Chương 86: Trong thức ăn chăn nuôi lại là?
Viên Chí Hoa mỉm cười lấy từ trên kệ xuống một hộp thịt nặng trịch. Theo động tác mở nắp của hắn, không khí lập tức tràn ngập mùi formol và mùi thối rữa nhẹ. Hai mùi kích thích hòa vào nhau khiến mọi người trong phòng buồn nôn, khô khan vài cái.
Lục Sanh khẽ nhíu mày, ép sát người vào tường.
“Mọi người đừng lo, đây đều là một phần cần thiết của nghi lễ thức tỉnh.”
Viên Chí Hoa lấy miếng thịt ra, dùng dao nhỏ chia thành đúng hai mươi phần, đưa cho từng công nhân bị trói trên ghế.
“Chỉ cần ăn miếng thịt này, các anh có thể thức tỉnh dị năng, cống hiến cho nhà máy.”
“Là mảnh đất sạch cuối cùng của nhân loại, tương lai nhà máy chúng ta chính là tương lai của loài người, các anh đều là dũng sĩ tạo dựng tương lai cho con người.”
Những công nhân trẻ bị mấy lời đường mật độc hại của Viên Chí Hoa làm cho mơ hồ, không chút do dự cúi đầu đưa miệng vào tay, nuốt trọn miếng thịt bốc mùi.
“Chủ... chủ nhiệm...”
Mới nuốt thịt vài giây, trong đám đông chợt vang lên một tiếng kêu đau đớn. Có người như dã thú cuồng loạn, giãy giụa trên ghế. Sau đó phần lớn số còn lại cũng bắt đầu phát điên, trong căn phòng trống vang lên những tiếng thét không ngớt. Bọn họ toàn thân cơ bắp căng cứng, mắt lồi ra, miệng không ngừng phát ra tiếng gầm rú cuồng loạn.
Kéo dài đến hai ba phút, tiếng kêu mới dần ngừng lại. Tổng cộng hai mươi người, chỉ còn ba thanh niên hốt hoảng co rúm trên ghế. Mười bảy người còn lại đều ngã vật trên ghế, tắt thở.
Lục Sanh nheo mắt, những công nhân chết này toàn thân da biến thành màu xanh xám, cổ tay cổ chân bị còng tay mài đến thịt nát, vết thương hơi ngả đen. Người thanh niên sáng nay còn được chúc mừng cũng nằm trong số những kẻ xui xẻo này. Còn ba người sống sót trạng thái cũng chẳng hơn gì. Ngoài thay đổi màu da, lòng trắng mắt của người sống sót bắt đầu đục, vài đường gân xanh phồng lên nổi trên da theo mỗi động tác.
Một người sống sót run rẩy nhìn Viên Chí Hoa.
Viên Chí Hoa vẫn cười hề hề, “Thức tỉnh vốn dĩ phải dựa vào thiên phú, bọn họ thiên phú không đủ, đừng trách người khác. Các cậu mới là trụ cột tương lai của nhà máy.”
Viên Chí Hoa bấm nút trên bàn, Chị Trương lại từ cửa ngầm sau kệ đồ đi ra. Hai người cùng nhau nhấc ghế, khiêng từng người sống sót vào phòng tối.
Lục Sanh muốn đi theo, nhưng hệ thống nhắc hiệu ứng vòng cổ chỉ còn chưa đầy ba phút. Để không bị lộ, Lục Sanh tạm dẹp tò mò, vội vàng rời đi theo đường cũ.
Vừa ra khỏi khu vực tòa nhà văn phòng xưởng, máy bộ đàm ở thắt lưng chợt vang lên tiếng rè rè.
“Lục Sanh... cậu đang ở đâu? Tụi mình... ở khu trồng trọt có phát hiện mới.”
Giọng Hứa Dực đứt quãng truyền tới.
“Tớ về ngay.”
Lục Sanh về lại khu trồng trọt, mấy người tìm một góc khuất vắng người.
“Chị Lục, lúc nãy em trồng khoai tây, không biết thế nào lại thức tỉnh kỹ năng cấp hai!” Vừa đứng vững, Hàn Nhị đã nôn nóng ôm lấy Lục Sanh, kích động thầm thì.
“Đúng là có nghề có nghề, cái dị năng trồng trọt của cậu phải làm chút việc đồng áng mới kích hoạt được.” Trương Hiểu Quyên cười trêu, “Nếu cậu cắm lúa vài tháng ở Vân Sơn Căn Cứ sớm hơn, chắc đã bay lên từ lâu rồi.”
Lúc hai người cãi nhau, Lục Sanh ngẩng đầu nhìn Hứa Dực, “Mọi người có phát hiện ở khu trồng trọt?”
