Chương 77: Tiền cưới vợ cũng mất sạch
“Cô là kẻ hóng hớt thôi, khoe khoang cái gì? Ăn cơm cũng không bịt được miệng cô!”
Vết thương trên người Lương Tiểu Vân được đồng đội chữa trị đã đỡ hơn nhiều, máu đã cầm, hai vết thương xuyên thấu có thể thấy rõ đã lành hơn phân nửa.
Nhưng vì đội Sa Ưng không có băng gạc và thuốc men bên ngoài, vết thương nhìn máu me be bét rất rợn người.
Tuy vết thương đã lành một nửa, nhưng Lục Sanh đâm hai nhát quá sâu.
Hai dây chằng trên đùi Lương Tiểu Vân đều đứt, bản thân không thể cử động, chỉ có thể dựa vào hai đồng đội đỡ hai bên mới miễn cưỡng ngồi dựa vào góc tường.
“Chẹp chẹp chẹp, dù sao cô không được ăn, tức chết cô, chẹp chẹp chẹp.”
Bình thường trong căn cứ Hàn Nhị không ít lần bị Lương Tiểu Vân nói bóng nói gió, hôm nay khó khăn lắm mới có cơ hội, đương nhiên phải hả hê mà trả đòn.
“Ai thèm mấy thứ vớ vẩn của các người chứ! Đâu phải chưa từng ăn!” Sắc mặt Lương Tiểu Vân đen như đáy nồi, hai tay chống đất khó nhọc xoay người quay lưng về phía Hàn Nhị.
Ực ực.
Miệng thì cứng, nhưng tiếc là cái bụng chẳng chịu thua.
Lương Tiểu Vân vừa xoay người, bụng đã kêu ọt ọt.
“Ai đói người đó biết, dù sao tôi thì no rồi.” Hàn Nhị hài lòng nhấp một ngụm canh, cầm bát cơm chan canh nóng còn một ngụm trong tay lắc qua lắc lại trước mặt đội Sa Ưng.
Người dị năng hệ mộc trẻ tuổi nhất trong đội Sa Ưng xoa bụng đang ùng ục, nhìn Lý Tùng với vẻ tội nghiệp: “Lý đội, đói đói, cơm cơm……”
Lý Tùng: “……”
“Vô tích sự! Đói gì mà đói! Ngoan nào, chúng ta không đói.” Lý Tùng nuốt nước bọt một cái thật mạnh, quay đầu thằng nhỏ lại buộc nó quay lưng.
Ở góc tường, đồng đội hệ trị liệu cũng yếu ớt phát ra giọng mệt mỏi: “Lý đội…… em cũng……”
“Em cũng cái gì!”
Lý Tùng trực tiếp nhét nửa miếng bánh nén trong tay mình vào miệng đồng đội, cứng rắn chặn lại.
Bên Lục Sanh đã ăn gần xong, trong nồi vẫn còn một phần thịt bò và lát cá.
“Chị Lục, số còn lại này làm gì?”
Hàn Nhị chọc Lương Tiểu Vân tức chết, đang phấn khích, nhảy nhót lại gần Lục Sanh.
“Vứt đi.” Lục Sanh tiện tay dập lửa dưới nồi, “Bên nhà máy dược này nguồn ô nhiễm nhiều quá, lỡ rơi vào nồi, ăn vào không đáng.”
“Vứt đi?” Hàn Nhị cố tình kéo dài giọng, liếc nhìn đội Sa Ưng đang ngồi thiền tập thể, “Tiếc thật, còn nhiều thịt bò cuộn chưa ăn kìa~”
Ực ực.
Cả nhóm năm người ngồi thiền đồng loạt nuốt nước bọt.
Nghe xem, đây là lời nói ngông cuồng gì vậy! Bọn họ ở đây đói đến mức lưng dính vào bụng, bên kia đã bắt đầu tùy tiện lãng phí lương thực rồi!
Đó là thịt bò cuộn thơm phức đấy! Ở Vân Sơn Căn Cứ bán 10 tinh hạch 50 gram!
Hơn nữa còn là bò nuôi vỗ béo ngắn hạn, không có chút mùi thịt nào.
Đám người này lại muốn vứt bỏ nguyên liệu ngon như vậy một cách tùy tiện, thật là phí của giời!
Lý Tùng nhìn Lương Tiểu Vân mặt trắng như tờ giấy, cùng ba đồng đội còn lại đói đến mức không thẳng lưng nổi, cuối cùng cắn răng đứng dậy.
Xe của họ bị bầy khỉ zombie đưa đi đâu không biết, bây giờ thật sự hết lương hết đạn.
Lương Tiểu Vân bị thương nặng, mấy người còn lại cũng đều quá tải nhừ đời, chỉ có hai túi bánh nén căn bản không đủ.
Còn một điểm quan trọng nhất, bọn họ không có nước.
Đội Sa Ưng không có dị năng giả hệ thủy, nước uống mang theo cũng mất hết, muốn trụ được đến khi rời khỏi Hồng Thành huyện đâu có dễ.
Thấy Lý Tùng đi tới, mấy người đồng loạt dừng động tác.
Lục Sanh thong thả nhấp một ngụm nước táo, đầu cũng không ngước lên.
