90, vô số công nhân nhà nước mất bát cơm sắt mưu sinh. Cha anh Trương Kiến Hoa coi như may mắn, giữ được công việc này.
Nhưng thợ điện rốt cuộc là nghề nguy hiểm.
Kiếp trước, cơn nhồi máu não bất ngờ của bố không thể tách khỏi một tai nạn ngoài ý muốn trong lần làm việc trên cao.
Theo con đường trong ký ức, Trương Minh Viễn nhanh chóng tìm được xưởng sửa chữa nơi bố làm việc.
Từ xa, chưa kịp tiến lại gần, anh đã thấy bóng dáng quen thuộc ấy.
Là bố.
Lúc này Trương Kiến Hoa mặc một bộ quần áo công nhân màu xanh đã giặt phai, người đầy bụi và dầu mỡ.
Còn trước mặt ông, một người đàn ông trẻ hơn ông bảy tám tuổi, bụng bia, cũng mặc đồ công nhân, đang chỉ thẳng vào mũi ông chửi ầm ĩ.
“Trương Kiến Hoa! Mẹ mày! Mày đúng là đồ đầu heo! Cái việc nhỏ này cũng làm không xong! Tao bảo mày đi kiểm tra tuyến số 3, mày chạy đâu mất rồi!”
“Cả lũ già các người nhà máy nuôi để ăn cơm hả!”
Lời lẽ thô tục không lọt tai.
Còn bố anh, người đàn ông ở nhà còn vì “đạo hiếu” mà quát tháo con cái, giờ đây lại như một học sinh phạm lỗi, cúi đầu, khom lưng, trên mặt nở nụ cười hèn mọn và nịnh nọt, vâng dạ nghe theo lời mắng.
Khoảnh khắc ấy.
Trương Minh Viễn chỉ cảm thấy “ầm” một tiếng!
Sợi dây căng cứng trong đầu anh, đứt phựt!
Chiếc hộp cơm sắt trong tay anh bị anh bóp vô thức “cọt kẹt” vang!