“Kỹ năng cấp hai Hàn Nhị thức tỉnh là phân tích môi trường, có thể phân tích một số yếu tố môi trường liên quan đến thực vật. Nước, không khí, thổ nhưỡng.” Hứa Dực lấy từ túi ra một túi đất đen nhỏ, “Lúc nãy tụi mình lấy một ít đất từ ruộng ngô, sau khi phân tích bằng kỹ năng của Hàn Nhị, đất này chứa lượng lớn bột xương.”
Bột xương?!
Bà nội Lục Sanh thích trồng hoa, hồi nhỏ cô ở bên bà, nhiễm thói quen cũng biết chút ít về mẹo đất trồng hoa cỏ. Để tăng dinh dưỡng cho đất trồng hoa, có người bỏ thêm bánh dầu đậu hoặc vỏ trứng vào chậu. Cao cấp hơn thì rắc bột xương lên đất. Bột xương bò, bột xương heo, hoặc tự xay xương gà thành bột. Nhưng ý nghĩa của bột xương là tăng hàm lượng lân và kali trong đất, thúc đẩy ra hoa. Nguyên tố lân và kali hầu như không có tác dụng với canh tác nông phẩm, vì sao nhà máy lại rắc bột xương?
Lục Sanh vẻ mặt nghiêm túc, “Có thể phân tích được là xương của động vật gì không?”
“Chưa được, dị năng của em vừa thăng cấp, khả năng phân tích môi trường còn chưa đủ tinh tế.” Hàn Nhị bĩu môi ấm ức.
“Nông sản của nhà máy sinh trưởng nhanh, rất có thể liên quan đến việc thêm bột xương.”
Hứa Dực cất túi đất đen lại, “Lúc nãy tôi nghe được vị trí khu chăn nuôi, tôi muốn qua đó xem thêm.”
“Để tôi đi, mọi người ở đây chờ tôi.”
Lục Sanh xin địa chỉ từ Hứa Dực, vội vã chạy tới khu chăn nuôi. Mùi gia cầm rất nồng, gần khu chăn nuôi hầu như không có ai, chỉ có vài công nhân trốn trong phòng dụng cụ sưởi ấm. Lục Sanh tính toán khoảng cách, chui qua khuất tầm nhìn, ôm một bao cám vừa mang đến rồi chạy biến.
Về chỗ cũ, Lục Sanh mở bao cám, Hàn Nhị vốc một nắm, trộn chút đất, nhét vào một hạt đậu nành. Đây coi như cách khai thác lỗi dị năng.
“Trong cám này, lại có tới một phần năm thành phần là thịt...” Hàn Nhị ngạc nhiên ngước đầu nói.
“Thịt gì thế? Điều kiện giàu có tới mức này sao? Lấy thịt làm cám?” Trương Hiểu Quyên tò mò lấy tay xốc lên.
“Em chỉ phân tích được thành phần là thịt, sao biết thịt gì được.”
Lục Sanh chợt cúi đầu lật qua lật lại trong cám, “Khỏi cần phân tích, tớ biết là thịt gì rồi.” Mấy người nhìn theo hướng cô, thấy một chút bạc lộ ra trong cám. Trương Hiểu Quyên nhanh tay kéo ra, phát hiện là một cái kẹp cổ áo mới tinh.
“Là thịt người.” Lục Sanh nghiêm trang nói.
“Cái gì?! Thế bột xương...” Tôn Điềm Điềm kinh ngạc thốt lên.
“Xương người.”
Lục Sanh vừa dứt lời, Hàn Nhị sững ra, sau đó mặt trắng bệch, chạy tới góc tường nôn thốc nôn tháo. Cô ấy sáng nay ăn mấy trái bắp...
Lục Sanh tóm tắt cho mọi người những gì cô thấy ở tòa nhà văn phòng xưởng, “Lúc đó chết mười bảy người, nhanh vậy đã bị xử lý thành cám. Theo phản ứng của mấy người ở căng tin sáng nay, cách một thời gian sẽ có người bị chọn tham gia nghi lễ thức tỉnh.”
Trương Hiểu Quyên cũng hiếm khi nghiêm túc, “Lúc nãy em tán chuyện với cô em trồng cà chua bên cạnh, cô ấy nói tất cả người từng thức tỉnh đều bị phái đi làm nhiệm vụ ngoài căn cứ. Xem ra làm nhiệm vụ là cái cớ, người đã biến thành phân bón.”
“Sao cậu nói chuyện được với ai cũng được vậy?” Hàn Nhị khinh thường liếc Trương Hiểu Quyên.
Hứa Dực lấy một túi nhỏ cám bỏ vào túi, “Thịt người và bột xương đơn thuần không thể có hiệu quả rút ngắn chu kỳ sinh trưởng động thực vật, chắc chắn còn nguyên nhân khác.”
“Lục Sanh! Tìm được các cậu rồi!” Đúng lúc then chốt, giọng Chị Trương chợt vang lên từ xa.