“Lục tiểu thư, đội viên của cô bị thương, anh em bên tôi là giác tỉnh giả hệ trị liệu nhị giai, có thể giúp các cô chữa trị vết thương.”
Ánh mắt Lý Tùng rơi trên Tiêu Ngọc và Trương Hiểu Quyên.
Hai người này vừa rồi trong lúc chiến đấu bị khỉ cào, tuy bây giờ đã thay áo khoác che đi, nhưng với kinh nghiệm chiến đấu phong phú của Lý Tùng, vết thương của họ nhất định đã hóa mủ rồi.
Trương Hiểu Quyên tò mò thò đầu về phía đội Sa Ưng, liền thấy một chàng trai gầy trắng trong đội thân thiện gật đầu.
“Không cần.”
Lục Sanh lạnh lùng ngước mắt, bảo Tôn Điềm Điềm thêm một viên đá vào nước táo của mình.
Lý Tùng bị đâm một cú sững người, không ngờ Lục Sanh đến một bậc thang cũng không cho anh ta.
“Lục tiểu thư, bị động vật zombie cào sau đó phải lập tức chữa trị, bây giờ không còn thuốc uốn ván nữa, nhiễm trùng rất có khả năng sẽ đối mặt với nguy cơ cắt cụt.”
“Xì xì xì.” Trương Hiểu Quyên mặt mày xúi quẩy, “Sao anh nói xui thế, chỉ xước tí da thôi, mà anh đã xếp cho cắt cụt rồi.”
Nói xong, Trương Hiểu Quyên cởi áo khoác ra, lộ ra vết thương đã được băng bó.
Vết thương đã được bôi thuốc, còn dán băng gạc y tế nhập khẩu.
Bên cạnh, Hứa Dực đưa cho Trương Hiểu Quyên và Tiêu Ngọc mỗi người một vỉ kháng sinh, hai người uống kèm nước.
Biểu cảm Lý Tùng cứng đờ, ngón chân xấu hổ như đào ra cả căn hộ ba phòng dưới đất.
Kháng sinh vàng trong mạt thế, người ta tiện tay cho mỗi người một vỉ, còn có băng gạc y tế nhập khẩu bây giờ có tiền cũng không mua được……
Dị năng hệ trị liệu nhị giai tuy có thể chữa lành vết thương, nhưng hiệu quả bảo vệ mặt cắt có hạn, còn không bằng kháng sinh + băng gạc y tế của người ta.
Anh ta còn ở đây mất mặt……
“Khụ khụ.”
Lý Tùng chỉ còn cách căng da đầu thương lượng với Lục Sanh, “Lục tiểu thư, mấy thứ thức ăn các cô không cần, có thể……”
“Được, nồi này gói lại bán cho anh, 100 tinh hạch cấp trung.” Lục Sanh nhàn nhạt ngước mắt.
Lý Tùng: “……”
Cậu bé hệ mộc của đội Sa Ưng uất ức than thở: “Chị ơi, chị cũng quá đen tối! Bọn em gặp chị một chuyến này, Lý đội mất sạch tiền cưới vợ rồi!”
“Đúng đấy, Lý đội chúng em gần 30 rồi còn ế vợ đấy! Cho Lý đội chúng em chừa chút vốn cưới vợ đi!” Đồng đội hệ trị liệu cũng phụ họa thương lượng.
“Im hết đi.” Lý Tùng ngượng đỏ mặt, “Toàn bộ tinh hạch trên người chúng tôi vừa nãy đã đưa cho cô rồi, có thể tạm ghi nợ không, về căn cứ nhất định sẽ bù cho cô.”
Lục Sanh hơi nhướng mày, “Lệ cũ, lãi 50%.”
Lý Tùng vẻ mặt đau thịt, cuối cùng cắn răng tàn nhẫn, “Được, phiền cho thêm chút nước.”
“Còn có điều kiện kèm theo.” Lục Sanh cắt lời Lý Tùng, “Lập tức rời khỏi Hồng Thành huyện.”
Lý Tùng sững lại, do dự một giây, “Lục tiểu thư, cô yên tâm, chúng tôi đến đây không phải để tranh nhiệm vụ với các cô.”
“Quân đội có thứ khác cần tìm, hai bên chúng ta không can thiệp lẫn nhau.”
Lục Sanh lạnh lùng quan sát anh ta vài giây, gật đầu.
Đã không phải để tranh nhiệm vụ, thì mặc kệ bọn họ tự sinh tự diệt, chỉ cần tùy tiện còn một người sống về căn cứ trả tiền cho cô là được.
Qua lời giới thiệu của Lý Tùng, Lục Sanh cũng biết, giác tỉnh giả hệ mộc trẻ nhất trong đội Sa Ưng tên là Tiểu Lâm, hệ lực lượng tên là Trương Dũng, hệ trị liệu tên là Bạch Thạch.
Nghỉ ngơi một lát, Lục Sanh và mấy người lấy lại tinh thần.
Đội Sa Ưng tạm thời đặt Lương Tiểu Vân ở đại sảnh tiếp tân, theo Lục Sanh bọn họ lần lượt vào phòng làm việc trong khu xưởng.
